Tiểu Nữ Hiệp Có Người Cha Phản Diện Làm Thừa Tướng - Chương 65: Đừng Đi Mà

Cập nhật lúc: 2026-01-12 11:10:16
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/6Ky5zUcUE9

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Vốn dĩ đám Lăng Sương cảm thấy hành động vô cùng viên mãn.

Thiên Sơn Điện cố nhiên là đại môn phái, nhưng t.ử tinh chiếm tỷ lệ nhỏ, ai cũng giống như phái Vô Danh, bao nhiêu t.ử thì bấy nhiêu cao thủ.

Khéo là, Lan Hiên Chi mang theo đại bộ phận t.ử tinh trong môn phái ngoài. Hắn là vì an của bản , cũng là khi thăm dò thái độ của triều đình kinh thành bên , lập tức tay với Ma giáo. Mà thể mang nhiều t.ử tinh như , càng rõ thái độ của Điện chủ Thiên Sơn Điện.

Điều cũng tiện cho đám Lăng Sương, bọn họ trực tiếp hốt trọn một ổ, cộng thêm một Thiếu điện chủ dốc lòng bồi dưỡng, phần trù mã đủ để uy h.i.ế.p Điện chủ Thiên Sơn Điện rõ.

Bọn họ cũng g.i.ế.c , chỉ cần phế võ công và đôi tay của những , Thiên Sơn Điện liền kế tục. Nếu Thiên Sơn Điện khăng khăng tay với Ma giáo, bọn họ lẽ thu hoạch danh tiếng giả tạo, nhưng nhanh sẽ các môn phái khác tằm ăn rỗi.

Theo lời Lăng Sương, chỉ cần cái lão Điện chủ kẻ đại ngốc, thì sẽ chọn thế nào.

Chúc Oanh Tâm cảm thấy, chừng lão Điện chủ chính là kẻ ngốc, nếu mặc kệ con cái tàn sát lẫn , còn từ bỏ Bát sư như chứ.

Mà hiện tại tiểu sư thương trong chiến đấu, rụng mất một cái răng, mấy sư tỷ đều cho rằng hành động thất bại .

"Haizz."

"Mới thương trong chiến đấu!"

Ôn Lạc Du bất mãn kháng nghị.

Sau khi rụng một cái răng cửa , nàng chuyện bắt đầu lọt gió. Điều khiến nàng để ý hình tượng theo bản năng che cái miệng nhỏ, âm thanh truyền liền rầu rĩ.

"Là do cẩn thận đụng rụng!"

Võ công của nàng rõ ràng hơn đám t.ử , nếu truyền ngoài nàng thương khi đối quyết, nàng còn cần mặt mũi nữa a?

Mấy Lăng Sương , thầm nghĩ, nhưng đụng rụng răng đối với tập võ thì mất mặt ?

Thấy Ôn Lạc Du vẻ mặt buồn bực, bọn họ lựa chọn ngậm miệng , yên lặng sắp xếp công việc tiếp theo.

Du Tứ Phương và Vô Trần còn đang thuyết phục các môn phái khác, bên phía bọn họ cũng nhanh ch.óng tiếp xúc với Thiên Sơn Điện, đồng thời còn cần cao thủ trông coi đám .

Lan Đình Chi cải tiến gỗ thích hợp trông coi, sợ đám Lan Hiên Chi hạ d.ư.ợ.c mất nội lực chạy trốn, cũng sợ Thiên Sơn Điện lén lút tới cứu .

Lăng Sương am hiểu chọc tức khác, liền đích đàm phán với của Thiên Sơn Điện.

Cân nhắc đến việc tổng bộ Thiên Sơn Điện đông t.ử, khi xuất phát, Lăng Sương gửi thư để ám hiệu cho mấy đồng môn khác, tranh thủ gọi ba đồng môn còn tới giúp đỡ.

Chúc Oanh Tâm thì phụ trách đưa tiểu sư thương về kinh thành.

Cục diện bên phía kinh thành cũng yên , nhắm Tướng phủ càng là mỗi ngày đều tăng lên. Tướng phủ cũng cần cao thủ tọa trấn.

Chúc Oanh Tâm tâm cơ gì, chuyện cũng thẳng thắn. Nàng quan tâm một , liền sẽ thẳng thắn quan tâm, ghét một , cũng thẳng thắn.

Lúc nàng quan tâm tiểu sư , chốc chốc hỏi đau , chốc chốc mua đồ uống nóng cho tiểu sư uống. Thấy tiểu sư buồn bực vui, đường còn kể một chuyện về Ma giáo để chọc .

Ôn Lạc Du sớm bắt đầu hành tẩu giang hồ, nhưng nơi qua hạn, chuyện trải qua cũng hạn. Biết Ma giáo tọa lạc ở sơn cốc chướng khí mù mịt, tò mò : "Vậy bình thường các tỷ ăn uống thế nào? Muốn ăn đồ ngon, chẳng xa ?"

"Ha ha, thật bọn tự cũng ruộng nuôi gia cầm," Chúc Oanh Tâm giải thích, "Bọn sẽ trồng một loại cây đặc biệt trong sơn cốc, tránh chướng khí quấy nhiễu. Bởi vì ngoài phiền phức, nên tay nghề của đều tệ, cơ bản đều vài món sở trường."

Ôn Lạc Du nháy mắt tỉnh táo .

Ngay đó, liền thấy vị Ngũ sư tỷ ngượng ngùng : "Ta chính là ít xuống bếp."

Tiểu cô nương vội vàng an ủi: "Không , cũng xuống bếp. Bất quá cha cha nha, kết quả chính cha cha cũng ."

"Hả?"

Chúc Oanh Tâm chút kinh ngạc: "Hắn chính là Thừa tướng, nếu xuống bếp, sẽ chuyện hợp phận ?"

Tiểu cô nương đang định tâng bốc tay nghề của cha ruột vài câu, , so với Ngũ sư tỷ còn kinh ngạc hơn: "Tại Thừa tướng thì thể xuống bếp? Có lẽ cha cha chính là thích thì . Làm chuyện thích hợp phận chứ?"

Cân nhắc đến việc giang hồ, hành hiệp trượng nghĩa bình thường, tiểu cô nương liền lấy ví dụ: "Muội là giang hồ, nhưng cũng đang học tập, chuẩn tương lai thi Tiến sĩ nha. Trong giang hồ hiện tại vẫn Tiến sĩ nhỉ?"

Chúc Oanh Tâm vội vàng lắc đầu.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tieu-nu-hiep-co-nguoi-cha-phan-dien-lam-thua-tuong/chuong-65-dung-di-ma.html.]

Ánh mắt nàng chút ảm đạm: "Du Du, của Ma giáo. Cho dù bọn tội ác tày trời, nhưng luôn cảm thấy lập dị một chút, thủ đoạn tàn nhẫn một chút, mới coi là của Ma giáo. Ta và bọn họ..."

Nàng luôn mềm lòng, thích chạy khắp nơi kết giao t.ử môn phái bình thường nên hợp với nơi đó.

Nàng ăn mặc giống Ma giáo, nhưng tác phong giống, từ nhỏ bài xích, ngay cả chuyện lớn như Giáo chủ trưởng lão chọn t.ử truyền, cũng ai thông báo cho nàng.

Sau nàng gặp sư phụ khi ngoài giải sầu, mới cơ hội bái sư.

Sư phụ sự mê mang của nàng, bảo nàng hãy lựa chọn chính . vẫn luôn ở trong bầu khí đó của Ma giáo, nàng cảm thấy hai bản đang giằng co qua . Một cảm thấy những gì cha giáo chủ là đúng, hơn nữa bọn họ hoặc là ơn dưỡng d.ụ.c, hoặc là ơn thu nhận nàng. Một cảm thấy đời ngắn ngủi, nhận rõ chính , tự do tự tại quan trọng hơn.

"Muội hiểu, hiểu."

Tiểu cô nương che cái miệng nhỏ, liên tục gật đầu: "Muội cũng luôn hai bản đang giằng co qua . Một , thể ăn nữa, hôm nay ăn nhiều . Một , , còn đang tuổi ăn tuổi lớn mà, mỗi ngày còn cần cù học tập và luyện võ, nên ăn nhiều chút."

Chúc Oanh Tâm cảm thấy cái ví dụ là lạ. tiểu sư cũng thường xuyên rối rắm nha, vẫn thể học hỏi kinh nghiệm.

"Vậy bình thường sư sẽ thế nào?"

"Ưm, tùy tình huống thôi," tiểu cô nương nỗ lực nghiêm túc truyền thụ kinh nghiệm, "Nếu cha cha ở đó nha, thì cái thứ nhất chiếm thượng phong. Nếu cha cha ở đó, thì cái thứ hai chiếm thượng phong."

Chúc Oanh Tâm tự một chút.

Nói cách khác, nàng thể giả vờ mặt cha và giáo chủ. Bọn họ ở bên cạnh, thì giả vờ. Đã như , chi bằng thường xuyên ở Ma giáo, nàng thể luôn luôn chính .

Ôn Lạc Du tự khẳng định gật gật cái đầu nhỏ, bổ sung : "Có đôi khi cha cha ở đó, đặc biệt ăn, sẽ dỗ vui vẻ, hoặc là kể chuyện đói bụng . Cha cha cao hứng, hoặc là đau lòng , sẽ cho ăn thôi."

Chúc Oanh Tâm nữa .

Cha nàng thường xuyên giáo d.ụ.c nàng về những chuyện , nhưng nếu giáo chúng khác bắt nạt nàng, vẫn sẽ mặt vì nàng. Nàng cũng thể bán t.h.ả.m hoặc nũng a.

Hơn nữa, Tam sư tỷ đều , nếu giải quyết nguy cơ cho Ma giáo, cũng coi như trả ơn Giáo chủ năm đó thu nhận cả nhà bọn họ, nàng thể mang theo cha rời khỏi Ma giáo. Nếu cha , nàng tôn trọng lựa chọn của đối phương, ngược , đối phương cũng nên tôn trọng nàng, nàng Ma giáo nữa.

Càng nghĩ càng vui vẻ, Chúc Oanh Tâm bế tiểu cô nương lên hôn một cái.

"Du Du, quá lợi hại!"

"Hả?"

Tiểu cô nương vẻ mặt ngơ ngác, đôi mắt to để lộ một cỗ mê mang.

Ngũ sư tỷ khen nàng nha, đương nhiên nhận .

"Ha ha ha, cũng cảm thấy giỏi quá . Trên đời lợi hại như chứ?"

Tâm tình Ôn Lạc Du cực kỳ, thậm chí quên mất chuyện rụng một cái răng. Mãi đến khi về tới Tướng phủ ăn cơm tối, nàng cầm lấy một cái đùi gà, dùng sức gặm một cái, kết quả thịt đùi gà kẹt chỗ răng khuyết, nàng ngẩn , trong mắt dâng lên ánh nước.

"Phụt." Tiếng khẽ truyền đến.

Ôn Lạc Du lập tức đầu trừng Thôi Bắc Lâu: "Cha cha xa!"

"Ta đang con." Thôi Bắc Lâu nỗ lực nghiêm túc , nhưng đuôi mắt đều là ý .

Tiểu cô nương rõ mồn một, lập tức giận từ trong lòng, giật đùi gà xuống, 'ngao ô' một tiếng, c.ắ.n lấy tay áo Thôi Bắc Lâu, dùng sức kéo một cái.

Tay áo cả, một cái răng cửa lung lay khác của nàng cũng rụng .

Ôn Lạc Du: "..."

Lần nàng rốt cuộc nhịn nữa, ngao ngao lớn.

"Răng của con!"

"Đừng mà!"

 

 

Loading...