TIỂU KHẢ THƯƠNG NƠI THÂM CUNG - Chương 1
Cập nhật lúc: 2026-02-10 14:50:26
Lượt xem: 37
Ta là kẻ đáng thương nơi thâm cung, là vị phi tần đầu tiên trong lịch sử kịp thấy mặt Hoàng thượng tống lãnh cung.
Phụ bảo tranh sủng, nhưng kẻ tiền đồ như đến cơm nóng cũng chẳng ăn.
Hu hu hu, về nhà.
1.
Ngồi chiếc ghế lạnh lẽo trong lãnh cung, nghĩ nát óc cũng hiểu nổi đắc tội Hoàng thượng thế nào. Phụ , gần vua như gần cọp, nhưng vấn đề là, còn thấy mặt Hoàng thượng cơ mà, oan uổng quá !
Tiểu cung nữ bên cạnh cũng đang chống cằm, nghiêng đầu hỏi : "Nương nương, kiếp chúng còn thể khỏi lãnh cung ?"
Ta vỗ n.g.ự.c cam đoan với nàng : "Nhất định là , tin tưởng ."
Kỳ thực... trong lòng cũng chẳng nắm chắc.
Chuyện xảy ngày hôm nay quả thực quá mức ly kỳ.
Chúng là một đám tú nữ mới tuyển chọn, mấy ngày học quy củ ở Trữ Tú Cung, ai học còn loại bỏ, phụ nhét cho trong cung bao nhiêu bổng lộc, mà kẻ đến hành lễ cũng thạo như thuận lợi thông qua.
Lúc diện kiến Hoàng thượng, chẳng Ngài kiếm một tấm bình phong, che chắn bản kín mít, xuyên qua ánh sáng cửa sổ, cũng chỉ thể thấy một chút bóng dáng của Ngài mà thôi.
Ngài lật qua lật danh sách của bọn một chút, chỉ ban cho hai túi gấm.
Vị phận của cao hơn một chút, phong Dung phi.
Ánh mắt những tú nữ , hâm mộ, ghen ghét, còn kẻ trực tiếp ăn tươi nuốt sống . Thật đáng sợ.
Kết quả qua giờ Ngọ, một đạo thánh chỉ đưa thẳng lãnh cung.
Ta cảm thấy, Hoàng thượng chắc chắn là bệnh, còn bệnh nhẹ .
Thọ thần của Hoàng thượng, cả triều mở tiệc vui mừng. Chẳng dây thần kinh nào của Ngài chập, gọi từ lãnh cung đến đây.
Ta chịu nổi bầu khí ngưng trọng yến tiệc, tìm một cái cớ chạy ngoài, liền phụ dễ dàng tìm .
Ở nhà luôn chọc Người tức giận, nhưng ở trong cung cô khổ nơi nương tựa, nhiều ngày gặp, hốc mắt vẫn đỏ lên.
"Phụ ..."
Ta tiền đồ mà nũng với Người, túm c.h.ặ.t lấy tay áo Người buông.
"Lôi lôi kéo kéo còn thể thống gì."
"Những ngày tháng trong cung , quả thực cho sống, hu hu hu, con về nhà."
"Nói bậy, là phi tần , thể tùy hứng như thế?"
Phụ là khẩu xà tâm phật nhất, một bên cố tỏ bình tĩnh răn dạy , một bên cầm lấy khăn tay lau nước mắt cho .
"Con con tiến cung, Người cứ bắt con tiến cung, vì trưởng mà hy sinh hạnh phúc của con."
Ta đầu , dỗi hờn .
Trong nhà bốn , ngoại trừ trưởng , còn hai vị tỷ tỷ.
Hôm thương lượng chuyện tuyển tú, phụ mà đẩy một đứa ham ăn biếng như .
Ta cung, to gan chỉ tay về phía đại tỷ.
Đại tỷ đầu cũng ngẩng lên, chỉ mải mê gảy gảy mấy hạt bàn tính mặt.
"Ta thể , ngày mai đính hôn với công t.ử nhà nhất thương gia Giang Nam ."
Hừ, nữ nhân trong mắt chỉ tiền, khinh bỉ... ... dám giận mà dám .
An Nhu Truyện
Ta chỉ về phía nhị tỷ.
Nhị tỷ múa may cây trường thương trong tay, chuẩn xác vô cùng chọc thủng một lỗ ngay vị trí trái tim của rơm.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tieu-kha-thuong-noi-tham-cung/chuong-1.html.]
"Ta cũng thể , qua mấy ngày nữa đến Binh bộ nhậm chức ."
Nếu là bình thường, thật sự giơ ngón tay cái lên khen ngợi tỷ .
Nữ t.ử nhập triều quan từng tiền lệ, nhị tỷ đơn thương độc mã c.h.é.m c.h.ế.t mấy tên thích khách, Hoàng thượng khen ngợi hết lời, đặc cách chuẩn y cho tỷ Binh bộ.
Thấy còn đường thương lượng, trực tiếp lăn ăn vạ.
"Con mặc kệ, thì đều đừng là mà, cũng ai ép buộc nhà chúng ."
"Trưởng con Hoàng thượng giữ ở Tây Bắc, con nếu tiến cung, e là lành ít dữ nhiều."
Phụ xổm xuống, ánh mắt y hệt như lúc lừa uống t.h.u.ố.c hồi còn nhỏ.
"Giao Giao, từ nhỏ nó là thương con nhất, con sẽ thấy c.h.ế.t mà cứu đúng ?"
Ta... và trưởng tình cảm , chiêu của phụ quả thực nắm thóp .
vẫn giãy giụa cho bản một chút.
"Phụ , Người mở to mắt kỹ con xem, con tướng mạo vóc dáng đều bình thường, là nguyên liệu để phi tần ?"
"Phụ từ nhỏ dạy dỗ các con, việc gì là thể cả!"
...
Ta cảm thấy phụ đang lừa phỉnh .
Yến tiệc mắt thấy sắp tàn, phụ thể ở lâu, còn quên một nữa những lời dặn dò ngàn vạn .
"Giao Giao , nữ nhi ngoan, nhớ kỹ, con nhất định sủng phi thì mới cứu đại ca con."
"Phụ ..."
Ta bất lực gọi Người một tiếng: "Sủng phi thì thế nào mà đặng?"
"Con ăn mặc rực rỡ một chút, thường xuyên tới lượn lờ mặt Hoàng thượng."
Ta bĩu môi, chỉ Gia Tiệp dư đang cùng Hoàng thượng tới đây.
"Con trang điểm thế nào nữa, liệu một nửa phong tư của Gia Tiệp dư ?"
Phụ im lặng...
Chốc lát Hoàng thượng tới mặt chúng , ánh mắt chút qua loa lấy lệ.
"Thái phó đây là đang dạy dỗ nữ nhi ?"
"Thần hoảng sợ, tiểu nữ gây thêm phiền toái cho Hoàng thượng ."
"Không , dễ nuôi, chỉ là ăn nhiều một chút."
Trong lòng chuông báo động vang lên inh ỏi, Ngài , Ngài nhất định lén đến Ngự Thiện Phòng trộm đồ ăn , bây giờ? Có c.h.é.m đầu ? Cơm đoạn đầu ngon a?
Mặc kệ ở phía suy nghĩ viển vông, Hoàng thượng cùng Gia Tiệp dư trở về cung của nàng .
Phụ theo đám quan xuất cung, để cô đơn thê lương trong gió!
Kể từ khi lãnh cung, đồ ăn thái giám đưa tới nguội lạnh thì là ôi thiu.
Ta từ nhỏ một thói quen khiến trong nhà coi thường, thể mặc , dùng đồ , nhưng nhất định ăn ngon, dùng lời của trưởng tỷ mà , kiếp chắc chắn là c.h.ế.t đói.
Để ăn một bữa cơm nóng hổi, thường xuyên nửa đêm chui qua lỗ ch.ó ở lãnh cung, đến Ngự Thiện Phòng trộm đồ ăn.
Một lạ hai quen, từng phát hiện, gan cũng dần lớn hơn, hôm đó, còn dẫn theo cả Ngân Hoàn cùng .
Trộm ít đùi gà ở Ngự Thiện Phòng, đường trở về còn hào hứng lén một tiểu thái giám và một tiểu cung nữ chuyện.
Nếu Ngân Hoàn kéo tay áo , sợ khác phát hiện, thì còn thể nhiều chuyện bát quái hơn nữa.
Người theo , gan bé như chứ?