TIỂU KHẢ THƯƠNG NƠI THÂM CUNG - Chương 3

Cập nhật lúc: 2026-02-10 14:50:28
Lượt xem: 30

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

 

Lúc đầu còn giữ chút hình tượng, nhưng đó tốc độ gắp thức ăn ngày càng nhanh, cho đến khi... mấy đĩa mặt đều sạch sành sanh. Ta ợ một cái rõ to, sang bàn thức ăn của Hoàng thượng với ánh mắt vẫn thèm thuồng.

 

Bên tai dường như vang lên một tiếng trầm thấp.

 

Phụ với ánh mắt càng thêm cạn lời.

 

Trong cung yến, các đại thần chẳng lo ăn uống mà cứ thao thao bất tuyệt bàn chuyện quốc gia đại sự.

 

Ta mà cứ như vịt sấm, buồn ngủ díu cả mắt .

 

"Hoàng thượng, thần ngoài hít thở chút khí ạ?"

 

"Đi , ái phi nhớ cẩn thận, đừng để ngã kẻo trẫm sẽ đau lòng lắm đấy."

 

... Ta xong mà loạng choạng suýt thì ngã thật.

 

Ta thành ái phi từ bao giờ thế? Hoàng đế thật khéo đùa, ái phi nào mà tống lãnh cung ?

 

6.

 

Cuối cùng cũng đợi đến ngày Hoàng thượng thả , chuyển tới cung Xuân Hỷ để ở.

 

Ta nhớ phụ từng bảo chỗ gần tẩm điện của Hoàng thượng.

 

Thánh chỉ rằng, vì công hộ giá nên Hoàng thượng đặc biệt đại xá cho tội đại bất kính của .

 

mà... đại bất kính với Hoàng thượng hồi nào nhỉ?

 

Ngân Hoàn vui lắm, vì với tư cách là đại nha bên cạnh phi tần, tiền tháng của nàng tăng vọt lên mười lượng.

 

Thế là nàng hớn hở chạy xúi giục .

 

"Nương nương, nỗ lực tranh sủng chứ, thế nô tỳ mới hưởng lây, ăn ngon mặc chứ."

 

Ta dài hình chữ đại chiếc giường êm ái, thầm nghĩ ai cũng bắt tranh sủng thế nhỉ?

 

An Nhu Truyện

Cung Xuân Hỷ chẳng giống lãnh cung chút nào. Ta đếm sơ qua cũng tới ba mươi cung nữ thái giám hầu hạ. Ồ đúng, ma ma bảo từ giờ tự xưng là bổn cung.

 

Nhiều bổn cung thế , bổn cung đương nhiên thể lẻn Ngự thiện phòng trộm đùi gà nữa.

 

Khổ nỗi cơm canh Ngự thiện phòng đưa lên là rau, chẳng thấy thịt .

 

"Ngân Hoàn, phi tần đều ăn uống thanh đạm thế ?"

 

"Nương nương, nô tỳ vì Thái hậu sắp hồi cung chuyến lễ Phật, mà thích ăn chay."

 

"..."

 

"Hả? bổn cung còn đang tuổi ăn tuổi lớn, bổn cung ăn thịt mà..."

 

"Muốn ăn mặn, tới cầu xin trẫm?"

 

Giọng quá đỗi quen thuộc, ngay Hoàng thượng. thấy ngài ăn vận khác hẳn hôm nọ, dáng vẻ uy nghi đĩnh đạc lạ thường, vẫn ngẩn một chút. Đến khi định thần , vội vàng hành lễ.

 

"Thần thỉnh an Hoàng thượng."

 

"Miễn lễ." Hoàng thượng phẩy tay, đám thái giám cung nữ lập tức lui ngoài và khép cửa .

 

Ta run cầm cập xuống cạnh Hoàng thượng.

 

"Vừa nãy chẳng còn kêu gào ăn thịt ? Giờ câm như hến thế ?"

 

"Thần dám."

 

Đùa , Hoàng thượng tính tình thất thường thế , ngộ nhỡ vui tống lãnh cung thì . Lỗ ch.ó ở lãnh cung lấp , chẳng thể lẻn ngoài nữa.

 

Khó khăn lắm mới gặp Hoàng thượng một , bỗng nhớ tới vị đại đang chịu khổ ở Tây Bắc của .

 

Hoàng thượng hôm nay tâm trạng chắc là tệ chứ nhỉ?

 

"Hoàng thượng, đại của thần luôn tận tụy vì triều đình, từng điều gì quá phận cả, mong Hoàng thượng minh xét."

 

"Khó cho Dung Phi còn nhớ tới nhà, chỉ là khi cầu xin, chẳng nàng nên tìm cách khiến trẫm vui lòng, thị tẩm lấy lòng trẫm ?"

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tieu-kha-thuong-noi-tham-cung/chuong-3.html.]

Sủng ái là cái gì còn chẳng rõ... thì mời mọc thế nào đây?

 

"Thần quả thực cách lấy lòng Hoàng thượng như Gia Tiệp dư, nhưng Hoàng thượng cũng nên phân trắng đen mà trực tiếp đày thần lãnh cung như chứ?"

 

Ngay đó, thấy tiếng nghiến răng ken két của Hoàng thượng.

 

"Trẫm phân trắng đen ? Dung Phi, nàng thật khéo chụp mũ cho trẫm đấy. Tiết trời xuân lạnh thấu xương, nàng đẩy trẫm xuống hồ sen vắt chân lên cổ mà chạy, trẫm nhốt nàng lãnh cung mấy ngày, nàng còn thấy ấm ức ?"

 

Ta bỗng thấy thật ngượng ngùng...

 

Đêm ngày Hoàng thượng tuyển tú, vì quá lo lắng nên bờ hồ sen tản bộ cho khuây khỏa. Việc vốn là điều cấm, nếu để ai chắc chắn sẽ tránh khỏi một trận đòn roi.

 

Bên hồ sen tối đen như mực, cẩn thận trượt chân, thế là tiện đà đạp luôn một kẻ mặc đồ đen xuống hồ.

 

Lúc đầu cũng định cứu , nhưng tiếng động rơi xuống nước kinh động đến thị vệ tuần tra. Ta liền co giò chạy biến, thầm nghĩ thị vệ chắc chắn sẽ vớt lên thôi.

 

Ta đúng là đen đủi thật mà, cái đó là Hoàng thượng cơ chứ.

 

Ta cố gắng rụt cổ hết mức thể.

 

"Sao thế? Không gì nữa ? Chỉ vì cú đạp đó của nàng mà trẫm sốt cao nhiều ngày dứt. Nàng chậm trễ bao nhiêu đại sự triều đình ?"

 

"Đường đường là Thiên t.ử mà thể yếu ớt như ..."

 

Ta vội vàng tự bịt miệng .

 

Hóa bức bình phong ngày hôm đó là để ngăn cho chúng thấy dáng vẻ bệnh tật của ngài .

 

"Cái đó... Hoàng thượng, thần . Sau lúc ngài ám sát, chẳng vẫn là thần băng bó cho ngài ? Một công bù một tội ạ?"

 

"Hừ, nếu vì chuyện đó, trẫm để nàng già c.h.ế.t trong lãnh cung ."

 

Thật là hẹp hòi mà!

 

 

 

Theo trẫm về tẩm cung.

 

"Hả? Để gì ạ?"

 

"Việc trẫm dặn dò còn cần giải thích với nàng ?"

 

"Thì cũng cần ạ, nhưng Hoàng thượng ơi, thần vẫn ăn no, chân đang bủn rủn đây ."

 

Hoàng thượng đưa tay day day gân xanh đang nổi lên trán, ngài cúi ghé sát mắt , khiến tự chủ mà sợ hãi lùi phía .

 

"Quên mất chuyện cứu đại của nàng ?"

 

Dạ ! Thế là liền xun xoe chạy theo ngài.

 

Trong tẩm điện của Hoàng thượng, tấu chương chất đống như núi. Ngài vùi đầu đống giấy tờ đó, cũng quên sai bảo mài mực cho ngài.

 

Đứng mài suốt nửa canh giờ, cái bụng điều của bắt đầu kêu réo ầm ĩ.

 

Hoàng thượng ngẩng đầu, thở dài bất lực bảo thái giám cận chuẩn cho một bát cháo thịt.

 

Ta bên chiếc bàn nhỏ bên cạnh ăn lấy ăn để, ngước lên thấy Hoàng thượng đang lắc đầu như kiểu 'hết t.h.u.ố.c chữa'.

 

"Ăn xong thì đây, trẫm chuyện với nàng."

 

Ta bước tới định châm thêm nước nghiên mực, ngờ ngài đưa tay kéo tuột lòng. Ta theo bản năng bắt đầu vùng vẫy.

 

"Hoàng... Hoàng thượng."

 

"Dung Phi, hầu hạ trẫm là bổn phận của nàng."

 

Giọng của Hoàng thượng , nhưng lời đáng sợ như thế chứ...

 

Gương mặt Hoàng thượng ngày càng sát gần , sợ nhưng dám phản kháng, đành nhắm c.h.ặ.t mắt , hai tay hộ n.g.ự.c.

 

Ngay khắc , trán gõ một cái đau điếng, bầu khí ám tan biến sạch sành sanh.

 

"Nghĩ cái gì đấy? Trẫm bảo nàng đây để băng bó vết thương cho trẫm, cái vẻ mặt của nàng cứ như là sắp hy sinh vì nghĩa lớn bằng."

 

Hả? Thế thì yên tâm .

 

Loading...