Tiểu Kiều Nương Nhà Tướng Quân - Chương 34

Cập nhật lúc: 2026-04-18 01:18:19
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Tiêu lão phu nhân chính là tổ mẫu của Tiêu Chính Phong, Tiêu Chính Phong vì từ nhỏ mất cha, khi còn bé luôn theo tổ mẫu lớn lên, tình cảm với vị tổ mẫu cực kỳ sâu đậm.

Nghe đến đây, Tiêu Chính Phong nhíu mày, nhưng vẫn kiên trì : “Bá mẫu cần sốt ruột, cháu tự nhiên sẽ đích bẩm rõ với tổ mẫu.”

Lập tức cáo từ tổ mẫu, rời khỏi nhà, cưỡi ngựa thẳng phố.

Vì hiện giờ phong thưởng thỏa, Vĩnh Hòa Đế hạ thánh chỉ, những chiến tướng bọn họ ở kinh thành vài ngày vui chơi thỏa thích, đó mới trở về Tây Bắc.

Hiện giờ cách đến ngày về Tây Bắc cũng chỉ còn vài hôm, các đồng liêu đều đang bận rộn bầu bạn với nhà, thu dọn hành lý, chỉ việc gì , liền một cưỡi ngựa dạo chơi phố.

Tiêu gia ở phố Tây Tứ, cưỡi ngựa nửa nén hương là đến con phố sầm uất nhất Yến Kinh Thành, nơi đây tiệm bạc, tiệm vải, tiệm cầm đồ san sát , cờ rượu bay phấp phới, tiếng rao hàng ngớt, vô cùng náo nhiệt. Chỉ là Tiêu Chính Phong cảnh phồn hoa ngập mắt , trong lòng càng thêm chua xót.

Chàng tuy sinh ở đây, lớn lên ở đây, nhưng mười sáu mười bảy tuổi rời xa quê hương, nay tám năm , thời gian tám năm, đủ để khiến trở nên xa lạ với nơi .

Chàng sớm quen với sự hoang lương của biên cương Tây Bắc, quen cảnh hoa gấm rực rỡ nơi đây.

Chỉ là thời gian tám năm, ở nơi từng ngoảnh nhung nhớ , một nữ t.ử mềm mại trêu chọc cõi lòng như , chỉ một ánh , thể khiến tình tự kìm nén .

Thực đối với nàng, thật sự gần như gì cả, chẳng qua chỉ là duyên gặp mặt một , duyên gặp mặt một mà thôi a!

Khi Tiêu Chính Phong nghiến răng nghiến lợi cảnh cáo bản như , liền thấy tiểu thương bên cạnh rao bán:

“Bánh trứng gà bã đậu mới lò đây, bí phương trong phủ Tả tướng đại nhân đương triều, điểm tâm nhỏ của Yến vương điện hạ, đảm bảo ngài ăn ăn!”

Chàng nhíu mày, về phía tiểu thương , nhất thời liền nhớ tới, trong đồng liêu từng , thiên kim Cố phủ bánh trứng gà bã đậu hiếu kính phụ Cố Tả tướng, Cố Tả tướng nhớ khổ nghĩ ngọt, chỉ khen ngon, vì Yến vương điện hạ phong lưu cao nhã cũng khen bánh trứng gà bã đậu đó ngon, thế là món bánh bã đậu ai ngó ngàng nhất thời trở thành sủng nhi mới của Yến Kinh Thành, hễ khi tiếp khách, luôn đặt một đĩa như .

Tiểu thương bên đang rao bán, chợt thấy một đôi mắt sắc bén chằm chằm điểm tâm mới lò của , giật kinh hãi, vội : “Vị gia , ngài mua một cái nếm thử ?”

Tiêu Chính Phong gật đầu: “Được, lấy một cái .”

Tiểu thương vội gói một cái bánh nóng hổi đưa cho Tiêu Chính Phong, Tiêu Chính Phong lấy từ trong n.g.ự.c ba đồng tiền ném qua.

Cưỡi ngựa đến một t.ửu lâu, Tiêu Chính Phong bước , gọi hai lạng rượu, uống rượu, chậm rãi thưởng thức chiếc bánh trứng gà bã đậu .

Thực bã đậu bánh, khẩu vị thô ráp, hề phù hợp với khẩu vị vốn nuôi dưỡng kén chọn của những quyền quý trong kinh thành , chỉ là đối với Tiêu Chính Phong mà , mùi vị món khá ngon.

Chàng thưởng thức chiếc bánh bã đậu , nghĩ món ăn thô ráp như , vốn là đồ ăn của bách tính bình thường, một thiên kim tiểu thư kiều quý như nàng, loại bánh ngọt cho phụ và Yến vương nếm thử?

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tieu-kieu-nuong-nha-tuong-quan/chuong-34.html.]

Uống một ngụm rượu đục, rượu cay nồng lan tỏa trong l.ồ.ng n.g.ự.c, trong cơn say rượu say tự say , lặng lẽ phác họa dáng vẻ kiều diễm của nữ nhân .

lúc , liền thấy bên ngoài tiếng xe ngựa, qua tấp nập vội vàng tránh , nhất thời trong t.ửu lâu bàn tán.

“Nhìn mặc áo trắng cưỡi ngựa , chính là Thái t.ử điện hạ đương triều, cũng chỉ Thái t.ử xuất hành mới nghi trượng như .” Người chuyện là một t.ử trẻ tuổi đầu đội khăn gấm, trong lời tràn đầy sự ngưỡng mộ.

“Ngươi rốt cuộc là còn trẻ, chuyện , đây vẫn là Thái t.ử đương triều xưa nay giản dị, xuất hành đơn giản, nếu nghi trượng , chậc chậc, nghi trượng của Thái t.ử như thế !” Một lão giả vuốt râu trêu đùa.

Tiêu Chính Phong thấy điều , nhớ tới lời đồn đại trong phường hội về việc Cố Yên sẽ trở thành Thái t.ử phi, khỏi ngước mắt qua, thấy nam nhân tuấn dật ôn văn nho nhã cưỡi ngựa trắng , quả nhiên chính là Thái t.ử đương triều.

Mà bên cạnh ngài, một chiếc xe ngựa mui dầu xanh chầm chậm tiến bước. Thái t.ử thỉnh thoảng sẽ về phía chiếc xe ngựa , trong ánh mắt tràn đầy sự ấm áp và tình ý.

Tiêu Chính Phong khẽ nhíu mày, bàn tay cầm chén rượu dùng thêm vài phần lực đạo.

lúc , trong đám đông nhộn nhịp dường như một giọng quen thuộc và động lòng vang lên.

“Lục Khởi, giúp lấy lò sưởi tay qua đây.”

Bạn nào thích cổ đại ngôn tình siêu sủng thì về với đội của mình nha

Một câu như , những ở giữa chốn phố thị ồn ào tự nhiên là thấy.

Tiêu Chính Phong từ nhỏ tập võ, luyện nhĩ lực kinh , thể bất kỳ âm thanh nhỏ bé nhất nào giữa chốn ồn ào đó.

Nay thấy giọng , khẽ chấn động, vô cùng quen tai, chẳng là giọng trong trẻo mềm mại của Cố gia tiểu thư ngày đó .

Lúc đó nàng chính là dùng giọng động lòng như , gọi tên .

Tiêu Chính Phong mãnh liệt dậy, lên liền ngoài.

Tên tiểu nhị thấy , vội kéo : “Vị gia , ngài vẫn tính tiền !”

Tiêu Chính Phong lấy từ trong n.g.ự.c một thỏi bạc vụn, nhạt giọng : “Không cần thối .”

Nói xong, nọ như cơn gió bước khỏi t.ửu quán. Sau khi ngoài, thấy cỗ kiệu và xe ngựa dần xa, vội vàng tung nhảy lên con ngựa đen buộc bên ngoài t.ửu quán bằng một động tác vô cùng kiêu dũng, hai bắp đùi dài đầy hữu lực kẹp c.h.ặ.t bụng ngựa, liền đuổi theo.

 

 

Loading...