Ông nội Chu , vội nở nụ hòa nhã : “Bà chị, phiền nghỉ ngơi , thật là ngại quá.”
Ông dọn dẹp đồ đạc, thuận tay đưa tỳ bà còn cho bà cụ giường bên: “Thấy cháu trai bà vẻ thích ăn tỳ bà, chỗ bà cứ cầm lấy , đừng từ chối, chúng cũng tiện mang về.”
Bà cụ nhận lấy giỏ tre đựng tỳ bà, trong chớp mắt gương mặt đầy nếp nhăn nở nụ hớn hở: “Khách sáo quá, khách sáo quá, nếu các vị mang về thì đành dày mặt nhận giúp .”
Ông nội Chu mỉm gật đầu chuẩn ngoài, ông thấy tiếng cháu gái bên ngoài càng dữ dội hơn.
Bên , Chu Hân Mạt đang cánh tay ba Chu đến mức hụt , con bé luôn cảm thấy cuối hành lang một bóng đen to lớn đáng sợ đang chằm chằm , con bé với ba nhưng mở miệng là thốt nên lời.
Chu Định An nhẹ nhàng vỗ lưng con gái, con gái t.h.ả.m thương như , tiếng liên miên dứt của con bé khiến cảm thấy đau đầu vô cùng, còn đau đầu hơn cả lúc đào hầm đất đá rơi trúng.
“Nín Mạt Mạt, ông nội bế cháu nào.” Ông nội Chu bế lấy cháu gái, từ trong túi lấy một viên kẹo sữa, bóc vỏ đưa tới bên miệng cháu.
“Mạt Mạt ngoan, đây c.ắ.n một miếng kẹo sữa nào.” Kinh nghiệm chăm sóc cháu gái của ông nội Chu khá đầy đủ, ông khi trẻ con quấy thì nên nhét thẳng kẹo miệng, mà để con bé c.ắ.n từng miếng, nếu dễ nuốt chửng cả viên.
Nước mắt Hân Mạt vẫn lã chã rơi, con bé "hức hức" vài tiếng, cuối cùng cũng nín . Con bé thè đầu lưỡi nhỏ l.i.ế.m l.i.ế.m viên kẹo sữa ngọt ngào, dùng răng sữa c.ắ.n một miếng nhỏ, phồng má nhai nhai.
Thấy con gái nữa, Chu Định An tức khắc thở phào nhẹ nhõm, đó vung vẩy cánh tay, chạy nhanh về phía phòng trực của bệnh viện.
Màn đêm đặc quánh và tĩnh lặng, tiếng giày da chân Chu Định An nện xuống mặt đất phát những tiếng cộp cộp đặc biệt rõ ràng và vang dội.
Hân Mạt đầu , bóng dáng cao lớn của ba dần xa, dường như cái bóng đen vô biên vô tận nuốt chửng.
Hân Mạt bất giác rùng một cái, sợ đến mức nảy trong lòng ông nội, đó cái đầu nhỏ cứ thế rúc vạt áo của ông nội.
“Mạt Mạt, thế cháu?” Ông nội Chu luống cuống ôm c.h.ặ.t lấy cháu gái.
Hân Mạt còn là đứa bé ba tuổi nữa, căn bản rúc áo ông , con bé thút thít một tiếng, đành lùi một bước vùi đầu l.ồ.ng n.g.ự.c ông nội, hai bàn tay nhỏ cũng ôm c.h.ặ.t lấy cổ ông, lẩm bẩm: “Con bà nội, con bà nội...”
Ông nội Chu thở dài, xem cháu gái vẫn còn sợ hãi chuyện xảy ban ngày, cộng thêm đêm khuya ngủ trong bệnh viện khiến con bé kinh sợ, chỉ bà thiết nhất ở bên cạnh.
Chu Định An ở phòng trực vội vàng xong thủ tục xuất viện, hớt hải đón con gái lên xe, đó nhấn ga phóng thẳng về phía khu nhà tập thể.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tieu-cong-chua-kieu-ky-thap-nien-60/chuong-36.html.]
Đêm khuya thanh vắng, vạn vật im lìm, Chu Định An ôm c.h.ặ.t con gái đến cổng sân nhà họ Chu.
Hân Mạt lúc khản cả giọng, ngoài đôi mắt sưng đỏ thì gương mặt tròn trịa còn một chút huyết sắc nào.
Chu Định An giao con gái cho ông nội Chu, còn thì trèo tường nhảy trong, sợ bà nội Tần lầm tưởng họ là kẻ gian, Chu Định An mở cổng sân gọi lớn: “Mẹ ơi, chúng con về .”
Tối nay bà nội Tần vốn dĩ tâm trạng yên, ngủ cũng ngon giấc, bỗng nhiên thấy tiếng gọi của con trai, bà cũng kịp suy nghĩ xem con trai về giờ , bà vội vàng xỏ dép lê, cuống cuồng chạy ngoài.
Hân Mạt thấy bà nội là lập tức nhoài , giọng khản đặc gọi: “Bà nội, bà nội, con bà bế...”
Tim bà nội Tần thắt , cháu gái nghiêm trọng thế ? Đây là chịu khổ gì ? Bà hốt hoảng vô cùng, nhưng vẫn lập tức ôm lấy cháu gái đang nôn nóng sà lòng .
Có lẽ do mệt , Hân Mạt rúc trong lòng bà nội, chẳng mấy chốc ngủ .
Đợi con bé ngủ say như một chú lợn con, bà nội Tần mới nhẹ tay nhẹ chân lau sạch cho cháu gái, bộ đồ ngủ mềm mại.
Sáng sớm hôm , Ngô Tố Hinh từ nhà đẻ vội vã trở về, hôm qua là ngày đại hỷ của em trai bà, tổ chức đám cưới gì cả, chỉ ăn một bữa cơm nhận ở nhà.
Thời buổi , chú rể ngay cả ngày lành cũng cần chọn, lúc rảnh rỗi đạp xe đến nhà gái, chở cô dâu mặc áo bông đỏ về là xong.
Sáng nay Ngô Tố Hinh vốn định , nhưng hôm nay là ngày hai con trai quý t.ử của bà về nhà, bà đặc biệt xin nghỉ phép . Lúc bà về đến nhà, cũng chẳng quan tâm con gái nhỏ vẫn ngủ dậy chuẩn học, bà vội vã bếp, bận rộn đủ thứ chuyện.
Chưa đầy 8 giờ sáng, hai trai trông như đúc từ một khuôn xuất hiện cổng sân nhà họ Chu.
Chàng trai cao gần 1m8, tướng mạo tuấn lãng, phong thái hiên ngang, dù trải qua một đêm đường sá mệt mỏi nhưng cả hai vẫn tinh thần rạng rỡ.
Trường quân y nơi cặp sinh đôi theo học tuy thuộc thành phố Dung Châu, nhưng trường quần đảo Phúc Diêu phong cảnh tú lệ. Nếu hai về nhà, hết tàu khách hơn nửa giờ, đó bộ hơn 40 phút đến nhà ga, bắt chuyến tàu lúc 1 giờ sáng, đến 7 giờ sáng hôm mới tới thành phố Dung Châu.
Về nhà một chuyến thật là đường xá xa xôi, nhưng cũng ngăn nổi tâm trạng hào hứng của hai em.
“Bà nội, ông nội, tiểu Mạt Mạt, chúng cháu về đây!” Vừa bước cổng sân, hai em nhiệt tình gọi lớn.