Tiểu Kiều Nương Nhà Tướng Quân - Chương 7
Cập nhật lúc: 2026-04-18 01:17:50
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
A Yên , gật đầu mỉm , nhớ tới chuyện Bắc Địch quấy nhiễu biên giới.
Gần một hai chục năm nay, Hủ Hào của Bắc Địch kế thừa nghiệp cha, lên ngôi Bắc Địch vương. Tuy nhiên kẻ dã tâm bừng bừng, cam chịu an phận một góc, thề thống nhất thiên hạ. Mấy năm nay nhờ tu dưỡng sinh tức, binh hùng ngựa mạnh, liền thường xuyên phái quấy nhiễu biên giới, mượn cơ hội thăm dò.
Mà năm Vĩnh Hòa thứ sáu, cũng chính là năm nay khi A Yên mười bốn tuổi, Bắc Địch vương Hủ Hào phái Đại tướng quân Bắc Địch là Vân Nhung tấn công Đại Chiêu. Vĩnh Hòa Đế nổi giận, liền phái hoàng t.ử của là Tề vương biên cương soái, tiến đến nghênh địch. Trận chiến đ.á.n.h chừng một năm trời, đúng lúc Tề vương nếm mùi thất bại, khi đó trong triều liền lời đồn đại truyền , là Tề vương cấu kết với ngoại địch.
Tuy là con trai ruột của , nhưng Vĩnh Hòa Đế rốt cuộc mấy con trai cơ chứ. Đối với vị Tề vương ngày thường ít và xa cách với nhất , ông vẫn chút yên tâm. Khi đó Thái t.ử cũng bất an, liền đến phủ tìm Cố Tả tướng luôn tin tưởng.
Sau một phen thương nghị như , Vĩnh Hòa Đế liền phái Cố Tả tướng tiến đến đốc quân, đồng thời vận chuyển lương thảo biên cương.
Cũng thật trùng hợp, nhờ lương thảo đến kịp thời, lòng quân ở biên cương chấn động mạnh mẽ, đ.á.n.h xong mấy trận lớn, đội thiết kỵ của Bắc Địch coi như rút lui.
Nghe Tề vương vốn dâng tấu chương phản công đ.á.n.h thẳng Bắc Địch, nhưng Vĩnh Hòa Đế buông một câu “giặc cùng chớ đuổi”, cứ thế chặn quân Đại Chiêu đang lúc sĩ khí hừng hực ở đó, cho phép tiến phát nữa.
Bạn nào thích cổ đại ngôn tình siêu sủng thì về với đội của mình nha
Vì chuyện , trong triều khi đó cũng lời bàn tán.
A Yên nhớ tới Bình Tây Hầu . Ban đầu chẳng vì trận đại chiến với Bắc Địch , Tiêu Chính Phong khi đó chỉ là một Hiệu úy dẫn dắt một tiểu đội mười tám , đ.á.n.h lén một doanh trại của quân Bắc Địch, c.h.é.m c.h.ế.t vương t.ử Bắc Địch là Tỉ Tai, lập công lớn . Từ đó về , vị thanh niên mới hai mươi bốn tuổi bắt đầu chuỗi chiến tích bách chiến bách thắng, đ.á.n.h thắng đó sa trường, mở một truyền kỳ về danh tướng của nước Đại Chiêu.
A Yên nhớ chuyện cũ, thầm nghĩ giờ phút , lẽ phụ cũng đang ở biên cương, lẽ vị Bình Tây Hầu uy danh hiển hách ngày , nay chẳng qua cũng chỉ là một trẻ tuổi mới bộc lộ tài năng mà thôi?
Lúc hai đang cãi vã mắt, nàng nhạt, cũng gì, cứ lẳng lặng một bên như .
Đám tiểu nha và tiểu tư xung quanh thấy Tam cô nương tới, trong lòng khỏi e dè, cũng chút sợ hãi, liền dám trắng trợn nữa, chỉ cúi đầu tiếp tục quét tước, hoặc lén lút trốn sang một bên xem.
Vương ma ma và Chu di nương đang cãi , chợt cảm thấy đúng, xung quanh yên tĩnh, , hóa Cố Yên đang đó.
Chu di nương thấy , lập tức kinh hãi. Bà Tam cô nương Cố Yên vốn luôn khoan hậu, kính trọng công ơn b.ú mớm của Vương ma ma, sẽ trách mắng bà . E rằng hôm nay và Vương ma ma cãi , ngược sẽ khiến nàng vui .
Lập tức vội vàng tiến lên, lành : “Hóa cô nương khỏi bệnh , vốn còn định dẫn A Vân qua thăm cô nương đấy.”
Hoàn trái ngược với Chu di nương, Vương ma ma thấy Cố Yên, mặt liền lộ vẻ vui mừng: “Cô nương , mau xem, chỉ mấy ngày bệnh, cái già của ức h.i.ế.p đến mức !”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tieu-kieu-nuong-nha-tuong-quan/chuong-7.html.]
Nói xong, liền đích qua đỡ Cố Yên, dáng vẻ như Cố Yên giúp bà .
Cố Yên chỉ khẽ động tay, liền tránh khỏi bà . Bàn tay Vương ma ma ngượng ngùng cứng đờ giữa trung, nhất thời chút khó hiểu.
Lúc , Cố Yên rốt cuộc cũng hé mở đôi môi đỏ mọng, lạnh nhạt hỏi: “Sáng sớm tinh mơ, cũng sợ lạnh, cứ ngay đầu gió mà cãi ?”
Chu di nương thấy , vội tiến lên : “Vốn định cãi , chỉ là sáng nay một chiếc khuyên tai thúy ngọc của A Vân mất. Ta đây là nóng ruột , liền hỏi nhiều thêm vài câu, ai ngờ kinh động đến cô nương!”
Cố Yên gật đầu, nhạt giọng : “Đồ của Nhị tỷ tỷ mất, tất nhiên tìm. Đừng là một chiếc khuyên tai, dù là một mảnh vải vụn, đồ của chủ t.ử mất, gì đạo lý tìm, bằng chẳng là dung túng cho ác nô .”
Những lời , tựa như vàng đá va , lanh lảnh mà bình tĩnh. Vương ma ma xong trong lòng lạnh toát, cẩn thận liếc đứa con trai đang quỳ rạp bên cạnh, thầm nghĩ hôm nay cô nương chẳng lẽ đổi tính ?
Đôi mắt trong veo như nước của Cố Yên liếc sang Lục Khởi bên cạnh, phân phó: “Lục Khởi, đỡ về phòng. Chuyện hôm nay, luôn tra hỏi cặn kẽ một phen.”
Trở Tây sương phòng, Cố Yên một bên đó thưởng , một bên liếc Vương ma ma và Chu di nương đang cung kính cúi đầu một bên.
Cẩu Nhi dám phòng, chỉ chờ ngoài cửa.
Cố Yên nhấp vài ngụm , lúc mới nhẹ nhàng bâng quơ : “Nói , rốt cuộc là chuyện gì.”
Nhất thời Vương ma ma và Chu di nương tranh , hai kẻ một câu một câu, dần dần cũng rõ ràng sự việc.
Nhị cô nương Cố Vân trong phủ là do Chu di nương sinh , năm nay tròn mười sáu tuổi, tuy định hôn sự nhưng vẫn xuất giá. Sáng sớm hôm nay, Chu di nương phát hiện một đôi khuyên tai thúy ngọc của Cố Vân, chỉ còn một chiếc.
Lập tức liền hỏi nha trong phòng, nhưng đều thấy. Chu di nương vốn cũng nghi ngờ nha trong phòng tháo để ở góc nào đó quên mất, nhưng nếu là quên, cũng thể chỉ còn một chiếc chứ?
Vì nghĩ lẽ rơi ở góc nào đó, liền lục tung cả phòng lên tìm một phen, nhưng chẳng thấy nửa bóng dáng.
Chu di nương kể đến đây, liền lóc kể lể: “Tam cô nương , cũng , đôi khuyên tai thúy ngọc đó, còn là một đôi trong bộ trang sức mà năm ngoái khi Nhị cô nương cập kê, lão gia sai cho. Không ngờ mới qua một năm, mất như . Nếu lão gia hỏi tới, thế nào cho !”