Ầm
Đạo Trần vung tay đánh bay Lạc Nhật hoàng, Huyết Tử kiếm c.h.é.m xuống rạch đường trên cánh tay khiếu dòng m.á.u đen tuôn trào, hắc khí toả ra mang nhanh chóng khép lại vết thương bằng tốc độ mắt thường có thể thấy.
Lạc Nhật hoàng cười lớn, thế công ngày càng điên cuồng, hắn tự tin chỉ cần Hắc Ám vẫn còn thì hắn là bất tử bất diệt, không thể bị g.i.ế.c chết
-Hahaha Lạc Đạo Trần ngươi không g.i.ế.c được ta, ta là bất diệt, Hắc Ám vĩnh hằng sẽ chiếu rọi chư thiên, hủy diệt tất cả!
-Hừ, ăn nói ngông cuồng
Đạo Trần hừ lạnh, hắn khai triển tiên thuật, ánh sáng chói mắt hiện ra, bên trên đầu một mặt trời nhỏ cháy hừng hực toả sáng xua khiến hắc khí bốn phía dần tan rã, từng tia sáng xuyên qua xua tan đi bóng tối khiến đám Quỷ Dị tộc gào thét mất đi phần lớn sức mạnh
Mà mất đi hắc khí Lạc Nhật hoàng cũng trở lên suy yêu, hắn nhân cơ hội này lao đến, Huyết Tử kiếm sát khí trùng thiên, ngàn vạn kiếm khí tuôn trào lao tới muốn xé nát Lạc Nhật hoàng ra trăm ngàn mảnh.
Đinh đinh đang đang
Lạc Nhật hoàng siết chặt Ma Cầm liều mạng chống lại, mắt thấy xung quanh hắc khí dần tụ lại hắn hiện ra vẻ cười nhạo, chỉ cần trụ được vài giây nữa thôi hắn liền trở lại thế chủ động.
Bên kia đám người Hàm Liên đã phá tan Thiên Sát kiếm quyết, g.i.ế.c sạch đám Chu Tước cản đường, Cốt La gầm lên một rìu bổ xuống đập tan tường lửa ngăn cách mở đường cho đại quân tiến công
-Giết!
Đại quân Quỷ Dị bị tổn thất phân nửa đã sớm phát điên lao như bay tới ải Vũ Văn, trong quân hơn hai vạn Hoàng giả lên phía trước phát động thế công, vô số thần thông như mưa giáng xuống dễ dàng phá tan trận pháp phòng thủ của quan ải.
Bên trong quan ai lấy cũng tuyệt vọng, nhìn đại quân Quỷ Dị như nước lũ dâng trào đang cuồn cuộn lao tới mà tất cả đều bất lực, họ làm sao chống lại được đây
Hai vạn Hoàng giả, chỉ cần thế cũng đủ hủy diệt toàn bộ thế lực trên đại lục này.
-Chúng ta không có Hoàng giả sao chống lại
-Vô dụng thôi, dù cộng tất cả Hoàng giả lại cũng không quá trăm người
-Chả lẽ thiên hạ này sẽ lại bị Hắc Ám bao trùm sao
-Lạc Đạo Tiên Vương, Dực Thiên thánh quân đều đã mất đi, chúng ta đã không thể chống lại Hắc Ám nữa rồi.
Vũ Trinh đứng trên đài cao tuyệt vọng nhìn cơn sóng thần màu đen kia, nàng dù thân nhiễm Hắc Ám nhưng tâm luôn hướng về nhân tộc, hướng về thiên hạ chúng sinh.
Nàng là nhân tộc, nàng sau lưng còn có rất nhiều bằng hữu, phụ mẫu nàng vẫn ở Lạc Nhật hoàng triều đợi nữ nhi trở về.
-Ta có thể không, ta rốt cuộc phải làm gì
Vũ Trinh ôm đầu, nàng không biết bản thân lên làm gì, nàng chỉ có thể trơ mắt đứng nhìn đại quân Quỷ Dị lao vào quan ải thôi ư, rồi nơi đây sẽ sớm màu chảy thành sông, tất cả sẽ c.h.ế.t hết sao.
Khi đó nàng vẫn sẽ sống vì Quỷ Dị tộc sẽ coi nàng như đồng loại, nhưng tới lúc đó liệu nàng có còn được coi là còn sống không.
-Ta đã từng hận tất cả, hận Lạc Nhật hoàng hành hạ ta, hận những kẻ ghê tởm đã làm nhục ta, hận cả ánh mắt coi thường hay khinh bỉ người khác dàng cho ta, thậm chí là hận cả chủ nhân vì người muốn g.i.ế.c ta.
Và nàng hận cả bản thân.
Vũ Trinh không có linh căn, nàng không thể tu luyện, sống trong thế giới nơi nơi đều có tu tiên giả như Lạc Nhật hoàng triều nàng bị coi là dị loại. Nàng hận bản thân yếu đuối, hận bản thân sinh ra không có linh căn.
-Vũ Trinh, ngươi nghe thấy ta nói không?
-Chủ nhân!
Vũ Trinh kinh ngạc nhìn về phía xa, nơi đó có một đốm sáng đang không ngừng chớp nháy
-Ta đã bày sẵn trận pháp truyền tống tới Lạc Nhật hoàng triều, ngươi mau đi đi, ở đây ngươi sẽ c.h.ế.t đó
-Chủ nhân, vậy còn ngài
-Đừng lo, ta sẽ không chết, ngươi mau đi đi nếu không sẽ không kịp mất.
-Dạ
Vũ Trinh nhanh chóng chạy xuống, bên dưới này đại quân Quỷ Dị đã vào quan, những binh sĩ dũng cảm nhất đã lao lên chặn đường để những người phía sau chạy đi.
Vũ Trinh theo chỉ dẫn chạy tới lều của Lạc Đạo Trần, ở đây nàng đúng là thấy trận pháp, chỉ cần đi vào nàng sẽ an toàn thoát khỏi đây.
Đùng
Lúc này một tiếng nổ cực lớn vang lên, mặt đất rung chuyển, Vũ Trinh vội chạy ra ngoài xem thì kinh hãi khi bầu trời đã bị xé toạc ra.
-Chủ nhân
Nàng thấy bên trên Đạo Trần đang một mình chiến đấu với sáu người, dù ở xa nhưng nàng vẫn cảm nhận được sự khốc liệt, từng tia tiên lực toả ra chấn động không gian, mỗi lần va chạm điều làm bầu trời rách thêm khiến nàng không tự chủ được mà run rẩy
Đây chính là cuộc chiến của tiên nhân sao
-Aaaaa
Một tiếng hét thảm thu hút sự chú ý của nàng, Vũ Trinh nhìn cách đó không xa một người lính bị đám Quỷ Dị tộc vây công, cả người bị c.h.é.m nát, ngay cả nguyên thần cũng bị thôn phệ mất mạng tại đây.
Cảnh này doạ sợ nàng, nhìn chiến trường đẫm m.á.u nơi vô số binh sĩ lần lượt ngã xuống, có người bị một thanh gươm đ.â.m thủng, có người bị cắn nát đầu, có người lại bị xé làm đôi.
Quá thảm khốc
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/tieu-ho-ly-cua-ma-ton/chuong-32.html.]
Vũ Trinh lùi lại trong lều vội theo chỉ dẫn kích hoạt trận pháp, nàng muốn chạy, nàng không muốn ở đây, nàng chỉ muốn về bên phụ mẫu mà thôi.
-Vũ Trinh, ngươi có nghe thấy ta nói không?
-Chủ nhân, người không sao chứ
-Ta ổn, ngươi đã đi chưa?
-Bây...bây giờ nô tì đi, xin lỗi nô tì không giúp được gì cho ngài
Nàng sợ rồi, đối mắt với cảnh tượng như địa ngục bên ngoài đã dập tắt chút dũng khí cuối cùng của nàng.
Cứ chạy thôi đây không phải việc của nàng, ải Vũ Văn bị phá cũng đâu phải tại nàng, tất cả c.h.ế.t cũng không do nàng, nàng chỉ là một người thường làm sao có thể làm được gì cơ chứ.
-Không cần tự trách, người lên xin lỗi là ta, ta biết ngươi đã nghe những lời hôm đó, xin lỗi đã làm tổn thương ngươi, đa tạ ngươi Vũ Trinh, cảm ơn vì tất cả đã làm cho ta.
Trận pháp được khởi động, Vũ Trinh chỉ cần đi vào liền sẽ rời khỏi đây.
Đạo Trần trên trời sau khi nói xong liền quay ra nhìn đám người Lạc Nhật hoàng, khí thế của sáu kẻ này ngày càng mạnh có chút khó đối phó.
Huyết Tử kiếm ngân vang, nó đã sớm thông linh hiểu được suy nghĩ của chủ nhân, sát khí dần thu bớt thay vào đó là sự lạnh lẽo, hiển nhiên thứ đó đã thức tỉnh.
-Hả! Thanh kiếm kia hình như là Huyết Tử kiếm?
Một trong sáu kẻ lên tiếng, hắn là Trác Minh, thời Tiên Cổ từng là thiên tài kiếm thuật được người đời tôn xưng Kiếm vương.
Tuy nhiên đời hắn có hai trận bại, một lần là bởi sư tôn của hắn, trận thứ hai là bị một nữ tử tên Yên Linh đánh bại.
Mà khi đó thanh kiếm nàng ta dùng có tên Huyết Tử kiếm, tuy nhiên lúc nãy đánh nhau hắn không hề nhận ra chỉ đến khi luồng sát khí dần thu lại mà chuyển sang lạnh lẽo.
-Các ngươi cẩn thận, thanh kiếm đó rất nguy hiểm
Trác Minh nhắc nhở, nhưng Lạc Nhật hoàng không quan tâm mà lao lên tấn công Đạo Trần, Ma Cầm chiến kích đ.â.m tới.
Keng!
Huyết Tử kiếm dễ dàng chặn lại, trong đôi mắt khó tin của Lạc Nhật hoàng thứ khí lạnh từ thanh kiếm đã đóng băng Ma Cầm chiến kích trong tích tắc.
-Gãy!
Lạc Đạo Trần xoay cổ tay rút kiếm c.h.é.m ngang chặt gãy Ma Cầm chiến kích, một tiếng kêu trầm thấp vang lên, binh khí bị hủy đối với Lạc Nhật hoàng là đòn chí mạng khiến hắn trọng thương phun máu.
Đạo Trần không để mất cơ hội ngàn năm, Huyết Tử kiếm hàn khí tuôn trào đóng băng Lạc Nhật hoàng, lúc đám người Cốt La phản ứng lại thì đã muộn, một kiếm c.h.é.m xuống liền chẻ đôi Lạc Nhật hoàng ra.
Nguyên thần Lạc Nhật hoàng thấy vậy nhanh chóng phá thân chạy ra, đám người Cốt La cũng lao tới cứu viện
-Diệt Thần!
Đạo Trần làm sao có thể để kẻ địch thoát, một đạo nguyên thần bí thuật bộc phát hoá thành một thanh chiến kích đ.â.m xuống Lạc Nhật hoàng.
-Chu Tước
Lạc Nhật hoàng cũng sử dụng nguyên thần bí thuật, hắn chỉ cần sống qua một chiêu thì đám người Cốt La cũng tới cứu được hắn ra.
Một con Chu Tước nhỏ dần hiện ra, phía sau đám người Cốt La cũng bộc phát nguyên thần bí thuật, các loại rìu, kiếm phá không mà tới chặn một đòn này lại.
-Hahaha Lạc Đạo Trần ta đã bảo rồi, ngươi không g.i.ế.c được ta
-Hắn không nhưng ta có
Lúc này một giọng nói vang lên, Lạc Nhật hoàng ngơ ngác, hắn nhìn trái phải xung quanh cũng không thấy có ai, vậy giọng nói này chỉ có thể phát ra từ phía trước mặt hắn.
Đạo nguyên thần bí thuật chưa hề tiêu tan mà vẫn ở lại đó, con Chu Tước như có hồn nhìn hắn với ánh mắt căm hận khiến Lạc Nhật hoàng chột dạ.
Hắn nhận ra ánh mắt này, đây là của Lạc Nhật nữ hoàng, tổ tiên của hắn
Bùng
Chu Tước nhả ra thiên hoả đốt cháy nguyên thần Lạc Nhật hoàng, đây là lửa do linh hồn đốt lên cho dù là Hắc Ám cũng không thể dập tắt dễ dàng. Lạc Nhật hoàng bị lửa bao trùm hét lên từng tiếng thảm thiết vang khắp chiến trường.
-Aaaaaa ta...ta đã làm gì sai, ta là con cháu của ngươi sao ngươi lại đối xử với ta như vậy!
Hắn gào lên, nguyên thần bị đốt phải chịu vô tận thống khổ, từng tia linh hồn chậm rãi cháy dần dần tan biến đi.
Hắn cảm thấy sinh cơ trôi qua, cảm nhận cái c.h.ế.t chưa từng gần như thế. Hắn không cam lòng, hắn đã đánh đội rất nhiều để có được sức mạnh này, chỉ một chút nữa thôi ải Vũ Văn sẽ bị đạp đổ và Lạc Nhật hoàng hắn sẽ trở thành bá chủ thiên hạ.
-Ngươi thân là con cháu Lạc gia lại đi ngược với tổ tiên, đầu quân cho Quỷ Dị tộc muốn đưa chúng vào tàn sát con dân thiên hạ này, nếu không trừng phạt sao ta ăn nói với con dân Lạc Nhật hoàng triều, với thiên hạ đây.
Chu Tước hót vang hoá thành một ngọn lửa bay tới, Lạc Nhật hoàng vốn sắp tan vỡ nay bị đốt thêm liền gào lên một tiếng dài, nguyên thần cháy hết triệt để vẫn lạc.
Hắn cuối cùng đền tội cho những sai lầm của hắn
Bên dưới Vũ Trinh gạt đi nước mắt, nàng cầm Chu Tước chiến kích bước từng bước ra ngoài, mỗi bước khí thế của nàng đều kéo lên nhanh chóng đạt tới Hoàng giả.
-Bảo vệ non sông, g.i.ế.c sạch Quỷ Dị tộc!
Dưới mệnh lệnh của nàng đại quân đã tan vỡ lần nữa ngưng tụ lại, họ không sợ hãi, ánh mắt tràn ngập chiến ý lao vào quyết một trận sống mái với Quỷ Dị tộc.