Tiểu Kiều Nương Nhà Tướng Quân - Chương 45
Cập nhật lúc: 2026-04-18 01:18:30
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/3fxZBePryD
Cập nhật lúc: 2026-04-18 01:18:30
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/3fxZBePryD
Nói xong, nàng liền định cất bước rời .
Ai ngờ Tiêu Chính Phong thấy nàng rời , vội sải bước lớn tiến lên, cứ thế chặn nàng .
Chàng nỡ để nàng cứ thế rời , luôn thêm một cái.
A Yên đột nhiên chặn , cũng kinh ngạc. Chàng sinh vóc dáng cực cao, so với đám Thái t.ử Yến vương còn cao hơn nhiều, bình thường cách xa thì thôi , nay đến gần , chỉ cảm thấy hình rộng lớn, giống như một ngọn núi nhỏ bao trùm lấy .
Nàng ngửa cổ, : “Tiêu tướng quân việc gì ?”
Trong mây khói, l.ồ.ng n.g.ự.c Tiêu Chính Phong nóng rực, ánh mắt nóng bỏng của chằm chằm A Yên, khàn giọng : “Vừa Tiêu mỗ tình cờ gặp tiểu sư phụ, là cô nương cần một ít t.h.u.ố.c trị thương trật đả?”
A Yên gật đầu: “ .”
Tiêu Chính Phong vội : “Vừa tiểu sư phụ đó , trong d.ư.ợ.c phòng t.h.u.ố.c trị thương trật đả.”
A Yên đến đây, khỏi chút thất vọng, nghĩ nếu như , để Lục Khởi chịu khổ .
Ai ngờ Tiêu Chính Phong khàn giọng : “ một ít linh d.ư.ợ.c, tác dụng hoạt huyết hóa ứ.”
Lông mi A Yên khẽ chớp, : “Đã như , Tiêu tướng quân thể ban t.h.u.ố.c ?”
Không ngờ, chuyện, từng phân từng tấc, bộ bộ vi doanh a, đây chẳng là rõ ràng tặng t.h.u.ố.c cho , vòng một vòng lớn như .
Tiêu Chính Phong cúi đầu chằm chằm thần tình của A Yên buông, thấy nàng , khỏi hai mắt sáng lên, thấp giọng : “Nếu cô nương dùng, thể xin cô nương đợi một lát, Tiêu mỗ lấy ngay đây.”
A Yên nhíu mày, khó hiểu : “Linh d.ư.ợ.c đó hiện giờ ở ?”
Thần tình Tiêu Chính Phong khựng , giọng điệu vẻ ngưng trệ: “Ở trong thiền phòng mà đang ở.”
A Yên nghĩ, thiền phòng vốn xa, nếu lấy, chẳng qua chỉ là chuyện trong chốc lát, lập tức liền gật đầu : “Như , đành phiền Tiêu tướng quân giúp lấy đến?”
Tiêu Chính Phong nghiêm mặt : “Cố cô nương xin đợi một lát, nửa nén hương công phu, Tiêu mỗ sẽ lấy t.h.u.ố.c đến.”
Hả?
A Yên càng thêm khó hiểu, cần lâu như ?
Tiêu Chính Phong nghiêm trang : “Thuốc đó tuy mang theo bên , nhưng luôn điều chế một chút, cho nên tốn chút thời gian.”
Khi lời , thấy A Yên nhíu mày, vội : “ cô nương xin yên tâm, phiền phức .”
Sự tình đến nước , A Yên cũng tiện gì, đành : “Nếu phiền phức, thì phiền Tiêu tướng quân .”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tieu-kieu-nuong-nha-tuong-quan/chuong-45.html.]
Tiêu Chính Phong gật đầu, dặn dò thêm nữa: “Cô nương ở đây đợi một lát, về ngay.”
Nói xong lời , thấy tăm .
A Yên quanh tả hữu, thấy lúc mây mù càng thêm dày đặc, gần như bao trùm cả thiền viện , mà Tiêu Chính Phong đến cũng vội vàng cũng vội vàng, trong chớp mắt thấy tăm , giống như tiên tung hiệp ảnh .
Vì lúc sương mù dày đặc, xung quanh cũng ai qua , nàng nhất thời buồn chán, đành tựa bờ hồ, tiếp tục ngắm cảnh núi non hồ nước .
Khoảng nửa nén hương , Tiêu Chính Phong mãi thấy xuất hiện, nàng cảm thấy chút lạnh . Y phục vốn mỏng manh, nay trong sương mù dày đặc hồi lâu, thể lạnh chứ.
Nhất thời sợ Lục Khởi thấy lâu về sẽ lo lắng, lập tức liền tự về thiền phòng.
ngay lúc nàng , một bóng đột nhiên xuất hiện, thở dồn dập, trán thậm chí còn rịn những giọt mồ hôi lấm tấm.
Chàng mặt chút biểu tình đưa tay , lấy một bình sứ bạch ngọc đưa cho A Yên: “Cô nương, đây là linh d.ư.ợ.c.”
A Yên nhướng mày, ngưng thị những giọt mồ hôi vầng trán rộng , nhạt giọng hỏi: “Tiêu tướng quân, ngày thu trong núi sâu , sương mù dày đặc, thời tiết lạnh, ngài đổ mồ hôi?”
Tiêu Chính Phong A Yên hỏi , mặt đổi sắc, trầm giọng : “Đây là mồ hôi.”
Chàng nghiêm trang : “Sương mù quá dày, ngưng kết thành nước mà thôi.”
Khóe môi A Yên khẽ động, , nhưng nhịn xuống.
Tiêu Chính Phong vốn dĩ rời mắt nàng, nay thấy dáng vẻ của nàng, đôi mắt trong veo như nước sáng ngời xinh , lập tức càng thêm động tình, khàn giọng : “Cô nương nếu , thì cứ .”
A Yên trong lòng liền cảm thấy nhẹ nhõm, ngược đem hết những sầu muộn ném . Thực mà , nàng từ khi trọng sinh đến nay, trong lòng kinh doanh tính toán, chỉ mong nhà bao giờ chịu cảnh ly biệt khổ nạn như kiếp nữa, bề ngoài như nhẹ nhõm, thực chất vẫn luôn ngàn vạn nút thắt trong lòng.
Nay thấy Tiêu Chính Phong ở bên cạnh, mạc danh cảm thấy yên tâm hơn nhiều.
Nam nhân , một mùi vị sảng khoái thuần hậu, khiến nàng cảm thấy an tâm.
Nàng nhớ cảnh tượng đường , chợt nhịn hỏi: “Tiêu tướng quân, hôm nay đường, tình cờ gặp Nhị thiếu gia và Tôn thiếu gia của Phủ Tấn Giang Hầu, lúc đó kiên quyết từ chối Tôn thiếu gia cùng xe với . Không Tiêu tướng quân nhận thế nào, cảm thấy quá gần tình ?”
Tiêu Chính Phong , trầm ngâm, lúc mới : “Tiêu mỗ cảm thấy cô nương gần tình , chỉ nghĩ cô nương từ chối, tự nhiên đạo lý và suy tính của cô nương.”
Thực điều hơn là, một cô nương huệ chất lan tâm như nàng, thể chuyện nên chứ? Cho nên nàng như , thì nhất định là đúng.
A Yên , khóe môi cong lên một độ cong xinh , khẽ : “Thực mà , hôm nay còn đa tạ Tiêu tướng quân, nếu Tiêu tướng quân kịp thời sửa xong chiếc xe ngựa đó, e rằng chuyện luôn chút khó xử.”
Tiêu Chính Phong thấy nàng , cũng cảm thấy tâm trạng vui vẻ, lập tức khuôn mặt cương nghị cũng mang theo nụ , trong ánh mắt dâng lên sự ấm áp, nhịn dịu giọng : “Cô nương vui là .”
Bạn nào thích cổ đại ngôn tình siêu sủng thì về với đội của mình nha
Vui lòng mô tả chi tiết lỗi. Nếu báo lỗi đúng sẽ được thưởng ngay 1,000 xu.
Đối với mỗi báo cáo "Truyện không chính chủ" chính xác sẽ nhận ngay 10,000 xu.