Lâu Tri Hạ ôm hộp trang sức, chớp chớp mắt. Nhìn vẻ mặt chân thành của Lý tiểu thư, đôi mắt nàng khẽ cong , mỉm : “Lúc giao công thức cho tiểu nha dẫn , Lý tỷ tỷ nếu ăn thì cứ gọi nàng cho.”
“Tiểu nha dẫn ?” Lý tiểu thư kinh ngạc.
Lâu Tri Hạ nhỏ giọng kể trải nghiệm lúc phủ. Nụ mặt Lý tiểu thư nhạt dần, nàng thở dài một tiếng: “Là Hồng Tụ . Muội yên tâm, vốn dĩ cũng ý định đuổi nàng , chỉ là... bà v.ú cảm thấy sắp gả , Hồng Tụ tính tình quá mềm yếu, sợ nàng theo qua đó chăm sóc cho . Còn nữa... bà v.ú thấy diện mạo Hồng Tụ thiên về vũ mị, sợ nàng nảy sinh tâm tư nên ... Nhìn , với những chuyện gì ...”
Nàng ngước mắt Lâu Tri Hạ, khổ một tiếng: “Thật hâm mộ , thể tự do tự tại như .”
Lâu Tri Hạ tiếp lời thế nào, nghĩ đến nhân phẩm của Tào Giác, nàng trấn an: “Nghe ca ca Tào học sinh một lòng dốc lòng cầu học, cũng thẳng thắn, cương trực, chắc hẳn loại như .”
Lý tiểu thư ngẩn , chợt mím môi khẽ, gò má ửng hồng, khẽ thốt: “Hy vọng là .”
Hai trò chuyện thêm một lát. Lâu Tri Hạ vì nhận lễ nên thấy c.ắ.n rứt, bèn gợi ý cho Lý tiểu thư thêm nhiều cách ăn sữa đông hai tầng, còn đóng góp thêm công thức kem và sữa đông vị gừng. Lý tiểu thư mà mắt sáng rực, cứ nắm tay Lâu Tri Hạ gọi ngọt xớt, hận thể bắt nàng hết tất cả các món mới chịu thả .
May mắn , Áo Lục từ Triển Hồng Đường về, giải vây cho nàng.
Trước khi , Lý tiểu thư đích tiễn nàng tận cổng lớn, dặn dặn : “Sau rảnh rỗi nhất định tới tìm chơi đấy.”
Lâu Tri Hạ gật đầu lia lịa hứa chắc chắn sẽ tới, Lý tiểu thư mới lưu luyến buông tay cho nàng .
Đi một quãng xa, ngoảnh vẫn thấy Lý tiểu thư đang vẫy tay với .
Mãi đến khi rẽ góc đường còn thấy nữa, Lý tiểu thư mới thở dài thườn thượt: “Muội nhà họ Lâu thật lợi hại, bao nhiêu món ngon, bếp nhỉ?”
“Hay là chúng mời Lâu cô nương ở trong phủ, mỗi tháng trả thêm tiền công cho nàng ...”
Áo Lục hết câu Lý tiểu thư ngăn : “Đừng bậy. Huynh trưởng của Lâu đang học ở Triển Hồng Đường, còn Âu lão ưu ái, công danh chắc chắn rộng mở, nàng sớm muộn gì cũng là tiểu thư nhà quan, thể chịu thiệt thòi tới nhà họ Lý việc ?!”
Nấp lưng Áo Lục, tiểu nha Hồng Tụ kinh ngạc ngẩng đầu, há miệng định gì đó thôi.
Áo Lục thấy , nhíu mày: “Con bé gì thì ?”
“Lâu... cha của Lâu cô nương là thợ mộc lão gia mời về ạ.” Hồng Tụ thấp giọng .
Lý tiểu thư kinh ngạc đầu : “Ngươi cái gì? Cha của Lâu ... thật ?”
Hồng Tụ vội gật đầu: “Nô tỳ chính là thấy cha nàng đang việc cho nhà nên mới dám để nàng theo .”
“Chuyện ...” Lý tiểu thư khẽ chau mày thanh tú, suy nghĩ một lát gọi Áo Lục: “Chúng tìm phụ .”
Bên , Lâu Tri Hạ thấy còn bóng dáng Lý tiểu thư nữa mới thở phào một , xoa xoa khuôn mặt đến cứng đờ. Vừa chạm , nàng giật vì làn da thô ráp, nứt nẻ như những vết cắt nhỏ, xót tay.
Nàng đôi bàn tay đầy vết thương của , thở dài một tiếng.
Xuyên tới đây bao nhiêu ngày, chỉ mải lo đấu đá mà quên mất hai "bộ mặt" quan trọng nhất của phụ nữ!
Ca ca học, cải thiện cuộc sống, tất cả đều cần đến bạc!
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tieu-nong-nu-nang-lai-my-lai-tap/chuong-89-kiem-tien-la-viec-cap-bach.html.]
Kiếm tiền, nhất định nhanh lên mới !
Nàng nảy ý định, dọc theo đường phố tìm một cửa hàng son phấn trông khá sang trọng bước .
Định bụng mua hai hộp kem dưỡng da tay và mặt.
Tiểu nhị tủm tỉm giới thiệu loại rẻ nhất, giá tận 50 văn.
Lâu Tri Hạ thở dài, lùi bước .
Lúc xe bò tới đây chỉ mất 3 văn một , 50 văn đủ cho ca ca giữa trấn và nhà bảy tám chuyến, nàng thấy tiếc tiền.
Thôi .
Chẳng chỉ là nứt nẻ tay thôi ?
Về nhà nàng dùng nước linh tuyền rửa mặt rửa tay thường xuyên, đảm bảo còn hiệu quả hơn bất cứ loại kem dưỡng nào.
Chiếc vòng vàng cứ giữ , chờ việc gấp cần dùng tiền thì lấy cứu nguy.
Tự an ủi một hồi, nàng ngang qua một hiệu t.h.u.ố.c, thuận miệng hỏi tiểu d.ư.ợ.c đồng ở cửa: “Tiểu ca ca, ở đây các thu mua mầm nhân sâm ?”
Tiểu d.ư.ợ.c đồng lắc đầu: “Chúng chỉ thu d.ư.ợ.c liệu thành phẩm thôi.”
Lâu Tri Hạ thất vọng rời , thầm tính toán đám mầm nhân sâm trong gian bao giờ mới đổi tiền. Cây non lớn lên mới thành hình, dù nước linh tuyền hỗ trợ thì e rằng trong thời gian ngắn cũng chẳng trông mong gì .
Nàng tận dụng cơ hội khó khăn lắm mới lên trấn Thanh Thủy hôm nay để tìm cách kiếm tiền khác mới .
Nàng quan sát các cửa hàng hai bên đường, tìm một nghề hái tiền nhanh, nhất là thể thấy kết quả ngay lập tức.
Trước mắt đột nhiên xuất hiện một tòa lầu ba tầng màu son lộng lẫy, mấy tiểu nhị quần áo chỉnh tề đang tươi đón khách.
“Khách quý, mời hai vị!”
“Mời hai vị gia trong!”
Lâu Tri Hạ ngẩng đầu, thấy bốn chữ lớn: Thịnh Yến Tửu Lâu.
Mắt nàng bỗng sáng lên, đây chẳng là t.ửu lầu kiếm tiền nhất trấn mà cha và ca ca từng nhắc tới ?
Tửu lầu, bán rượu và thức ăn...
Nàng thể bán cái gì để đổi lấy tiền đây?
Nàng bấm đốt ngón tay tính toán. Công thức điểm tâm thì tốn thời gian, nàng đợi ; công thức ủ rượu thì thời gian còn dài hơn, càng ; thì... bán một món ăn?