Tiểu Hồ Ly Của Ma Tôn - Chương 33

Cập nhật lúc: 2024-12-11 06:29:58
Lượt xem: 20

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/2TtPZdE4To

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

-Giết!

-Bảo vệ giang sơn, bảo vệ cổ thổ này

-Đẩy lùi Hắc Ám, bảo vệ gia đình, vợ con phía sau

-Không được lùi bước, g.i.ế.c cho ta!

...

Ầm!

Tiếng trống trận kinh thiên động địa vang lên, cuộc đại chiến bộc phát, từng đợt đại quân xông về trước, triển khai cuộc đại quyết chiến.

"U u..." Tiếng kèn lệnh thê lương vang lên, phía cuối đường chân trời xuất hiện lít nhút sinh linh, không cách nào thấy được bến bờ.

Quỷ Dị tộc đại quân đã tới, hàng trăm vạn đại quân lao lên

Giết!"

Bên phía này, một đại kỵ sĩ ngồi trên lưng một con voi trắng quát lớn khiến thiên địa chấn động, chiến kích trong tay quét ngang càn khôn c.h.é.m g.i.ế.c về trước.

Hắn là một người chỉ huy xung phong đi đầu, vận dụng sức chiến đấu mạnh nhất của bản thân, là nhân vật thuộc Đại Thừa cảnh, thực lực không thể tưởng tượng được.

Ầm, thiên địa tan vỡ

Đại kích của hắn xẹt qua trời cao tựa như là một luồng tiên quang vĩnh hằng, không gì không xuyên thủng, tạo nên sóng lớn ngập trời trong đại mạc, vô số quân Quỷ Dị kêu la thảm thiết, toàn bộ đều bị quét sạch và g.i.ế.c chết.

Có thể thấy được, một làn sóng m.á.u đầy mãnh liệt lan tràn, rất nhiều kẻ hét thảm bỏ mạng.

Loại sát phạt này đầy đáng sợ và cũng rất m.á.u tanh, thế nhưng đây chính là chiến trường, vô cùng tàn khốc.

"Gào..." Voi trắng bên dưới vị đại kỵ sĩ này thét dài, chiếc vòi trắng vung vẫy quét nhanh về phía đại quân Quỷ Dị

Chiếc vòi voi trắng của nó chợt hóa lớn, chỉ trong nháy mắt mà đã tựa như dãy núi cao điên cuồng đập xuống quần địch, mỗi đập đều như trời giáng khiến m.á.u b.ắ.n tung lên g.i.ế.c được rất nhiều kẻ thù.

Chiếc vòi voi đầy to lớn đã tạo nên lực sát thương kinh người, lập tức khiến bên địch tổn thất không ít, rất nhiều kẻ thổ huyết ngay tại chỗ và cũng có người nổ tung m.á.u thịt be bét.

"Muốn chết!"

Trong đại quân Quỷ Dị chợt xuất hiện một con quái vật, đầu sư tử, thân thể người, đuôi cá sấu, nó không ngừng rít gào vung mạnh một cây thần mâu tới.

"Boong!" Quyết đấu cùng với đại kỵ sĩ ngồi trên voi trắng, binh khí giao phong, hư không nổ tung chấn động mấy chục vạn dặm.

Xoẹt!

Thanh chiến mâu trong tay kẻ này phát uy, xông lại, chuẩn bị hỗn chiến.

"Giết nào..." Tiếng kêu g.i.ế.c ầm trời, song phương va chạm, liều mạng tranh đấu.

Phụt!

Máu tươi thi thoảng sẽ tung tóe, đại chiến cực kỳ kịch liệt, mỗi bước bước ra thì đều có người ngã xuống, trở thành các thi thể, chiến đấu quá khốc liệt.

Vòm trời như muốn phá tan vì bị chiến khí xung kích, bốn phái run rẩy dữ dội, mặt đất như muốn lún sâu xuống dưới.

Đại kỵ sĩ bỏ mạng, bởi vì sinh linh đầu sư thân người quá mạnh mẽ và cũng quá đáng sợ, trong trận quyết đấu đó thì thần mâu tựa như thiên đao quét ngang, lưỡi mâu sáng bóng cắt lìa cổ của vị đại kỵ sĩ ngồi trên voi trắng kia thành hai, đầu lâu hất tung lên không trung kèm theo đó là từng mảng huyết lớn.

-Không!

Có người hét lên, đây là một thiếu niên khuôn mặt giống với đại kỵ sĩ kia, hắn là con trai của người đó thấy phụ thân bị sát hại mà căm tức, liều mạng lao lên muốn trả thù.

Nhưng rồi hắn cũng bị g.i.ế.c một cách vô tình, cả người bị sư tử nuốt chửng.

Đây chính là chiến trường, sống c.h.ế.t có số, vô cùng tàn khốc.

Sự thể thảm của cuộc sát phạt trong thiên địa kinh động cả trời cao, m.á.u tươi chảy ngàn dặm, thây chất đống như núi. Bên trong đại mạc mênh m.ô.n.g lúc này là màu m.á.u tươi đầy thê diễm, tiếng gào thét chấn động trời xanh.

Bên trên cao cuộc chiến của Hoàng giả cũng thê thảm không kém, Vũ Trinh được sự công nhận của Lạc Nhật đã kế thừa sức mạnh, trở thành Lạc Nhật nữ hoàng đời tiếp theo.

Mang theo kỳ vọng của Lạc Nhật nàng quyết cản bằng được Quỷ Dị tộc, trong tay Chu Tước chiến kích mỗi lần vung lên đều đốt cháy thương khung, hủy diệt tất thảy Hắc Ám.

-Giết!

Mặt trời phía xa dần ló dạng, màn đêm bao phủ bị những tia nắng xuyên thủng, nhưng đại chiến chưa hề kết thúc

Bởi vì bên dưới mặt đất vang lên tiếng kêu g.i.ế.c không dứt, vô số sinh linh không ngừng c.h.é.m giết, khắp nơi đều là m.á.u tươi tuôn chảy.

Sinh linh vô số không cách nào thống kê hết tổng cộng là bao nhiêu, t.h.i t.h.ể từng bộ nằm dày trên mặt đất cả mấy chục vạn dặm, tất cả đều tới từ những chủng tộc khác nhau.

Cuộc chiến kéo đến giờ đã phá hủy toàn bộ ải Vũ Văn, quân giữ ải đã hi sinh gần như tất cả. Nhưng họ vẫn không lùi bước, vẫn có rất nhiều người xông lên không kể già trẻ, gái trai.

Họ không thể lùi!

Phía sau họ là Lạc Nhật hoàng triều, nơi đó có gia đình của họ, họ không thể để Hắc Ám lan tới làm hại những người thân đó

-Aaaaaa

Liệt Hoả Phần Thiên!

Vũ Trinh hét lên,  nàng ném Chu Tước chiến kích xuống dưới thi triển tiên thuật, bầu trời nhanh chóng bị đốt cháy, vô số thiên thạch ầm ầm rơi xuống đại quân Quỷ Dị khiến trăm vạn đại quân bị ngăn cản.

Phụt

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/tieu-ho-ly-cua-ma-ton/chuong-33.html.]

Nhưng Vũ Trinh cũng phải trả giá, trong một khắc mất tập trung nàng đã bị một kẻ đ.â.m lén, cách tay bị xuyên thủng m.á.u chảy đầm đìa, mà phía sau một bàn tay vỗ lên lưng khiến lục phủ ngũ tạng nàng chấn động đến hộc máu.

Keng

Tiếng kiếm vang, một thanh kiếm mang theo nguyền rủa c.h.é.m tới chắt ngang chân nàng, không dừng lại khi một đạo đồng thuật phá không mà đến nhắm thẳng vào mắt nàng.

Phụt

Máu tươi b.ắ.n ra, Vũ Trinh kinh hãi thở dốc ngước lên, phía trên nàng là Đạo Trần người vừa cứu nàng một mạng, trên người hắn cũng đã có rất nhiều vết thương, thậm chí một bên n.g.ự.c đã bị c.h.é.m một vết sâu tận xương.

-Không sao chứ?

-Không, chủ nhân ngài bị thương rồi

-Vết thương nhỏ thôi, ngươi đã chiến đấu rất tốt rồi, dẫn người rút lui đi ở đây để cho ta

-Không, nô tì sẽ ở lại, con dân Lạc Nhật hoàng triều sẽ không bao giờ lùi bước.

Nàng tự mình đứng dậy, lau đi vết m.á.u nơi khoé mắt cầm chặt Chu Tước chiến kích, ánh mắt đầy kiên định đốt lên chiến ý ngút trời khiến Đạo Trần bật cười, hắn thấy được hình ảnh của Lạc Nhật ở Vũ Trinh.

-Vậy đi xuống cản chúng đi, ở đây có ta rồi.

Hắn chỉ xuống bên dưới nơi đại quân Quỷ Dị tộc đang tiến công, vì nàng bị thương lên Liệt Hoả Phần Thiên đang dần tắt, đại quân Quỷ Dị với hắc khí hỗ trợ đang từ từ vượt qua quan ải.

Vũ Trinh gật đầu đi xuống, nàng tập trung những người còn lại dựng lên kết giới phòng thủ, tiếp tục ngăn cản bước tiến của Quỷ Dị tộc.

Bên trên Đạo Trần khẽ cười lạnh nhìn đám người Cốt La, lúc này sáu kẻ dẫn đầu chỉ còn ba là Cốt La và Trác Minh, những kẻ khác đều bị Huyết Tử kiếm diệt sát vĩnh viễn không thể hồi sinh.

Cuộc chiến kéo dài đến nay đã khiến Quỷ Dị tộc tổn thất thảm trọng, hơn trăm vạn đại quân đã không còn bao nhiêu, ngay cả bốn trên sáu người chỉ huy đã bỏ mạng cũng khiến Cốt La và Trác Minh thoái ý không muốn đánh.

Đạo Trần cầm trong tay Huyết Tử kiếm có thể đóng băng hắc khí, diệt sát bọn chúng, mạo hiểm đánh tiếp thì hai người sẽ như đám người Lạc Nhật hoàng mà thôi.

-Lạc Đạo Trần, giờ ngươi chỉ cần không nhúng tay vào bọn ta sẽ ra lệnh cho ba vạn quân ở Tử Linh hoàng triều rút về

-Đúng vậy, nếu không rạng sáng chúng sẽ công thành, đến lúc đó thê tử và hồng nhan tri kỷ của ngươi sẽ chết.

Đạo Trần không nói gì chỉ chậm rãi bước về phía trước, hắn vốn nghĩ hai tên này sẽ xin hoà, nhưng ai ngờ chúng lại lấy tính mạng Giản Tinh và Yên Cơ ra đe doạ hắn

Long có nghịch lân, động vào phải chết.

Hắn chỉ còn Giản Tinh là người thân, Yên Cơ là hậu duệ của Yên Linh. Hai nàng là nghịch lân của hắn, đe doạ tính mạng hai người chính là muốn chết.

-Giết!

Đạo Trần hét lên, tiếng hét như rồng gầm khiến Cốt La và Trác Minh chấn động, ngây người trong phút chốc, mà trong chiến đấu mất đi tiên cơ chính là cái c.h.ế.t đã đến

Huyết Tử kiếm toả ra hàn khí c.h.é.m tới đóng băng thân thể Trác Minh, sát khí trùng thiên nhắm vào nguyên thần c.h.é.m xuống lấy mạng kẻ này.

Cốt La phản ứng kịp vội lùi ra sau, rìu chiến bổ tới, hắn vận dụng toàn lực muốn liều mạng với Đạo Trần

Keng!

-Hả!

Cốt La kinh hãi vì sau lưng Đạo Trần xuất hiện một thanh kiếm nữa, rìu chiến đã bị Huyết Tử kiếm ngăn chặn, hắn phút chốc tay không tấc sắt bị một kiếm c.h.é.m tới cắt lấy đầu lâu

Nguyên thần phá thân chạy đi, nhưng Đạo Trần đâu để hắn chạy dễ như vậy, Sương Hoa kiếm c.h.é.m ra kiếm khí buốt lạnh đóng băng trăm vạn dặm bầu trời, Cốt La có nhanh hơn cũng không thể chạy kịp

Hắn chỉ có thể hét lên, hắn hận, hắn không ngờ Đạo Trần vẫn còn một thanh kiếm nữa.

Xoẹt!

Kiếm khí cắt tới diệt sát nguyên thần của hắn, kết liễu kẻ cuối cùng trong sáu kẻ chỉ huy.

Chém xong Cốt La hắn lập tức đi xuống, chiến trường bên dưới đã sớm biến thành nhân gian địa ngục, một vạn binh sĩ cuối cùng dùng chính thân thể dựng lên tường thành ngăn cản Quỷ Dị tộc tấn công

-Bảo vệ cố hương, thề c.h.ế.t không lùi!

Mặc cho đại quân Quỷ Dị tấn công những người này cũng không lùi lại, họ đã cạn kiệt sức lực, nhưng ý chí của họ vẫn chưa cạn.

Dùng cơ thể làm lá chắn, đốt lên sinh mệnh bản nguyên, dựng lên tường thành bất hủ.

-Giết!

Đạo Trần gầm lên, Huyết Tử và Sương Hoa hai thanh bảo kiếm sau mười vạn năm lần nữa kết hợp, hắn lao vào đại quân Quỷ Dị đại khai sát giới

Mười vạn

Tám vạn

Năm vạn

Ba vạn

...

Cho đến khi kẻ địch cuối cùng ngã xuống hắn mới dừng lại, Đạo Trần đứng giữa đại mạc, bốn phía xung quanh hắn là núi thây biển máu, cả người hắn như ma tôn bước ra từ địa ngục vậy.

Vũ Trinh từ xa chạy tới, lo lắng nhìn hắn kiểm tra một lượt xác định không bị sao nàng mới thở phào, Đạo Trần lấy khăn ra lau sạch tay, xoa đầu nàng khẽ cười.

-Ở lại bảo vệ nơi này

-Dạ

Đạo Trần xé không đi vào tới thẳng Tử Linh hoàng triều cứu viện.

Loading...