Tiểu Hồ Ly Của Ma Tôn - Chương 31
Cập nhật lúc: 2024-12-06 22:01:04
Lượt xem: 17
Tử Linh hoàng triều, tin tức báo về đã khiến cả quốc gia chấn động kinh hãi.
Năm mươi vị Hoàng giả, ba vạn quân Quỷ Dị tộc đã tấn công biên giới, chỉ trong nửa canh giờ đã đánh tan mười vạn quân và ba vị vương gia, diệt mười thành và đang trên đường tới Hoàng đô.
-Bệ hạ, xin người mau tránh đi
-Đúng vậy bệ hạ, chúng ta không thể chống lại chúng đâu
-Bệ hạ, tính mạng quan trọng mong bệ hạ tránh đi
-Ba vị vương gia đều bại, Tử Linh vương lại không có ở đây chúng ta không cách nào chống đỡ á
Ngồi trên long ỷ nghe những lời này mà Tử Linh hoàng cảm thấy đau đầu, nàng đưa tay để đám người bên dưới im lặng lại rồi quay sang hỏi Mặc lão.
-Kinh đô còn bao nhiêu quân?
-Dạ thưa ba mươi vạn cấm quân và hai mươi vạn quân ở Duyên Châu.
-Phiền Mặc lão đi tập hợp toàn bộ họ lại, chúng ta sẽ không bỏ thành, ta sẽ ở lại đây
-Bệ hạ!
Nghe lời này đám văn thần bên dưới kinh hô vội khuyên can, nhưng Tử Linh hoàng đã nghe đủ rồi lập tức ra tay, di chuyển xuống dưới bóp cổ tên tể tướng đập vào cột.
Đùng
Bàn tay phát lực đánh cho tên này mắt mũi chảy máu, cả người chấn động đến trọng thương mà ngất đi. Đám người còn lại thấy vậy thì kinh hãi vội im lặng không dám nói một câu.
Cuối cùng thế giới cũng yên tĩnh, Tử Linh hoàng giao việc lại cho Mặc lão còn nàng trở về tẩm cung nghĩ cách đối phó.
Ngồi trong thư phòng uống cạn bình trà miễn cưỡng ổn định tinh thần, Tử Linh hoàng từ trên giá sách lấy toàn bộ binh thư xuống đọc muốn tìm ra phương án phòng thủ.
Giản Tinh lúc này đi vào, nàng vừa trở về thì nghe Mặc lão nói Tử Linh hoàng nổi điên trên triều, lo lắng bước lại gần thấy nàng đang ngồi vùi đầu đọc sách thì nhỏ giọng gọi
-Cơ tỷ tỷ
-Hả! A, Giản Tinh sao muội lại ở đây, hắn đâu?
-Chàng ấy ở lại đó, bảo muội về đây giúp tỷ
-Ở đây vẫn ổn, muội về nghỉ ngơi đi nào cần ta sẽ gọi.
Tử Linh hoàng nói xong liền tiếp tục đọc sách, Giản Tinh khẽ đi ra ngoài.
Nàng trở về phòng tắm rửa thay quần áo, đi xuống phố nơi từng hàng binh lính liên tục tuần tra qua lại, dưới mệnh lệnh của Tử Linh hoàng tất cả binh sĩ đã được tập hợp về chuẩn bị đối đầu với Quỷ Dị tộc.
Người dân được sơ tán đi các thành phía sau, những nam nhân trong độ tuổi thành niên có tu vi Chân Quân cảnh đều phải ở lại tham gia chiến đấu.
Ngoài ra tin tức Tử Linh hoàng kiên quyết không bỏ thành đã được truyền đi, lệnh triệu tập đã được ban hành muốn gọi tất cả Hoàng giả trở về.
Tử Linh hoàng muốn biến Hoàng đô thành mục tiêu ý định sống mái một trận với Quỷ Dị tộc.
Giản Tinh đi dạo quanh Hoàng đô cắm những lá cờ trên đất, đây là vật Đạo Trần cho nàng, dù không biết công dụng của nó nhưng nghe y nói nó là một trận pháp gì đó.
Đường phố tấp nập nay đã vắng bóng người, những hàng quán cũng đã đóng cửa, cả toà thành chỉ còn lại tiếng bước chân tuần tra và bầu không khí căng thẳng trước cuộc chiến.
Nàng đi qua chợ đêm, qua phố đi bộ, lượn một vòng dãy nhà bán quần áo, trung tâm trang sức và vàng bạc, đi khắp Hoàng đô ngắm nhìn sự xinh đẹp và yên bình ở đây
Sau hai canh giờ nàng cũng cắm xong tất cả cờ, mệt mỏi ngồi trên tường thành hướng mắt nhìn về phía xa, không biết chàng bây giờ ra sao rồi.
-Đạo Trần, năm xưa chàng cũng trải qua cảm giác này sao
Giản Tinh từng nhiều lần mơ thấy những khung cảnh kì lạ, ở đó nàng nhìn thấy Đạo Trần, nhìn thấy những khuôn mặt xa lạ mà thân quen, thấy ngôi nhà tranh, cây hoa đào.
Dù không biết những giấc mơ đó là gì, nàng cũng không quan tâm vì sao mình lại mơ thấy nó, nàng chỉ quan tâm những thứ về Đạo Trần trong đó.
Chàng ấy từng ngồi đây, nơi tường thành này, đưa mắt xa xăm ngắm nhìn vạn dặm sông núi bên dưới. Đôi mắt đó hiện ra sự u buồn, bất lực, tiếc nuối và đau khổ.
-Chàng ấy rốt cuộc đã trải qua điều gì
Nàng không biết, bầu trời dần tối, ánh hoàng hôn nhẹ nhàng phủ xuống Hoàng đô nhuộm lên nó một sắc vàng dịu dàng mà ấm áp.
Đây là lần đầu Giản Tinh cảm thấy Hoàng đô ấm áp, nơi đây quanh năm có những cơn gió lạnh không dứt thổi qua khiến người ta luôn run rẩy, nhưng hôm nay trời lại ấm vô cùng
Giản Tinh thoải mái cởi chiếc áo ngoài ra, trên đường về nàng bắt gặp một bà cụ bán trái cây, đi đến chọn năm quả táo khi thanh toán bà cụ còn cho nàng thêm một quả.
-Bà ơi sao bà vẫn chưa đi
-Bà đây già rồi không đi được nữa, cháu là nương tử của Tử Linh vương sao, cái bụng hơi nhô ra như vậy chắc là mang thai rồi đó
-Hihi cháu còn chưa muốn có con đâu
-Đó là cháu chưa biết cảm giác được bế con của mình, cảm giác hạnh phúc đó không phải ai cũng có đâu.
Giản Tinh chỉ khẽ cười tạm biệt bà cụ, nhưng khi về đến nơi nàng vẫn suy nghĩ lời nói đó mà đi tới thái y viện lấy mấy que thử thai.
Lòng thấp thỏm về phòng thử, Giản Tinh thậm chí dựng cả kết giới ngăn cách sợ có người nghe trộm, sau khi xác nhận an toàn mới dám thử.
Đang ngồi chờ đợi kết quả thì bên ngoài vang lên tiếng gõ cửa, người tới là Vũ Nhân vương Liệt Yên, vừa thấy Giản Tinh, Liệt Yên vội kéo tay nàng chạy ra ngoài.
-Này này bình tĩnh chút đi, chuyện gì vậy, đừng kéo mà đau tay á
Đùng
Lúc này một tiếng nổ vang trời làm cả Hoàng đô rung chuyển, Giản Tinh lòng trầm xuống, nàng và Liệt Yên lên tới tường thành thì thấy phía xa hàng ngàn quân đang lao như điên về phía thành.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/tieu-ho-ly-cua-ma-ton/chuong-31.html.]
Trên không khoảng chục thân ảnh đang đứng, cả người toả ra khí tức cường đại đang chậm rãi tiến đến, cảm giác áp bách khiến quân sĩ trên thành khẽ kêu vẻ mặt đau đớn thống khổ.
Mười hai vị Hoàng giả, đây vẫn chưa phải tất cả, lần này tới chỉ có hơn ngàn quân và mười hai Hoàng giả, so với đại quân ba vạn và năm mươi vị Hoàng giả thì kém xa.
-Chúng tới thăm dò sao?
Đông Chinh vương khó hiểu
-Không, có lẽ đây là quân tiên phong
Tử Linh hoàng cũng tới, nàng nhanh chóng hạ lệnh cho binh sĩ khởi động trận pháp, chuẩn bị vũ khí thủ thành.
-Mười hai kẻ kia giao cho ba chúng tôi, bệ hạ lo đám quân dưới kia đi
An Dương vương trầm giọng nói, đối thủ chỉ có mười hai người, ba người họ chỉ cần ngăn được liền đảm bảo thủ vững Hoàng đô.
Không có Hoàng giả ra tay đám Quỷ Dị tộc kia không đủ gây sợ.
Nhưng Tử Linh hoàng đã lắc đầu, nàng làm sao có thể để ba người Đông Chinh, Vũ Nhân và An Dương đi mạo hiểm được chứ.
-Mở!
Oanh oanh oanh
Thủ hộ đại trận mở ra, một kết giới bao trùm Hoàng đô ngăn cản Quỷ Dị tộc bên ngoài.
Đại trận này có thể chịu được sức mạnh của một cường giả thần cấp, coi như mười hai vị Hoàng giả toàn lực tấn công cũng không phá được.
Nhược điểm duy nhất là nó quá tốn nguyên liệu, mỗi lần khởi động gần như tiêu phí tất cả quốc khố của hoàng triều. Chính vì vậy không phải nguy cấp Tử Linh hoàng tuyệt đối không mở.
Đùng
Một đại chưởng đập xuống khiến kết giới hơi rung lên nhưng không bị phá vỡ, bên ngoài đám Quỷ Dị tộc không ngừng tấn công oanh kích đều không thể lung lay đại trận này.
Thậm chí đại trận còn hấp thụ sức mạnh đòn đánh phản lại, đội tiên phong hơn ngàn người trong vài phút đã bị diệt.
Người trong thành nhẹ nhõm thở phào, Giản Tinh cũng khẽ cười thả xuống nỗi lo trong lòng, nàng cuối cùng cũng yên tâm rồi, có đại trận bảo vệ nàng chỉ cần đợi Đạo Trần quay về liền sẽ dễ dàng giải quyết mọi chuyện.
Quốc khố tích lũy nhiều năm sớm đã tràn đầy đủ cho đại trận vận hành liên tục một tuần, thời gian này là quá đủ để Đạo Trần xong việc quay về.
-Cơ tỷ tỷ, người sao vậy?
-Trận pháp sao chưa mở hết, cổng nam vẫn chưa hoàn thành sao?
Lời này liền doạ sợ tất cả mọi người, Tử Linh hoàng liếc nhìn Hộ bộ thượng thư Vương Doan lạnh lẽo chất vấn về việc này.
-Việc chi tiêu, quản lý tiến độ xây dựng ta đều giao cho Hộ bộ xử lý, bây giờ cổng nam chưa hoàn thành là thế nào?
-Bệ...bệ hạ tha tội, thần khi đó ma nhập nhất thời tham lam mới làm chậm tiến độ, xin bệ hạ tha tội!
Vương Doan sợ hãi hai chân nhũn ra quỳ xuống dập đầu liên tục, nhưng lúc này Tử Linh hoàng đã không nghe ra cái gì lập tức rút kiếm của Đông Chinh vương c.h.é.m c.h.ế.t Vương Doan
-Bắt tất cả người trong Hộ bộ lại cho ta, đợi sau khi xong việc này sẽ điều tra xử lý!
-Bệ hạ thần bị oan
-Bệ hạ tha mạng!
Tử Linh hoàng sắc mặt âm trầm ra lệnh lập tức hoàn thiện cổng nam, đại trận dựa vào bốn mắt trận là đông tây nam bắc để hoạt động, nay cổng nam chưa hoàn thiện chính là điểm yếu chí mạng.
-Lũ khốn đó, đáng ghét mà
Nghĩ tới đám sâu mọt hại nước kia mà Tử Linh hoàng tức đến nghiến răng, Giản Tinh muốn lên an ủi thì giật mình khi thấy Tử Linh hoàng đột nhiên ngã xuống.
-Cơ tỷ tỷ!
-Bệ hạ!
Tất cả người ở đó đều kinh hãi vội chạy tới, Mặc lão đỡ lấy Tử Linh hoàng nhanh chóng mang nàng tới thái y viện.
...
-Đạo Trần, chàng đó sao?
-Là ta, tỉnh rồi à hết buồn ngủ chưa?
-Chưa
-Vậy nàng ngủ đi, ta ở đây canh cho đừng sợ
Yên Linh gật đầu kéo chăn lên nhắm mắt lại, nhưng lát sau nàng lại mở mắt ra, Đạo Trần vẫn ngồi đó yên lặng đọc sách
-Chàng không đi sao?
-Đi đâu, nàng cứ ngủ đi ta không đi đâu cả
-Đi cứu Yên Cơ, Giản Tinh, còn có rất nhiều người đang đợi Tử Linh vương về nữa
Yên Linh lật chăn ngồi dậy, nàng đi đến trước mặt Đạo Trần nhẹ vuốt má hắn cười nhẹ áp tai hắn vào bụng của nàng.
Đạo Trần kinh ngạc, hắn có thể nghe thấy tiếng đập yếu ớt bên trong bụng Yên Linh, cảm nhận tia sinh mệnh nhỏ giống hắn đang cựa quậy ngáp ngủ.
-Đạo Trần, chàng làm cha rồi đó, vui không?
Yên Linh cầm que thử thai hiện đỏ hai vạch của Gian Tinh mà hạnh phúc, xen lẫn chút tiếc nuối