Tiểu Công Chúa Kiêu Kỳ Thập Niên 60 - Chương 70
Cập nhật lúc: 2026-01-29 14:44:11
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Hân Mạt lồm cồm xuống giường, xỏ dép chạy về phía bà nội, khuôn mặt xinh xắn mịn màng hiện lên một nụ nịnh nọt thật tươi: "Bà nội ơi, lát nữa con và cô dạo phố, khả năng sẽ mưa đấy ạ, con mang ô theo ?"
Bà nội Tần dắt tay cháu gái đến phòng khách, cầm lược sừng tê giác chải mượt tóc cho cháu.
Mái tóc đen của Hân Mạt đen dài, bà nội Tần tết tóc cô thành hai b.í.m dài thô, quấn b.í.m tóc lên thành một vòng buộc c.h.ặ.t , cuối cùng thắt dải lụa hồng.
Bà nội Tần thường xuyên tết tóc kiểu cho cháu gái, nếu b.í.m tóc dài của cô cháu gái nhỏ rủ xuống m.ô.n.g, trông cả sẽ đủ nhanh nhẹn linh hoạt.
"Bà nội ơi, bà để cái ô hôm qua đại cô cho con ở ạ? Con lấy , kẻo tí nữa quên." Hân Mạt vẫn đang nhớ đến việc mang ô chơi, cô còn đặc biệt nhấn mạnh là cái ô mà đại cô cho cô.
Bà nội Tần dùng đầu ngón tay khẽ chọc trán cháu gái: "Thời tiết thế , mang ô gì?"
Hôm qua Đại Lệ bí mật lôi một vật bọc trong vải nilon từ trong túi hành lý, đó "pằng pằng" hai cái, vật đó cư nhiên xòe , thoắt cái biến thành hình dạng chiếc ô.
Đại Lệ cái gọi là ô gấp, do một giáo viên già phát minh , hiện tại chỉ bán ở cửa hàng bách hóa thủ đô, con rể vất vả lắm mới nhờ mua một cái.
Chu Mộng Lệ cũng chẳng màng cái ô quý giá thế nào, cô chỉ thấy chiếc ô gấp nhỏ nhắn tiện lợi phù hợp với cô cháu gái ngoan của nhất, liền gói ghém cẩn thận mang về nhà ngoại tặng cháu gái.
Chu Hân Mạt quả nhiên thấy chiếc ô gấp thần kỳ thích chịu nổi, cho dù chiếc ô bằng vải caro màu xanh chàm trông vẻ xí, nhưng phương thức gập mở linh hoạt mới lạ của nó thể bù đắp cho vẻ ngoài xí .
Chiếc ô đó tay Hân Mạt cô ôm c.h.ặ.t trong lòng, ngay cả khi ngủ, Hân Mạt còn đặt cạnh gối, quý trọng vô cùng.
Tuy nhiên chiếc ô gấp mà con gái lớn mang về đúng là hàng hiếm, trong nhà họ chỉ loại ô bằng tre mặt bọc vải dầu, nặng trịch, cháu gái nhỏ cầm vững, trong nhà còn những thứ che mưa khác như áo tơi và nón lá, nhưng cháu gái chê chúng .
"Bà nội... bà nội, bà lấy ô cho con mà." Hân Mạt ôm cánh tay bà nội Tần, nửa dính c.h.ặ.t lên bà, đôi mắt tròn xoe chớp chớp, dùng giọng nũng nịu cầu xin bà nội.
"Được ." Bà nội Tần nuông chiều nựng mặt cháu gái, đưa một điều kiện: "Con ngoan ngoãn ăn hết bữa sáng , bà nội sẽ lấy ô cho."
Cháu gái nhỏ cứ xe buýt là say xe, do đó khi lên xe là dám ăn bất cứ thứ gì. Thế nhưng bà nội Tần luôn nghĩ là sắt cơm là thép, nhất định ăn một chút cơm thì mới tinh thần, mới sức lực chống sự khó chịu khi say xe.
"Dạ ..." Hân Mạt ngoan ngoãn gật đầu, cô nũng nịu lắc lắc bà, tươi rói : "Cảm ơn bà nội."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tieu-cong-chua-kieu-ky-thap-nien-60/chuong-70.html.]
Nói xong, Hân Mạt lời bàn bát tiên, bưng bát cháo trắng bà nội múc cho, ăn hết nửa bát cháo cùng với đậu phụ nhồi thịt và dưa chuột xào trứng.
Chu Mộng Lệ cũng tật say xe của cháu gái , khi lên xe buýt, cô cẩn thận lấy một hộp cao bạc hà, bôi lên rốn và tai của cháu gái xoa bóp một lát.
Hôm nay hai cô cháu họ định Bách hóa Vĩnh Cát xa, chỉ thể di chuyển bằng xe buýt. Nếu là Bách hóa Khang Ninh lớn nhất thành phố Dung Châu, họ thể gọi một chiếc xe kéo mui trần, như Mạt Mạt nhỏ cũng sẽ say xe.
Gần 10 giờ sáng, hai cô cháu thuận lợi đến cổng Bách hóa Vĩnh Cát, Chu Mộng Lệ dắt bàn tay mũm mĩm của cháu gái, ngẩng đầu Bách hóa Vĩnh Cát đầy vẻ thăng trầm mắt, trong phút chốc chút cảm khái.
Bách hóa Vĩnh Cát hiện tại quả nhiên bằng Bách hóa Khang Ninh mới xây dựng cách đây lâu, cũng còn xuất hiện khung cảnh huy hoàng náo nhiệt như quá khứ, hàng hóa bày bán bên trong cũng còn đa dạng, mới lạ thú vị như xưa nữa.
Hân Mạt mang vẻ mặt đầy hứng thú, cô nắm c.h.ặ.t t.a.y đại cô, tung tăng bước cửa lớn bách hóa.
Bách hóa Vĩnh Cát lịch sử lâu đời, tính đến nay kinh doanh hơn bốn trăm năm, tiền của nó thể truy nguyên từ cửa hàng đồ khô hải sản thời nhà Minh, đó diễn biến thành cửa hàng tạp hóa bán đủ loại hàng hóa.
Vừa bước đại sảnh, thể cảm nhận trực quan đại sảnh rộng lớn hùng vĩ ánh sáng rực rỡ, thông gió , 18 cửa sổ kính lớn bao quanh ba mặt vẫn là vật trang trí từ thời nhà Thanh.
Còn ở giữa đại sảnh, điều đặc biệt và nổi bật nhất chính là hai chiếc thang cuốn tự động màu đen, nó nối từ tầng hầm một lên đến tầng ba mặt đất, tổng cộng nối bốn tầng. Khi đó chiếc thang cuốn đời thời Dân quốc thu hút vô trong thành phố Dung Châu đến xem, thậm chí còn ở nơi khác tin lặn lội đến Dung Châu để trải nghiệm chiếc thang máy thần kỳ.
Khi đó mỗi ngày đến Bách hóa Vĩnh Cát trải nghiệm thang cuốn tự động nườm nượp dứt, thậm chí nhiều lưu luyến rời thang máy, mãi đến khi cửa hàng bách hóa đóng cửa mới luyến tiếc rời .
Sau khi Bách hóa Vĩnh Cát đổi thành cửa hàng bách hóa quốc doanh, hai chiếc thang máy ngừng hoạt động.
Chu Hân Mạt cũng là Diệp Tú Liên , thang cuốn tự động mở , mỗi chỉ cần chi một hào là thể trải nghiệm thang máy.
Lúc Hân Mạt đang trố đôi mắt trong veo, chớp mắt một bé năm, sáu tuổi ở bậc thang máy, lúc thì chạy lên, lúc thì chạy xuống.
Việc chạy nhanh như khiến tấm ốp bảo vệ hai bên thang máy phát tiếng rung nhẹ, còn tiếng "loảng xoảng" vang dội của tấm bậc thang, đều khiến khỏi cảm thấy chiếc thang cuốn tự động chút an .
"Nguyên Nguyên, con mau xuống cho ." Mẹ của bé ngừng vung vẩy cánh tay, cấp thiết gọi con trai xuống.
Cậu bé đang chơi vui vẻ hề lời , nó mặt quỷ với chân thang máy, đôi mắt đen trắng rõ ràng đầy vẻ thách thức: "Hừ, con xuống . Hi hi... lên , bắt con ."