Tiểu Kiều Nương Nhà Tướng Quân - Chương 10
Cập nhật lúc: 2026-04-18 01:17:53
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Cố Yên Vương ma ma nhắc tới mẫu , thầm nghĩ ngày đối với bà nhẫn nhịn đủ điều, chẳng cũng vì lẽ ? Không ngờ nay trộm cắp bắt quả tang, bà còn dám lấy tình nghĩa ngày xưa uy h.i.ế.p.
Cố Yên cũng lười phân bua với bà , chỉ khẽ một tiếng, ánh mắt quét về phía Lam Đình.
Lam Đình Cố Yên như , chỉ cảm thấy nụ của Cố Yên như lạnh mà lạnh, phảng phất mang theo sự bình tĩnh thong dong thấu thế gian.
Chút thủ đoạn ngôn từ cỏn con của Vương ma ma, mảy may nàng để trong lòng.
Lập tức Lam Đình vội : “Vâng.”
Nhất thời Vương ma ma và Cẩu Nhi đưa xuống, Cố Yên gọi Lam Đình đến gần, phân phó: “Ngươi đích qua đó, tách thẩm vấn hai con bọn họ, luôn dọa dẫm một phen, tra rõ những việc mờ ám bọn họ ngày thường.”
Lam Đình lúc nhận cô nương từ khi bệnh một trận, khác hẳn ngày thường. Nay lời , vẫn sững sờ, thầm nghĩ cách ngược , khó một cô nương gia như nàng thể nghĩ .
Bên Cố Yên phân phó thỏa, dẫn theo mấy nha bên cạnh cùng Chu di nương, thẳng về hậu viện.
Về đến trong phòng, Thanh Phong là tỉ mỉ, chuẩn sẵn sàng nước, và chuẩn một hộp mứt kẹo mạ vàng, bên trong đặt mứt hoa quả, phật thủ hạnh nhân, táo hương tô cùng các loại trái cây khác.
Cố Yên vốn dĩ phong hàn mới khỏi, thể vốn suy nhược, nay mạo ngoài chuyện một hồi lâu như , chỉ cảm thấy miệng đắng lưỡi khô. Lập tức lấy nước , chậm rãi thưởng thức.
Trà là loại T.ử Duẩn sản xuất ở Dương Tiện, hương thơm thanh tao, màu sắc xanh mướt, thưởng thức trong miệng, lưu hương giữa kẽ răng.
Nàng sai dời một chiếc ghế cửa sổ, ngoài.
Bên cạnh hành lang gấp khúc ngoài cửa sổ Tây sương phòng trồng vài cành trúc biếc, tôn lên những viên bạch ngọc Hán thỉnh thoảng xuất hiện giữa các gian phòng, tăng thêm vài phần sức sống dạt dào cho khu viện Tây sương phòng .
Giày vò mất nửa ngày, nếu đó Cố Yên còn tưởng đang trong mộng, thì lúc , mộng cũng nên tỉnh .
Sau khi tỉnh mộng, nàng vẫn là độ tuổi mười lăm, tựa như một đóa hoa đang từ từ nở rộ.
Nàng vẫn là Tam cô nương nuông chiều từ bé trong Cố phủ, là viên minh châu phụ nâng niu trong lòng bàn tay.
Khóe môi Cố Yên nở một nụ ngọt ngào, đáy mắt dâng lên vẻ mãn nguyện.
Đã thứ là một giấc mộng, nàng càng nên hảo hảo kinh doanh cả đời .
Trong đầu chợt nhớ , trong phủ Bình Tây Hầu, vị Bình Tây Hầu đầy uy nghi hỏi, nếu thể một , liệu chọn con đường của ngày hôm nay .
Khi đó nàng, chỉ cảm thấy thứ đều là kẻ si mộng, vạn ngờ tới, trong chớp mắt, thứ thành sự thật.
Lúc đúng lúc tiểu nha Vân Phong tới, thấy tâm trạng nàng đang , liền sấn tới hỏi: “Cô nương, buổi trưa hôm nay dùng gì?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tieu-kieu-nuong-nha-tuong-quan/chuong-10.html.]
Vì Cố Yên từ nhỏ ốm yếu, Cố Tả tướng vì để bồi bổ thể cho nàng, tốn ít công sức. Tuy nàng nay khôn lớn, sớm còn dáng vẻ ốm yếu ngày xưa, nhưng nhà bếp luôn chiếu cố sở thích của nàng, phàm việc gì cũng luôn lấy nàng đầu.
Cố Yên vốn cũng đói, nay hỏi như , liền nhớ , thầm nghĩ buổi trưa nên ăn gì đây?
Trong lòng khẽ động, nhớ tới ngày đó khi rời khỏi Phò mã phủ của Thẩm Kiệt, đúng lúc nàng đang đói meo, ngửi thấy mùi thịt hầm thơm nức mũi. Nàng cảm nhận rõ ràng và sâu sắc đến thế, mùi thịt đó thực chất là mùi thơm của móng giò hầm.
Lập tức đầu ngón tay nàng khẽ động, nhàn nhạt phân phó: “Hôm nay ngược gì đặc biệt ăn, vài cái móng giò hầm đậu nành .”
Hả?
Bạn nào thích cổ đại ngôn tình siêu sủng thì về với đội của mình nha
Tiểu nha Vân Phong khó hiểu : “Cô nương, ngày thường thích món đó, chỉ là nhã nhặn, hôm nay đột nhiên ăn?”
Ánh mắt Cố Yên quét về phía Vân Phong: “Sao, hôm nay cô nương bệnh xong, khẩu vị chút đổi, ?”
Vân Phong thấy , suýt nữa nuốt luôn lưỡi , vội gật đầu: “Tự nhiên là , là ! Nô tỳ bảo nhà bếp hầm móng giò ngay!”
Cố Yên phân phó: “Thêm một phần bã đậu xào nữa.”
Bã đậu xào?
Vân Phong ngây : “Cô nương, thật sự ăn cái đó?”
Cái gọi là bã đậu, thực chất là bã đậu phụ, là phần cặn bã còn sót khi lọc lấy nước cốt lúc đậu phụ hoặc sữa đậu nành. Thường thì những gia đình giàu , vì chê thứ ăn thô ráp, liền vứt . Chỉ những gia đình nghèo khó, mới lấy thứ cặn bã chút đồ ăn.
Đừng là thiên kim tiểu thư Cố gia, dẫu là Vân Phong một nha tam đẳng, ở trong Cố phủ, cũng từng ăn thứ .
Cố Yên thì , khi nàng nghèo khó đây, thích nhất là đến xưởng đậu phụ bỏ vài đồng tiền mua thùng bã đậu lớn về đủ loại đồ ăn. Có thể xào ăn, cũng thể bánh bã đậu, bánh bao bã đậu, v. v. Khi đó Thẩm Kiệt mười bảy mười tám tuổi, mỗi ngày sách thức đêm vất vả, nàng liền lấy bã đậu đủ kiểu cho điểm tâm.
Thẩm Kiệt sách, ăn bánh bã đậu đó, còn liên tục khen ngợi, cứ bánh chính là bánh hoàng kim, hương thơm sánh ngang vật trời.
Bao nhiêu năm trôi qua, Cố Yên yêu thích hương thơm thanh mát trong bã đậu, một ngày nó là chịu .
Thanh Phong bên cạnh tới, rốt cuộc là lớn hơn Vân Phong hai tuổi, : “Cô nương bệnh nặng mới khỏi, khẩu vị đổi cũng là chuyện thường. Đã ăn, em cứ qua bảo nhà bếp mang tới.”
Vân Phong lúc chẳng qua cũng chỉ là đứa trẻ mười hai mười ba tuổi, Thanh Phong , khá thấy lý, lập tức vội ngoài phân phó nhà bếp.
Bên Vân Phong , liền thấy dọc theo lối trong viện, ba hai từ hướng nhà chính tới. Cố Yên sang, thấy chính là Lý thị sống ở nhà chính.
Năm xưa khi mẫu qua đời, phụ đau buồn tột độ, vốn định cưới nữa. nghĩ đến Cố Yên mới bảy tám tuổi, rốt cuộc còn nhỏ, ông bận rộn công vụ, việc trong nhà ai lo liệu, thế là liền cưới thêm một phòng, chính là Lý thị hiện tại.