TIỂU NÔNG NỮ CHẠY NẠN, DẪN CẢ GIA TỘC ĐI LÀM GIÀU - Chương 138: Tiện tay tìm kiếm khách hàng

Cập nhật lúc: 2026-03-19 23:20:10
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

"Hây dô hây!"

Trên bãi đất, tiếng hò dô vang lên liên hồi, chấn động cả mây trời.

Hóa là các ám vệ đang tiến hành nện móng.

Những cọc gỗ lớn buộc c.h.ặ.t bằng dây thừng, nện xuống từng đất một, khiến phần móng trở nên vô cùng vững chãi.

Phía bên , Lão Lưu đầu và Phương Qua cũng rảnh rỗi, đang đóng giường mới, hòm xiểng và các thứ đồ dùng khác.

Tổng cộng năm mươi căn nhà, lượng đồ dùng cần tới quả thực hề nhỏ.

"Ầy, cái , nhẹ nhàng thực dụng."

Hoa Kim cùng Hoa Ngân thì bực bội vô cùng.

Trong thời gian , trưởng bối trong nhà vài cử tới đây.

Vốn dĩ hai họ còn định cao. Ai ngờ đám hầu đó thẳng tới gian bếp của Trần thị tộc, lén lút nhận lấy mấy hộp thức ăn cứ thế mà rời !

Thật là quá đáng! Bọn họ quyết định , dù học đường khai giảng, bọn họ cũng thèm về! Không tin là phụ mẫu nhà lo lắng cho !

Tất nhiên, nếu học đường thì cũng là chuyện .

Cho nên, dù thế nào hai họ cũng chịu thiệt, việc gì vội chứ? Ha ha...

Chỉ là bây giờ gỗ lạt đốn xong cả , những công việc dành riêng cho nam nhân bỗng chốc nhẹ nhàng hẳn .

Gà Mái Leo Núi

Bọn họ cũng thấy ngại khi cứ ăn như , thế nào cũng chút việc để bày tỏ tấm lòng chứ?

Không nấu nướng thì bèn qua phụ một tay đồ gỗ.

Ấy thế mà, lâu , bọn họ cư nhiên nảy sinh hứng thú đặc biệt.

Thế là, hai , một theo Phương Qua, theo Lão Lưu đầu, cư nhiên đầu tiên trong đời dốc sức học tập một cách nghiêm túc như .

Xem , thu phí học đồ đây.

Trần Điềm Điềm thầm nghĩ.

Nàng thì đang bận rộn với việc chế tác giấy Tuyên.

Một đợt vỏ cây Thanh Đàn trong gian bóc xuống, nàng cùng đám trẻ con trong tộc từng nhà thu mua lưới đ.á.n.h cá rách, rơm rạ và tro thảo mộc.

Sau khi đun nấu kỹ càng ở gần ngọn núi mua, nàng tiếp tục đưa chúng trở gian để lên men trong vòng một tháng.

Xong xuôi, nàng mới thong thả đôi chút.

Thế nhưng, tháng Hai nhanh ch.óng tìm đến.

"Điềm Điềm , con hãy dặn nhị ca con và Trụ T.ử đừng căng thẳng, cứ bình thường như ngày thôi."

Thái nãi nãi cùng nắm tay Trần Điềm Điềm dặn dò dặn dò .

Nói là để bọn họ đừng căng thẳng, nhưng đôi bàn tay của chính bà cũng đang run rẩy kiểm soát .

Biết , dù đây cũng là lứa học đầu tiên của tộc, đặt nhiều kỳ vọng cũng là chuyện thường tình.

"Con , cứ yên tâm về ạ, con sẽ chuyển lời của tới bọn họ."

Tộc nhân kỳ thực đều , nhưng sợ đông quá trái khiến Trần Mộc Mộc và Trần Trụ T.ử áp lực tăng mạnh.

Thế nên đến cuối cùng, ngay cả phụ mẫu hai bên cũng sợ đến mức chẳng dám , giao phó quyền cho một Trần Điềm Điềm.

"Đều trông cậy cả hai đứa chúng nó."

"Chẳng , nếu chúng nó thể đỗ Đồng sinh, mộ tổ của tộc chắc chắn sẽ kết phát đại vận ."

Mọi cũng rảnh rỗi, hướng về phía mà thành tâm bái tế.

"Mấy ông bà lão ở ơi, nếu các linh thiêng thì mau mau phù hộ cho Mộc Mộc và Trụ Tử. Tới lúc đó chúng để các thiệt , sẽ lập mộ quần áo cho các . Điềm Điềm còn xây từ đường nữa kìa, sướng c.h.ế.t các nhé."

Thái nãi nãi thắp nhang lẩm bẩm, những bậc tiền bối trong tộc nàng đều nàng quấy rầy một lượt, lão nhân gia lúc mới yên tâm.

Bọn Trần Xuân Sinh và phụ mẫu Trần Trụ T.ử cũng cả ngày hồn siêu phách lạc, trong lòng lo lắng khôn nguôi.

"Nhị ca, Trụ T.ử ca, mấy ngày nay hai đừng uống nước ăn đồ bên ngoài nữa, hãy dùng những thứ , là và Thiểm Điện lấy từ trong tiên cảnh đấy."

Những thứ khác giúp gì, nhưng nước linh tuyền thì nhất định cấp đủ.

"Muội yên tâm Điềm Điềm, chỉ là huyện thí thôi mà, đơn giản nhất , nếu ngay cả cửa cũng qua thì đúng là khiến rụng răng mất."

Hai an ủi Trần Điềm Điềm, tuy nhiên, đây cũng là khoác lác, họ tự nhận thực lực .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tieu-nong-nu-chay-nan-dan-ca-gia-toc-di-lam-giau/chuong-138-tien-tay-tim-kiem-khach-hang.html.]

Quả thực, huyện thí tương đương với bước đầu tiên trong cuộc vạn lý trường chinh của khoa cử thời cổ đại. Nếu huyện thí còn thành công, thì bao công sức học hành bấy lâu coi như đổ sông đổ biển.

Chưa đến chuyện khác, khắp học t.ử trong học viện Hoàng Sơn, ngoại trừ Hoa Kim và Hoa Ngân, ai nấy đều tư chất Đồng sinh.

Nếu thông qua bài kiểm tra của Hoàng sơn trưởng, phá cách giữ , Trần Mộc Mộc và Trần Trụ T.ử thực sự nổi học viện .

Lần , họ đường đường chính chính mà về!

"Được, hai cứ thi cho , đợi xem bảng vàng mới về."

Trần Điềm Điềm cũng vội, khi cùng Hoàng sơn trưởng, sơn trưởng phu nhân cùng với tiểu cô và tiểu cô trượng tiễn họ trường thi, nàng cũng học viện Hoàng Sơn, mà dẫn theo Đại Ni và Hắc Nha dạo quanh huyện thành.

"Tiểu thư, định ạ?"

Đại Ni theo Trần Điềm Điềm một vòng lớn, rốt cuộc nhịn bèn lên tiếng hỏi.

"Không gì, chỉ dạo chút thôi."

Cũng lung tung, Trần Điềm Điềm chuẩn ngóng tin tức, xem xem việc kinh doanh nhà nghỉ nông trang và suối khoáng nóng của nàng nên quảng bá thế nào mới đạt hiệu quả nhất.

Mặc dù chỗ sơn trưởng phu nhân thể thu hút một lượng khách hàng nữ giới.

những Hoàng sơn trưởng tiếp xúc đều là bậc văn nhân, bảo họ lên núi ngắm cảnh, ngâm thơ vẽ tranh thì , chứ còn chuyện tập thể ngâm suối khoáng. Theo lời họ , đúng thật là hữu nhục tư văn...

Cũng thể chỉ mở khu ngâm dành cho nữ, dù cũng hứa với phó thống lĩnh, lúc vắng và thủ hạ thể tới ngâm suối khoáng. Nhất định mở thêm một khu dành cho nam!

Cho nên, nguồn khách cho khu ngâm nam, nàng tự tìm kiếm .

Loại khách nhân nam giới nào tiền, thời gian, còn nhu cầu ngâm suối khoáng nhỉ?

!

Nhìn tấm biển hiệu võ quán to tướng mặt, mắt Trần Điềm Điềm sáng lên.

"Cái gì, chỗ các suối khoáng nóng?"

Võ quán quán chủ trợn trừng đôi mắt to như chuông đồng, Đại Ni giật nảy .

"Phải ạ, ngàn chân vạn thực!"

Suối khoáng nóng vốn là thứ , quán chủ cũng chỉ mới thấy một khi còn trẻ lên kinh thành dự thi Võ trạng nguyên.

Lần đó tuy giành công danh gì, nhưng nhờ phúc của triều đình mà ngâm suối khoáng một , vốn chỉ dành cho những gia đình quyền quý.

Cái cảm giác khoan khoái đó thì khỏi bàn. Khắp ấm áp, các khớp xương đau nhức cũng xoa dịu, thoải mái tả xiết.

"Thôn các ? Mau báo địa danh đây."

Quán chủ phu nhân chen tới, vẻ mặt đầy tinh minh tháo vát.

"Không ở trong thôn chúng , mấy ngọn núi đó tộc nhân mua , thuộc quyền sở hữu đời đời kiếp kiếp của Trần thị chúng ."

Hàm ý của nàng là, phu nhân tinh minh đến thì cũng đừng ý đồ gì với suối khoáng nóng đó.

"Hóa ..."

Quán chủ phu nhân quả nhiên lộ vẻ thất vọng tràn trề.

dẫu cũng là nữ nhi giang hồ, suy nghĩ một chút, bà liền cướp lời.

"Khi nào thì xây xong?"

Đường núi gập ghềnh, khai thác suối khoáng chuyện dễ dàng, thể sửa xong cuối năm nay coi là nhanh tay nhanh chân .

"Tháng năm năm nay là thể tới ngâm ạ."

Cái gì? Nhanh như ?

Hai phu thê ngơ ngác, nhưng nhanh lấy tinh thần.

"Được, tới lúc đó báo cho chúng một tiếng, cả võ quán chúng sẽ ! Có chứa hết ?"

"Chứa , chứa hết ạ."

Đại Ni vội vàng đáp ứng.

"Mỗi mỗi một lượng bạc."

Hắc Nha bổ sung thêm, dù cũng là của võ quán, lỡ tới lúc đó họ giá cao quỵt nợ, tộc nhân chắc chắn đ.á.n.h bọn họ.

"Không vấn đề gì!"

Quả thực là quá rẻ !

 

Loading...