Tiểu Kiều Nương Là Trùm Cuối Đứng Sau Màn - Chương 166: Rượu Thịt Tỏa Hương Nhiều Oán Trách
Cập nhật lúc: 2026-01-15 18:37:23
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/AUniPXQN9I
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Nghe Cao Dã trả lời tìm Kiều Kim Thu nữa, Lý An đầy mặt cạn lời, thầm nghĩ tìm cũng là ngươi, tìm vẫn là ngươi, ngươi sớm nghĩ như , gì còn tốn bao nhiêu công sức chiêu hồn dẫn sát cho ngươi?
Triệu hồi , ngươi đổi chủ ý, ăn no rửng mỡ ?
Lý An nghĩ , triệu triệu sát, hình như đối với và Vô Hối cũng chẳng tổn thất gì, ngược cuối cùng hút là m.á.u của chính Cao Dã, đòi là mạng của chính , bản đều gì, Lý An là ngoài cuộc tự nhiên tiện oán trách nhiều.
Thế là ngậm miệng, ôm lấy eo Cao Dã, cùng bọn Vô Hối Nguyên Sầm một đường theo dõi Lưu Thiếu Doãn, về phía Mộc Nguyên Sơn Thành.
Trên đường Sử Vân Sở vì đói chịu nổi, cuối cùng giả vờ ngất xỉu nữa, cảm nhận biên độ cơ thể nàng cử động, Nguyên Sầm cho ngựa giảm tốc độ.
“Ngươi tỉnh ? Muốn ăn chút gì ?”
Tuy xem qua hành vi điên cuồng lẳng lơ đêm qua của nữ nhân , nhưng Nguyên Sầm đối với nàng ý coi thường khinh bỉ, bởi vì tư cách phán xét khác, mỗi nghĩ gì gì, đều tự do của họ.
Sử Vân Sở cũng ngờ dễ chuyện như , vốn tưởng rằng phát hiện tỉnh, sẽ gọi bọn Cao Dã Lý An , tiếp tục thương lượng xử lý thế nào, nhưng chỉ một câu hỏi thăm đơn giản bình tĩnh, dường như quan tâm thực là đồng bạn của .
Nghe thấy Sử Vân Sở nhẹ nhàng ừ một tiếng, Nguyên Sầm đưa tay đỡ nàng dậy lưng với cho ngay ngắn, đó vòng qua nữ nhân từ trong tay nải lấy bánh, “Ăn , chúng còn đang đường, thể trì hoãn quá lâu.”
Vừa , Nguyên Sầm phóng mắt bọn Cao Dã Vô Hối từ từ chạy xa, lấy một túi nước đưa cho Sử Vân Sở.
Sử Vân Sở cảm nhận nhiệt độ l.ồ.ng n.g.ự.c Nguyên Sầm truyền đến từ lưng, hiếm thấy chút ngại ngùng, tiếng cảm ơn nhận lấy liền bắt đầu ăn ngấu nghiến.
Khi ăn xong, cất kỹ túi nước, Nguyên Sầm hai lời đá bụng ngựa đuổi theo.
Phía Lý An sớm phát hiện Nguyên Sầm tụt phía , ôm lấy eo Cao Dã sức nghiêng về phía : “Tên to xác, nữ nhân tỉnh !”
Cao Dã đáp càng dừng , tiếp tục phi nhanh.
“Nguyên ý với nữ nhân a? Sống c.h.ế.t để nàng cùng chúng ! Nếu sớm, bần đạo đêm qua cần chịu nhiều giày vò như !”
Bây giờ nghĩ mức độ lẳng lơ của nữ nhân , Lý An vẫn còn cảm thấy sợ hãi.
Cao Dã để dấu vết nghiêng đầu Lý An một cái, “Đừng quản những chuyện bao đồng đó, suy nghĩ gì cũng đừng đoán mò, chỉ cần thể điều là .”
Nói xong sức quất thêm một roi, vượt qua Vô Hối về phía .
Vô Hối thấy lời Lý An với Cao Dã, cũng đầu , thấy Sử Vân Sở trong lòng Nguyên Sầm từ từ tới gần, bĩu môi chuyện.
...
...
Kể từ khi “tình cờ gặp” Vô Hối, cũng Mộc Nguyên Sơn Thành, tốc độ đường của nhóm Lưu Thiếu Doãn nhanh hơn nhiều, chỉ sợ đuổi kịp.
Cho dù phát hiện hộp đầu rơi, bảo mau ch.óng tìm, bọn họ cũng dừng bước chân đường, chạy một đoạn đường thấy đuổi theo, liền tiếp tục về phía .
Bọn Cao Dã Vô Hối đuổi theo suốt một đường, sớm đuổi vượt qua tên tùy tùng xách hộp , thấy chạy đến kiệt sức, chân sắp gãy đến nơi , Vô Hối còn bụng để cùng cưỡi một con ngựa với , khi thấy bóng dáng bọn Lưu Thiếu Doãn mới thả xuống tự , đó theo phía đội ngũ của bọn họ từ xa.
Mấy canh giờ , trời tối đen, bọn Lưu Thiếu Doãn cuối cùng cũng dừng ở huyện Đồng Chi cách Mộc Nguyên Sơn Thành còn hơn một trăm dặm.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tieu-kieu-nuong-la-trum-cuoi-dung-sau-man/chuong-166-ruou-thit-toa-huong-nhieu-oan-trach.html.]
Tìm một chỗ khách điếm, một nhóm vây quanh Lưu Thiếu Doãn nối đuôi .
“Chưởng quầy, còn phòng trống ? Chúng bốn gian! Trong đó một gian là thượng hạng!”
Tiểu tư của Lưu Thiếu Doãn hầu hạ xuống, bảo tiểu nhị dâng và mau ch.óng mang rượu ngon thức ăn ngon lên, mới hỏi chưởng quầy.
Lúc đó chưởng quầy chú ý đến sự tiến của bọn họ, đang cầm b.út nhíu mày tính xem kết dư thu chi tháng .
Nhìn từng khoản thâm hụt , trong lòng đang lạnh lẽo thở dài, thấy lời tiểu tư ngẩng đầu lên, thấy bọn họ phong trần mệt mỏi nhưng ăn mặc sang trọng, lập tức bồi một nụ :
“Có , nhưng hiện tại phòng khách bình thường đều ở đầy , chỉ còn mấy gian Thiên tự một thôi, nếu , cái sẽ sắp xếp cho các ngài!”
Nghe , tiểu tư quyết định , vội vàng xin chỉ thị của Lưu Thiếu Doãn, kết quả Lưu Thiếu Doãn mắng một trận: “Thiếu gia ngươi trông nghèo ? Sẽ ngay cả tiền mấy gian phòng thượng hạng cũng trả nổi?!” Tiểu tư trong lòng khổ, bọn họ là truy tung Lưu Thiếu Quân , vốn dĩ mang bao nhiêu ngân lượng, còn ăn uống dọc đường, thực sự còn bao nhiêu, đêm nay nếu tiêu một khoản lớn, cho dù thể lết đến Mộc Nguyên, e rằng cũng ngủ đầu đường xó chợ !
Lưu Thiếu Doãn , đường đủ vất vả , thể bạc đãi bản trong chuyện ăn uống ngủ nghỉ, tiền sợ cái gì, đợi đến Mộc Nguyên, hội hợp với nghĩa phụ , là tiền!
Thấy Lưu Thiếu Doãn để ý, tiểu tư cũng bất lực, chỉ đành để chưởng quầy mà sắp xếp, thuận tiện dắt ngựa cho ăn, con nào thì đổi một con.
“Được ! Khách quan các ngài cứ việc ăn ngon uống say, tất cả giao cho tiểu điếm!”
Vừa , chưởng quầy vui vẻ ghi sổ sách bốn gian phòng Thiên tự một, đó vội vàng gọi tiểu nhị bảo dọn phòng dẫn mấy vị gia , kẻo bọn họ đổi chủ ý.
Tiểu nhị hiểu ý, tay chân lanh lẹ dọn dẹp xong lập tức dẫn tiểu tư lên lầu xem phòng.
Huyện Đồng Chi của bọn họ tuy lớn, nhưng vì phía cách thành trì còn một cách khá xa, thương dân quan quyền quý qua nhiều, đa phần sẽ chọn qua đêm trong huyện thành.
Ban đầu đều là ở nhờ nhà dân, đó phát hiện cơ hội ăn, bèn mở khách điếm kiếm đầy bồn đầy bát.
Người đỏ mắt nhiều, khách điếm mở cũng càng lúc càng nhiều, thậm chí dọn nhà mở t.ửu lầu lớn, thu hút vô phú hộ hào thương quan quyền quý.
Cho nên những khách điếm nhỏ của bọn họ, việc ăn liền trở nên càng lúc càng ảm đạm, khi một tháng cũng gặp mấy khách trọ, đến cũng chỉ ăn chút cơm rau lót , sẽ ở , phòng trống nhiều vô kể, nhưng những hôm nay, là dê béo, tự nhiên thịt thật .
Tiếp bọn Lưu Thiếu Doãn đến huyện Đồng Chi là nhóm Cao Dã Lý An, huyện thành đèn đuốc sáng trưng, ngửi mùi thơm thức ăn bay từ khách điếm t.ửu lầu nhà nhà, đều cảm thấy đói cồn cào, mệt mỏi nhưng bất lực.
Lý An sờ sờ túi tiền xẹp lép bên hông Cao Dã, khỏi oán trách: “Ngươi chẳng giữ chút nào! Haizz, sớm thế bần đạo đêm qua nên giao bộ bạc cho ngươi!
Mua ngựa gì chứ, ngươi xem tùy tùng hộ vệ của Lưu Thiếu Doãn, ngựa hai chân cũng chạy quãng đường xa như ?!”
Lại thấy tiếng bọn Lưu Thiếu Doãn ăn uống sảng khoái trong khách điếm, Lý An càng kìm nuốt nước miếng.
Sử Vân Sở trong lòng Nguyên Sầm, cũng hai mắt trông mong, cách cửa sổ ngửi mùi rượu thịt bên trong, bụng kêu ùng ục ngừng.
Cao Dã cảm nhận sự mong chờ và oán thầm trong mắt mỗi bọn họ, trầm mặc một lúc, ánh mắt dừng Nguyên Sầm đang nhẹ giọng an ủi Sử Vân Sở.
Cảm nhận ánh mắt của Cao Dã, Nguyên Sầm nhàn nhạt một cái, mấp máy môi tiếng động gì đó, đó Cao Dã liền ở một khách điếm khá lớn phía đối diện cửa bọn Lưu Thiếu Doãn, nhảy xuống ngựa .