Tiểu Hồ Ly Của Ma Tôn - Chương 38

Cập nhật lúc: 2025-02-25 21:34:26
Lượt xem: 2

-Hả?

Huyết Ân Hoàng kinh ngạc, giọng nói này phát ra từ bên trong Huyết Hải, mà bên trong đây ngoài hắn và Vũ Nhân vương thì còn có ai khác. Chả lẽ Đông Chinh vương hay Tử Linh hoàng xông vào cứu người

Đảo mắt xung quanh tìm kiếm, bên trong Huyết Hải này đâu đâu hắn cũng có thể cảm nhận được. Nhưng lúc này Huyết Ân Hoàng thần sắc lo lắng và khó hiểu, hắn không thể tìm thấy ai khác

Có thể che giấu khỏi cảm nhận của hắn, vậy chỉ có hai cách giải thích. Một là có pháp bảo che giấu bản thân và hai là tu vi cao hơn hắn rất nhiều

Nhưng ở đây là tiểu thế giới, cực hạn là Hoàng giả sao có thể cao hơn được. Còn về pháp bảo che giấu khí tức, Tử Linh hoàng triều từ khi nào có bảo vậy như vậy

-Ngươi đang tìm kiếm ta sao?

Giọng nói kia lại vang lên, Huyết Ân Hoàng thả ra thần thức dò xét từng ngóc ngách của Huyết Hải

-Đừng phí sức nữa, ta đang ở trước mặt ngươi đây này

Huyết Ân Hoàng nghe vậy liền quay ra, phía trước hắn đúng là có một người đang đứng, một nam tử mặc tử y, trên mặt đeo mặt nạ quỷ, sau lưng đeo một thanh kiếm xanh lam, dù đứng từ xa nhưng cảm giác lạnh lẽo từ thanh kiếm toả ra vẫn khiến hắn run lên

Mà phía sau hắn là Vũ Nhân vương, nàng một tay che ngực, khoé miệng chảy máu, sắc mặt dù không tốt nhưng vẫn có thể đứng vững. Lúc này nàng đang dùng ánh mắt kinh ngạc nhìn nam tử kia

-Ngươi là ai?

Huyết Ân Hoàng hỏi, hắn đoán chắc người này tới để giúp Vũ Nhân vương, rất có thể là vị quốc sư thần bí kia

-Quốc sư, ngài trở về!

-Ngươi bị ngốc hay không, dám xông vào đây để tìm c.h.ế.t à

Lạc Đạo Trần khẽ quát, hắn rất muốn mắng nàng một trận, cái Huyết Hải này dù là Tử Linh hoàng xông vào cũng khó ra, một Hoàng giả cao cấp ở trong này không cẩn thận chính là bị mài c.h.ế.t cũng có thể

-An Dương...An Dương hắn, ta muốn trả thù cho hắn

Liệt Yên cắn môi, khoé mắt đỏ hoe nói, nàng làm sao không biết đối mặt với Huyết Ân Hoàng nguy hiểm cơ chứ.

Lạc Đạo Trần im lặng vì hắn cũng biết chuyện, khi vừa trở về hắn đã rất sốc khi thấy An Dương chết. Nếu không phải bản thân sống quá lâu, tâm tình nguội lạnh nhìn quen với sinh tử thì sớm đã nổi điên như Liệt Yên rồi

An Dương từng được hắn chỉ điểm, cũng coi là nửa cái học trò của hắn, mấy năm qua hai người thường xuyên uống rượu nói chuyện, tình cảm đã thân thiết rồi

-Ngươi lui xuống đi, việc còn lại để cho ta, cuộc chiến này lên kết thúc rồi!

Lạc Đạo Trần nói xong thì hai tay mở rộng, kim quang chói mắt hiện ra, từ bên trong một ánh lửa rực rỡ lan toả bao trùm lấy Huyết Hải này

Biển lửa nuốt chửng Huyết Hải vào bên trong tiến hành đốt cháy, sóng biển cuốn cuộn, ngàn vạn huyết đằng dưới sức nóng dần cháy thành tro, cả toà Huyết Hải khổng lồ bốc hơi với tốc độ mắt thường có thể nhìn thấy

-Ngươi dám!

Huyết Ân Hoàng gầm lên phát cuồng, Huyết Hải này hắn mất mấy vạn năm mới tạo lên, mắt thấy ngàn vạn thi hài bên trong đang bị đốt cháy, biển m.á.u bốc hơi khiến hắn nhanh muốn điên

-Huyết Đằng Thôn Phệ!

Hắn ra tay ngăn cản, sau lưng b.ắ.n ra mấy trăm dây leo lao tới, một khi bị cắm vào cơ thể liền bị chúng hút cạn tinh huyết, cắn nuốt thân thể c.h.ế.t trong đau đớn

Lạc Đạo Trần liếc qua thì lạnh nhạt, hắn đơn giản búng tay, sau lưng vỡ ra, sáu vòng tròn cửa hiện ra xoay vòng, bên trong truyền ra từng đợt gió lốc âm u đáng sợ, các loại dị tượng nổi lên khiến thiên địa biến sắc

Ầm Ầm Ầm

Sau một khắc, bầu trời run bần bật, gió lạnh rít gào, khói đen cuồn cuộn, cả vùng âm u, tựa như địa ngục tối tăm giáng xuống trần thế, khiến trong này hóa thành một nơi khủng khiếp.

Một bên khác hư không lần nữa sụp đổ, tựa như đang mở ra một thế giới. Nơi đó núi sông thanh tú rực rỡ, tiên vụ tràn ngập, một vùng thánh khiết, cực kỳ mờ ảo

Sáu vòng xoáy mở ra sáu thế giới khác nhau, lẫn nhau xoay vòng tạo lên cảnh tượng doạ người. Lục Đạo Luân Hồi lần nữa tái hiện thế gian

-Lục Đạo Luân Hồi, không ngờ đó

Không gian bị xé ra, từ bên trong một nam tử chậm rãi bước ra, nhìn vùng trời bị đè ép bởi sáu vòng xoáy kia mà cảm khái, bộ kinh văn này sau vô số năm tháng lại lần nữa tái hiện.

Hắn không có ý định xen vào mà chỉ đứng một bên quan sát, liếc nhìn Tử Linh hoàng, đôi mắt loé lên sự ngạc nhiên, cảm giác giống như đã gặp ở đâu đó rồi

Bên này Lục Đạo Luân Hồi vừa ra liền xoắn nát đống huyết đằng lao đến, Huyết Ân Hoàng lúc này mặt không còn giọt máu, hoảng sợ muốn xé không gian bỏ chạy

Nhưng tất cả đã muộn, Lạc Đạo Trần khoá chặt không gian, dưới lực hút đáng sợ của Lục Đạo Luân Hồi kéo Huyết Ân Hoàng vào trong.

-Aaaaa, không!

Huyết Ân Hoàng vận dụng toàn lực, thậm chí đốt cháy cả tinh huyết và thọ nguyên để chống lại, hắn cảm nhận được sự khủng khiếp của sáu cánh cửa này, từng tiếng rít gào thê lương truyền ra khiến tâm thần hắn vụn nát, một khi bị cuốn vào chính là cái c.h.ế.t cực kì thê thảm

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/tieu-ho-ly-cua-ma-ton/chuong-38.html.]

Lạc Đạo Trần hừ nhẹ, Lục Đạo Luân Hồi xoay tròn diễn hoá thiên đạo luân hồi, một tên Hoàng giả nhỏ bé đòi chống lại quả là nằm mơ nói mộng

Quả nhiên một khắc sau một trong sáu cánh cửa đã có bóng đen lao ra, hàng trăm quỷ hồn nhe lanh múa vuốt, ngoại hình đáng sợ với cái miệng đầy m.á.u túm lấy Huyết Ân Hoàng mà kéo vào.

Ngạ Quỷ đạo, một trong Lục Đạo Luân Hồi chính là sự phán quyết cho hắn ta, dưới sự lôi kéo của hàng trăm quỷ hồn, Huyết Ân Hoàng vẻ mặt thống hận gầm lên rồi bị lôi vào trong.

Bên trong đó sẽ có hàng vạn ngạ quỷ ngày đêm tra tấn, cắn xé, vĩnh viễn không bao giờ dừng lại.

-Haha Lạc Đạo Tiên Vương đúng là thủ đoạn cao

-Lạc Minh, ngươi tới đây làm gì?

Lạc Đạo Trần lạnh lùng hỏi, hắn nhanh chóng mang Liệt Yên trở về bên cạnh đám người Tử Linh hoàng, bản thân đứng phía trước, ánh mắt tập trung vào y, phòng trường hợp tên điên này gây hại cho Tử Linh hoàng triều.

-Ta tới để thu quân, cũng như muốn truyền lời, ngày Vực Ngoại bị phá chính là thời điểm Hắc Ám trở lại

Nói xong hắn vung tay thu đám Quỷ Dị Hoàng giả và tàn quân bên dưới vào, trước khi đi còn không quên liếc nhìn Lạc Đạo Trần, khẽ cười một nụ cười đầy ẩn ý.

-Chúng ta sẽ còn gặp lại, đệ đệ

Nhìn Lạc Minh rời đi mà Lạc Đạo Trần cảm xúc ngổn ngang, hắn không biết lần sau gặp lại sẽ là ai nằm xuống, trong hai người chỉ có một người được sống mà thôi

Liếc mắt nhìn xung quanh, dù bọn họ đã thắng nhưng cũng rất thê thảm, Tử Linh hoàng triều thiệt hại nặng nề

Hoàng đô bị phá hủy một nửa, đại trận bảo vệ đã tiêu hao gần hết quốc khố, ảnh hưởng của cuộc chiến đã khiến trăm dặm xung quanh thành vùng đất chết, cỏ cây không mọc nổi

Mười vạn chiến sĩ của hoàng triều đã vĩnh viễn nằm lại nơi đây, họ đều là những người tài giỏi nhất trong những người tài giỏi, mạnh nhất trong những cường giả của hoàng triều, dũng cảm đi đầu chống lại Quỷ Dị tộc

Nhưng tất cả đều không may mắn sống sót, trên chiến trường cảnh tượng thê lương, t.h.i t.h.ể la liệt, không khí tang tóc và thê thảm khiến con người ta đau lòng

Một cuộc chiến mà họ phải trả giá quá đắt

Nhìn về phía trước, từng bộ t.h.i t.h.ể được cõng trên cao, tàn khuyết chẳng hề nguyên vẹn, có t.h.i t.h.ể được đặt trên lưng thú cưỡi, có quan tài được người nâng cao, m.á.u tươi đầm đìa.

Đây đều là những tu sĩ đã bỏ mình, có cường giả vô cùng nổi danh, cũng có những tiểu binh chẳng chút danh khí gì, trận chiến kết thúc cũng xem như tính mạng khép lại

Sau trận chiến này lại có rất nhiều người mất đi trượng phu, phụ thân, một trận chiến qua đi, khắp nơi đều là đau thương, tiếng khóc lớn dần và nối liền với nhau, có quá nhiều cảnh tượng thê lương ở phía sau khiến người ta không đành lòng chứng kiến.

Bên trêu bầu trời, Lạc Đạo Trần vốn đã nhìn quen cảnh này cũng không khỏi khoé mắt cay cay, Giản Tinh tới bên cạnh đứng cùng hắn. Tiểu hồ ly nắm c.h.ặ.t t.a.y hắn, đôi mắt nhỏ ngập nước, nàng đã sống ở đây mấy năm, nhìn đã quen những người lính này, thường ngày đi qua đều chào hỏi trò chuyện vui vẻ, mọi người đều đã từng sống rất tốt với nhau

Vậy mà nay...

-Đạo Trần, bọn họ sau khi c.h.ế.t sẽ đi đâu?

-Không đi đâu cả, chiến đấu với Hắc Ám, c.h.ế.t chính là hôn bay phách lạc, không vào luân hồi, vĩnh viễn biến mất khỏi thế gian

-Tại sao lại như vậy?

-Vì những người này đã nhiễm Hắc Ám, vào Địa Phủ sẽ khiến nơi đó bị ăn mòn, đây chính là kết cục của họ

-Không có cách nào sao, vậy quá tàn nhẫn với họ rồi

-Đây là quy luật, thế giới vốn tàn nhẫn vậy đó

Đạo Trần không đành lòng nói tiếp bởi sau đó còn tàn nhẫn hơn, chính hắn cũng không thế chấp nhận cái quy luật đó, nhưng làm được gì sao, tất cả đều không làm được gì.

Quay người đi xuống tường thành, hắn tới bên cạnh Liệt Yên, nhìn nàng đang ôm t.h.i t.h.ể của An Dương vương mà trong lòng đau nhói.

Liệt Yên ngẩng đầu nhìn hắn, đôi mắt lộ ra vẻ đau buồn và tuyệt vọng, hiển nhiên nàng đã nghe được những lời vừa rồi của hắn. An Dương vương đã nhiễm Hắc Ám, linh hồn không thể luân hồi, vĩnh viễn tan biến khỏi thiên địa này

Đạo Trần có thể làm cũng chỉ có thể dùng Lục Đạo Luân Hồi giữ lại một tia tàn hồn, phong ấn sâu bên trong Địa Ngục đạo, dùng lửa địa ngục trấn áp Hắc Ám không để nó ô nhiễm ra bên ngoài, cũng như cho An Dương tồn tại thêm chút thời gian

Sau cuộc chiến Lạc Đạo Trần và Tử Linh hoàng bắt tay vào xây dựng lại hoàng triều.

Việc đầu tiên là dựng lại kinh đô, cũng may Tử Linh hoàng triều nội tình hùng hậu, lại thêm Lạc Đạo Trần g.i.ế.c sáu Thiên Nhân cảnh, cướp sạch bảo tàng của bọn chúng mới đủ để lấp đầy quốc khố

Đại quân còn lại sau khi nghỉ ngơi ba ngày liền nhanh chóng trở về các nơi đóng quân, Vũ Nhân vương Liệt Yên tự mình đi trấn thủ, nàng bây giờ nắm trong tay hai đại quân đoàn là Vũ Nhân và An Dương, chịu trách nhiệm bảo vệ toàn biên giới phía tây

Đông Chinh vương trở về Vực Ngoại, tại đây nàng và Lạc Nhật hoàng Vũ Trinh cùng liên thủ, thống lĩnh đại quân lần lượt quét sạch tàn dư của Quỷ Dị tộc

Các đại tông phái cũng lần lượt truyền tin chiến thắng về, trong vòng một tháng Hắc Ám đều bị đầy lùi, đại trận được dựng lại lần nữa ngăn cản Quỷ Dị tộc xâm lấn.

...

-Thú vị, Lạc Đạo Trần, đệ đệ của ta, lần sau gặp nhau nhất định sẽ rất vui đây

Loading...