Ông nội Chu hớn hở ngăn cháu gái , xua tay : “Không cần, cần.”
Nhìn thấy cháu gái cau mày nhỏ vẻ mặt vui, ông nội mới nhanh chậm : “Cây b.út máy hỏng , cho nên thể đưa cho cháu , ông nội sẽ mua một cây b.út mới thật cho cháu.”
Hân Mạt , lập tức vui mừng múa may đôi tay nhảy cẫng lên, đó sà mặt ông nội, ngước khuôn mặt cực kỳ rạng rỡ, tươi rạng rỡ : “Vậy ông nội mua cho cháu một cây b.út máy màu đỏ tươi nhé.”
“Được.” Ông nội Chu hứa hẹn yêu cầu của cháu gái.
“Lại đây, ông nội rửa mặt rửa chân cho cháu , rửa xong cháu ngoan ngoãn ngủ.” Ông nội Chu bế cháu gái lên bàn , để cô bé lên đó.
Hân Mạt nở một nụ ngọt ngào: “Vâng ạ ông nội.”
Ông nội Chu dùng ngón tay nhúng nước trong chậu, nhiệt độ vặn, còn quá nóng nữa.
Lúc khi ông nội Chu bưng chậu đầy nước nóng nhà, bà nội Tần chặn ông ở cửa.
“Ông định mổ lợn , múc nước nóng thế .” Bà nội Tần tức giận liếc ông nội Chu một cái.
Ông nội Chu gượng gạo, bản ông da thô thịt dày, bất kể là rửa mặt ngâm chân đều dùng nước đun sôi lâu, nhất thời quên mất da thịt cháu gái mịn màng, chịu nổi cái nóng của nước .
Ông nội Chu cũng lười xách nước lạnh pha thêm, nhà trò chuyện với cháu gái một lát, đợi nước nguội bớt mới chuẩn rửa mặt rửa chân cho cháu gái.
Trăng thanh gió mát, mây ảnh chập chùng. Trong đêm đen, một trận gió thu hiu quạnh thổi qua, thổi những chiếc lá vẫn còn xanh mướt trong viện kêu xào xạc.
Cùng với tiếng lá cây xào xạc, một tiếng kêu đau oai oái cũng đột nhiên vang lên.
“Oái...” Chu Đình Vũ méo xệch khuôn mặt tuấn tú, đưa tay xoa xoa cánh tay suýt bẻ gãy.
Hắn dùng ánh mắt khiển trách cha già nhà : “Ba , ba cũng tàn nhẫn quá , tay con suýt nữa thì gãy .”
“Ai bảo thằng nhóc con nhà dám tự lượng sức mà hù dọa lão t.ử chứ.” Chu Định An khoanh tay n.g.ự.c, ánh mắt khinh miệt quét qua con trai một cái.
Chu Đình Vũ hừ một tiếng, khuôn mặt tuấn lãng vẫn là một bộ biểu cảm ấm ức. Hắn chẳng qua thấy ba cứ lù lù ngoài cửa, lén ông nội và em gái đối thoại, nên nảy hứng hù ba một trận.
Vừa trai cho một cái chủ ý tồi, ngờ hiệu quả quá lớn, ba trực tiếp coi là kẻ thù, hung hăng vặn cánh tay xoay một vòng 180 độ.
mà...
Chu Đình Vũ cúi đầu, trong lòng hì hì thầm: Không ngờ ba thật sự sợ chuột như , chẳng qua chỉ vò một cục giấy đen ném xuống chân ba, ba dọa đến mức nhảy dựng lên tại chỗ, run rẩy mấy cái.
Nếu thấy sắc mặt ba trắng bệch chút bình thường, Chu Đình Vũ cũng sẽ xuất hiện, đ.á.n.h mà khai.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tieu-cong-chua-kieu-ky-thap-nien-60/chuong-59.html.]
“Không chứ?” Chu Định An vẻ mặt quan tâm hỏi, ông sắc mặt đau đớn của con trai, lúc cũng chút lòng từ phụ hiếm hoi.
“Không .” Chu Đình Vũ nhe răng trợn mắt, nhếch miệng giả bộ một bộ dáng thoải mái: “ ba, lúc nãy ba đang trộm cái gì thế?”
Chu Định An tát một cái đầu con trai: “Nhìn trộm cái gì chứ, ba chỉ là chút yên tâm về em gái con thôi.”
“Em nữa chứ?” Chu Đình Vũ nghiêng , vươn cổ trộm trong nhà.
“Khóc lóc cái gì, em gái con cũng là đứa trẻ .” Chu Định An tức giận .
Chu Đình Vũ đầy mặt cạn lời, ai mà chẳng em gái là một con sâu mít cơ chứ!
Hân Mạt, trai ruột vu khống là sâu mít, lúc đang vui vẻ cho đôi bàn chân nhỏ trong chậu, mười đầu ngón chân trắng nõn nghịch ngợm khua nước trong làn nước ấm.
Cô bé tự tìm niềm vui, lúc thì nhấc cái chân mũm mĩm lên, hất nước lên trung, lúc thì hai bàn chân nhỏ dùng sức giẫm nước trong chậu, khiến những giọt nước b.ắ.n ngoài.
“Cháu cháu kìa, hất nước đầy sàn nhà , ngay cả mặt cũng , bẩn chứ?” Ông nội Chu cầm khăn lau cho cháu gái những giọt nước rửa chân b.ắ.n lên mặt cô bé.
“Ha ha...” Chu Hân Mạt dứt, những ngón chân ngâm trong chậu vẫn miệt mài nghịch nước.
Bất thình lình, Hân Mạt dùng sức một cái, nước trong chậu bỗng nhiên b.ắ.n một mảng lớn, ướt sũng quần của Hân Mạt.
Ông nội Chu thấy , sắc mặt đột nhiên trầm xuống: “Ngồi yên, động đậy nữa.”
Ông nội đột nhiên to tiếng với , Hân Mạt nhất thời chút rụt rè, cô bé im lặng ngay lập tức, ánh mắt sợ hãi dám ông nội nữa.
Ông nội Chu khuôn mặt cháu gái trong chớp mắt trở nên ủ rũ, thở dài một tiếng sâu kín, giọng điệu ôn hòa : “Mạt Mạt, nếu cháu ngoan ngoãn ngâm chân, ông nội sẽ kể cho cháu một câu chuyện.”
“Tuyệt quá, cháu kể chuyện.” Đôi lông mày ủ rũ của Hân Mạt ngay lập tức linh hoạt trở , cô bé chớp chớp đôi mắt sáng lấp lánh: “Ông nội ơi ông mau kể .”
Đối diện với ánh mắt hưng phấn của cháu gái, ánh mắt ông nội Chu khựng , một lúc mới chậm rãi : “Có một bé, cũng bằng tuổi cháu, 8 tuổi.”
Ông nội Chu mới mở đầu một câu đột ngột dừng .
“Ông nội ơi đó thì ạ?” Hân Mạt ông nội chằm chằm, cất cao giọng giục ông nội kể tiếp.
“Cậu bé đó , thông minh bằng Mạt Mạt, cũng hiểu chuyện bằng Mạt Mạt.” Giọng của ông nội Chu ẩn chứa sự nghẹn ngào, ông kể tiếp: “Cậu bé ghét học nhất, mỗi ngày khi đến trường, lúc nào cũng để dùng roi tre đ.á.n.h cho một trận, mới lề mề đến trường, cho nên luôn luôn muộn, thế là bạn học đặt cho một cái biệt danh, gọi là 'vua muộn'. Cậu , những thấy hổ mà trái còn vui mừng khi gọi là vua.”
“Vị vua của là vị vua kém cỏi, vị vua lợi hại.” Hân Mạt giòn giã xen một câu.
Nghe , khuôn mặt nghiêm nghị của ông nội Chu đột nhiên lộ một nụ nhạt: “Mạt Mạt đúng, chính là một bé kém cỏi.”