Vừa thấy bà nội Tần, phụ nữ nhớ ngay đến bé gái xinh xắn trắng trẻo nhất ở giữa, đó chính là cháu gái nhỏ của bà nội Tần, hai bà cháu đều diện mạo đẽ cả. Thế là bà lập tức báo cho bà nội Tần chuyện cháu gái bà đang chơi ở bờ sông.
Vì mới cảnh tượng như hiện tại.
“Bà nội, bà ở đây ạ?” Chu Hân Mạt mấp máy môi, trong lòng hoảng hốt hỏi. Cô bé rụt rè khẽ ngước mắt lên , thấy bà nội đang đanh mặt cực kỳ nghiêm túc, ánh mắt cũng vô cùng đáng sợ.
Hân Mạt dáng vẻ giận dữ đáng sợ của bà, vẫn ý thức đó là do bờ sông bắt cua, chỉ tưởng rằng gây họa lớn nào khác bà phát hiện .
Hân Mạt thầm nghĩ: Có bà nội phát hiện con cắt bộ sườn xám bà giấu trong tủ áo ? Hay là bà con hỏng chiếc đồng hồ của ông nội ?
Trâu Tú Liên và Chu Xảo Hồng ngây cảnh tượng "sự tĩnh lặng cơn bão" mặt, hai khỏi , nên lời gì để xoa dịu bầu khí.
Bà nội Tần chỉ gương mặt đen sầm đáng sợ, thứ bà đang cầm trong tay càng khiến khiếp sợ hơn.
Đó là một bó cành tre nhỏ trông giản dị, thường thì ba bốn cành là đủ , dùng dây đỏ buộc thành một bó, gọi là roi tre. Chu Hân Mạt bình thường ở phòng khách thường xuyên thấy roi tre, nó cắm trong kẽ nứt tường gỗ.
Bà nội thỉnh thoảng mỗi khi Hân Mạt ngoan sẽ tiện tay lấy roi tre xuống, đó cầm roi tre đập mạnh bàn bát tiên hoặc tường, việc sẽ phát tiếng "bành bạch" khiến nổi da gà.
Lúc bà nội Tần đập roi tre, lạnh lùng đe dọa: “Con còn ngoan ngoãn lời thì thứ trong tay bà là đ.á.n.h bàn nhé.”
Hân Mạt mỗi khi đến lúc đều cực kỳ "thức thời", tuy cô bé vẫn đích nếm thử uy lực của roi tre nhưng từ tận đáy lòng nảy sinh cảm giác sợ hãi đối với nó .
Trước khi roi tre rơi xuống , Hân Mạt sẽ như một kẻ nhát gan, yếu ớt mở miệng: “Bà nội ơi con dám nữa , bà đừng đ.á.n.h con.” Sau đó mở to đôi mắt đen láy, chỉ roi tre, nức nở cầu xin: “Bà nội ơi bà mau cất nó , đừng lấy xuống nữa.”
Bà nội Tần thấy cháu gái thực sự roi tre trong tay dọa cho sợ thì mới cất thần khí dọa trẻ con , đó bắt đầu ôm cháu gái lòng, tỉ mỉ giảng đạo lý cho cô bé, lúc Hân Mạt ngoan, bà gì cô bé cũng ngoan ngoãn gật đầu.
Thế nhưng hôm nay, bà nội Tần còn kiểu "sấm to mưa nhỏ" như nữa, tuy roi tre trong tay bà là bó cắm ở phòng khách, mà là cành tre khô héo bà tiện tay nhặt bên đường.
Tuy chỉ một cành nhưng hình dáng của cành tre còn đáng sợ hơn, đặc biệt là bà nội Tần nắm c.h.ặ.t cành tre , thỉnh thoảng đập xuống đất hai cái, rõ ràng là sẵn sàng sử dụng lên cháu gái bất cứ lúc nào.
“Hai cháu về nhà .” Bà nội Tần với Chu Xảo Hồng và Trâu Tú Liên, bà hai cô bé, miễn cưỡng nở một nụ nhạt, giọng điệu cũng coi như ôn hòa.
Chu Xảo Hồng và Trâu Tú Liên liếc Hân Mạt đang rụt cái đầu nhỏ , dám nhúc nhích, hai , cuối cùng quyết định rời khỏi "chốn thị phi" .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tieu-cong-chua-kieu-ky-thap-nien-60/chuong-53.html.]
Bà nội Tần chắc chỉ dạy bảo Hân Mạt chút đỉnh thôi, hai ôm ý nghĩ lạc quan như , bất an chạy .
“Đưa giỏ tre cho bà, hôm nay cua con mang về nhà.” Bà nội Tần đối mặt với cháu gái ruột thì còn ôn tồn nữa, bà đanh mặt , nghiêm giọng lệnh.
Hân Mạt bĩu môi, vẻ mặt bướng bỉnh : “Con đưa! Đây là cua con bắt , cua là của con, con mang về nhà là mang về nhà, hừ...”
Bà nội Tần chẳng cần quan tâm cháu gái đồng ý , bà quất cành tre như roi da, lập tức xông đến mặt cháu gái, một tay khống chế hai bàn tay đang định phản kháng của cô bé, một tay giật lấy giỏ tre đang đeo cháu.
Ngay đó bà nội Tần xách giỏ tre, gõ cửa nhà bà Lương sống ở gần đó, đem bộ mười c.o.n c.ua trong giỏ tặng sạch .
Chu Hân Mạt ngẩn một lúc mới hồn , cô bé vội vàng đuổi theo bà nội Tần nhưng kịp nữa , cô bé chỉ thể trơ mắt cái giỏ tre đầy ắp cua biến thành cái giỏ tre trống .
Oa oa... cua của con mất hết .
“Bà nội , bà nội hôi, con ghét bà.” Hân Mạt bực tức tột độ, cô bé giãy giụa dậm chân thôi, mặt mày hầm hầm giận dữ lườm bà nội .
Sắc mặt khó coi của bà nội Tần còn vẻ giận dữ hơn cả cháu gái, bà lạnh lùng : “Con còn dám mắng bà .” Nói đoạn, bà vung cành tre trong tay quất nhẹ một cái bắp chân cháu gái: “Chẳng lẽ bà với con là bờ sông chơi, bờ sông chơi ?”
“Lúc đó con hứa với bà ngọt xớt, hôm nay lời hả?” Bà nội Tần đưa tay véo véo tai cháu gái, càng càng giận: “Bà thấy cái tai con cũng chẳng cần nữa , lời bà với con để ngoài tai hết.”
Hân Mạt kêu "ao" một tiếng, thẹn quá hóa giận hất cái tay đang véo tai của bà nội , lùi xa bà vài bước, lập tức dùng bàn tay nhỏ bé của bịt tai .
Lúc một đứa trẻ nhỏ bé như Hân Mạt, trong lòng ngập tràn những ngọn lửa giận dữ. Cô bé bờ sông thì ? Cô bé chỉ bắt cua thôi thì gì sai?
Cô bé ngẩng khuôn mặt đỏ bừng vì giận dữ lên, phục hét mặt bà nội: “Con cứ lời bà đấy, bà còn là bà nội của con nữa .”
Hân Mạt câu , bà nội Tần càng thêm nổi đóa, bà lớn tiếng quát mắng: “Được lắm, xem bà đ.á.n.h cho con ngoan ngoãn lời .”
Dứt lời, bà nội Tần định xông qua đ.á.n.h Hân Mạt, đồng thời cành tre trong tay bà cũng quất mạnh xuống nền đất bùn, tung lên một chút bụi mịn, tôn thêm bóng dáng của bà nội Tần khiến bé Hân Mạt run cầm cập.
Toàn bộ lông tơ Hân Mạt dựng lên trong nháy mắt.
“Oa oa...” Bé Hân Mạt lúc dám la hét nữa, cô bé nức nở nhanh ch.óng vắt chân lên cổ chạy về nhà.