Tiểu Kiều Nương Nhà Tướng Quân - Chương 29
Cập nhật lúc: 2026-04-18 01:18:14
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/2qORev24qW
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Đang như , chợt thấy mái hiên cách đó xa lộ một . Người đó tóc đen áo đỏ, mắt nhỏ mày xếch, một phái phong lưu, vắt chéo chân tựa nóc nhà, liếc mắt đ.á.n.h giá bên , một phái lười biếng :
“Cố cô nương nhã hứng thật, đích trèo cây hái táo.”
A Yên thực sự ngờ tới, dẫu là ở nhà hái quả táo, đều thể thấy .
nghĩ cũng , và vốn là hàng xóm, trèo cây lên nóc nhà, cứ thế thấy cũng chẳng gì lạ.
Lập tức nàng một cái, nhạt giọng : “Điện hạ nghỉ ngơi nóc nhà, thực sự là nhã hứng .”
Yến vương bên lời , xùy một tiếng, chậm rãi lấy từ lưng một bầu rượu bạch ngọc, thở dài :
“Chỉ tiếc là, chỉ rượu ngon, mồi nhắm a!”
A Yên nhíu mày, nhàn nhạt phân phó Lam Đình: “Đi đem táo ngươi hái xuống tặng cho Yến vương điện hạ, mời ngài dùng mồi nhắm rượu.”
Lam Đình phân phó , mím môi, trong đôi mắt đen vài phần vui. chỉ thấp giọng : “Vâng, cô nương.”
Lập tức cúi đầu, men theo mái hiên cẩn thận đến nóc nhà nơi Yến vương điện hạ đang ở, dâng giỏ tre đựng táo lớn lên.
Yến vương nhấc mắt, khiêu khích liếc Lam Đình một cái, nhận lấy táo lớn đó, khóe môi dâng lên một nụ đầy ẩn ý:
“Đa tạ cô nương nhà ngươi .”
Lam Đình chỉ cảm thấy nụ của Yến vương phảng phất như thấu điều gì đó. Hắn cúi đầu, xa cách và khách sáo : “Điện hạ khách sáo .”
Lập tức A Yên để ý đến Yến vương nữa, chỉ cùng Lam Đình Lục Khởi ở đó hái táo. Lục Khởi mảy may từng để ý đến sóng ngầm cuộn trào lúc , cùng A Yên ngớt. A Yên nhanh cũng bỏ qua Yến vương ở đằng xa , cùng Lục Khởi.
Còn Lam Đình luôn một bên lên tiếng, chỉ cẩn thận chiếu cố hai cô nương gia, đề phòng bọn họ ngã xuống.
Yến vương một bên thưởng thức quả táo giòn ngọt đó, uống rượu ngon mát lạnh, ở cách đó xa.
Khi gió thu thổi qua, tóc đen áo đỏ khẽ bay.
Hắn ngửa cổ, nhắm mắt hung hăng nốc một ngụm rượu.
Thực đôi khi, thật sự khá ghen tị với Lam Đình , phảng phất như vĩnh viễn thể tiếng động mà canh giữ bên cạnh nàng.
Còn , dẫu gần trong gang tấc, cũng nàng để mắt.
Bên A Yên rốt cuộc cũng hái non nửa giỏ táo lớn, cẩn thận xách xuống cây. Bên thấy một trận ồn ào, là Lý thị dẫn theo nô bộc tới.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tieu-kieu-nuong-nha-tuong-quan/chuong-29.html.]
Trong tay Lý thị cầm một gói giấy, trong gói giấy là một chiếc bánh bã đậu trứng gà. Bà tức đến mức hai tay đều đang run rẩy.
“Tam cô nương, Cố Thanh tuy là đứa cố gắng, nhưng dù cũng là ruột của con a. Nay con lấy thứ đồ chơi mà hạ nhân cũng thèm ăn đến đút cho nó ăn nhiều, rốt cuộc con coi nó là cái gì?!”
Cố Thanh một bên mở to đôi mắt kinh hoàng, liều mạng kéo Lý thị: “Mẫu , con thích ăn a, con cảm thấy ngon. Đây là tỷ tỷ cho con, gì chứ?”
Ai ngờ Cố Thanh như , khiến Lý thị càng thêm tức giận.
“Đứa trẻ ngốc , cái thứ cố gắng, con thấy Lưu Ly thế nào ? Nói cái thứ đồ chơi , ở quê bọn họ đều là để cho lợn ăn, đó đều là thứ đồ chơi cho lợn ăn a. Nay Nhị tỷ tỷ của con đem cho con ăn!”
Lý thị phẫn nộ đan xen, chỉ cảm thấy chịu nỗi nhục nhã tột cùng, khuôn mặt đỏ bừng.
“Ta tuy xuất tiểu môn tiểu hộ, nhưng cũng từng ăn qua thứ ! Không ngờ tới con trai chịu sự chà đạp như !”
A Yên nhíu mày, đại khái trong lòng hiểu rõ đây là chuyện gì. Đang định mở miệng, liền thấy bên Cố Vân cũng vội vã chạy tới, phía còn dẫn theo một nha tên là Lưu Ly.
Vừa thấy cảnh tượng , nàng cũng tức đến phát , bước tới với A Yên: “Muội , đều là do Lưu Ly bên cạnh tỷ lắm miệng. Thấy A Thanh ăn bánh bã đậu đó, liền thuận miệng vài câu, ai ngờ chọc mẫu tức giận như . Muội trách, liền trách tỷ .”
Lúc Lưu Ly theo phía , bắt đầu run lẩy bẩy, "bịch" một tiếng quỳ xuống đó, dập đầu : “Phu nhân, Nhị cô nương, Tam cô nương, thực sự là của nô tỳ. nô tỳ cố ý, nô tỳ chỉ là thấy, thuận miệng thôi!”
Bạn nào thích cổ đại ngôn tình siêu sủng thì về với đội của mình nha
Lúc một đại nha khác bên cạnh Cố Vân tên là Hổ Phách cũng sợ ngây , vội cũng quỳ cùng Lưu Ly ở đó, .
Còn Chu di nương thấy , lòng giúp Cố Vân, nhưng từ Cố Yên oai phủ đầu đó, nhất thời chút nhút nhát, đành một bên .
A Yên tiến lên, nhận lấy chiếc bánh bã đậu từ tay Lý thị, nhạt giọng : “Ngày thường A Thanh ăn, đa phần là đồ tinh tế, kiều sinh quán dưỡng, lúc mới nuôi một thịt mỡ. Nay lớn hơn một chút, nếu ăn bã đậu, một là cường kiện thể, hai là nhuận tràng thông tiện, ba là tiêu giảm thể trọng. Mẫu hẳn là sự hiểu lầm, mới tức giận như . mẫu , thế nhân một chiếc lá che mắt, chỗ diệu kỳ của bã đậu mà thôi.”
Lý thị lúc lọt tai những lời đạo lý của nàng, chỉ một mực cảm thấy ủy khuất: “Nếu con như , nhà quê đều ăn thứ đồ chơi , con để ruột của con ăn? Tam cô nương , ngày thường chỉ cho là con thông tuệ, cũng nhường con ba phần. Không ngờ tới con tâm cơ như !”
A Yên khẽ : “Mẫu cảm thấy con ý nhục nhã A Thanh, thì đưa đây, đúng lúc A Yên trong bụng đói meo, A Yên ăn nó .”
Lời khỏi miệng, liền thấy một giọng uy nghiêm lạnh lùng quát lớn: “Đây là ầm ĩ cái gì, giữa chốn đông , ầm ĩ thành thế , còn thể thống gì nữa!”
Lý thị lời , liền là Cố Tả tướng tới, ngược giật nảy , vội lau nước mắt, bước tới hành lễ.
Cố Tả tướng cúi đầu chiếc bánh bã đậu Lý thị đang bưng trong tay, nhận lấy, nửa ngày , liếc A Yên một cái, nhạt giọng :
“Đây là bánh bã đậu trứng gà . Nhớ thuở nhỏ , tổ mẫu các con vẫn còn tại thế, từng cái cho vi phụ. Nay thấy, ngược khá thấy thiết.”