Tiểu Công Chúa Kiêu Kỳ Thập Niên 60 - Chương 19
Cập nhật lúc: 2026-01-29 14:32:41
Lượt xem: 1
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
đôi mắt to lấp lánh của Chu Hân Mạt, Kỷ Giai Giai vẫn giả vờ vui vẻ nhận lấy mấy viên kẹo, đó nhét túi áo, tươi với Chu Hân Mạt: "Cảm ơn kẹo của nhé, mang về ăn cùng em trai."
Chu Hân Mạt mảy may nghi ngờ, giọng phấn khích: "Cậu còn em trai ? , chuyển từ trường tiểu học nào đến ?"
"Không tiểu học công xã Lê Tinh đấy chứ?" Chu Xảo Hồng và Tôn Tân Vũ cũng chạy góp vui.
Kỷ Giai Giai lắc đầu: "Không , đây học ở tiểu học Thạch Tỉnh."
"Tiểu học Thạch Tỉnh lắm mà, còn thành lập cả đoàn quân nhạc hạng nhất nữa, học ở đó nữa?" Ánh mắt Tôn Tân Vũ lộ vẻ khó hiểu.
Kỷ Giai Giai bỗng cụp đầu xuống, cả trông đau buồn: "Bố xảy chuyện , giờ theo cô chuyển đến khu tập thể sống, nên mới rời khỏi trường cũ."
Tôn Tân Vũ lập tức im lặng, ôi trời, bố Kỷ Giai Giai xảy chuyện, cần hỏi cũng , khả năng bố ảnh hưởng bởi "biến động".
Chu Hân Mạt thấy , vội vàng chuyển sang chủ đề khác: "Giai Giai, em trai học lớp một ?"
"Không , em đầy 6 tuổi, đang học lớp mầm non." Nói đến đây, Kỷ Giai Giai mới nhớ chiều nay tan học cô còn đón em trai về nhà, may mà lớp mầm non bao một bữa trưa, cô chỉ cần đưa đón sáng tối là .
"À ." Hân Mạt gật đầu, đột nhiên nhớ một việc: "Bụng còn đau ?"
là chuyện nên nhắc cứ nhắc... Kỷ Giai Giai đáp bừa: "Hết đau . Không nữa, tìm lớp trưởng đây." Dứt lời, cô vội vội vàng vàng chạy đến mặt Lâm Triều Lam, vẻ mặt thành khẩn : "Lớp trưởng, việc nhờ giúp."
Trong lớp lúc chơi ồn ào, Kỷ Giai Giai nhỏ, may mà tai Lâm Triều Lam cực thính, cô thắc mắc: "Cậu tìm việc gì? Cậu cứ , để xem giúp ?"
Vẻ mặt Kỷ Giai Giai đầy mong đợi, vẫn thấp giọng nhỏ nhẹ: "Lớp trưởng, nhờ dạy tập thể d.ụ.c buổi sáng."
Lâm Triều Sầm bên cạnh cũng ngẩng đầu liếc Kỷ Giai Giai một cái.
"Dạy tập thể d.ụ.c buổi sáng? Cậu tập ?" Lâm Triều Lam ngạc nhiên mở to mắt.
"Thật ...", Kỷ Giai Giai vẻ mặt ngượng nghịu một thoáng, tiếp tục : "Thật lâu học, mấy bài thể d.ụ.c học đây quên gần hết ."
Lâm Triều Lam "chậc" một tiếng, trong lòng cô hẳn là dạy Kỷ Giai Giai, nhưng cô là lớp trưởng lớp ba, còn là phó đội trưởng Đội Thiếu niên Tiền phong, học tập chú Lôi Phong, giúp đỡ bạn học là trách nhiệm thể từ chối.
Do dự một hồi, Lâm Triều Lam kiên định : "Đồng chí Kỷ Giai Giai, nhất định sẽ dạy tập bằng bài thể d.ụ.c buổi sáng. Thời gian tập luyện là nửa tiếng khi tan học buổi sáng và buổi chiều, ừm... bắt đầu từ hôm nay luôn."
Kỷ Giai Giai thở phào nhẹ nhõm, giọng nhẹ nhàng: "Vậy phiền lớp trưởng ."
Tiếng chuông vang lên, tiết thứ ba là môn Tự nhiên.
Sau khi Chu Hân Mạt chia hết kẹo quýt trong tay cho các bạn, cô chạy về chỗ của , thấy Sầm lấy sách giúp cô, lật đến bài học hôm nay là "Ếch và Cóc".
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tieu-cong-chua-kieu-ky-thap-nien-60/chuong-19.html.]
Trong 45 phút tiết học, thầy Trương giới thiệu một loạt các đặc điểm ngoại hình, tập tính sinh hoạt cũng như quá trình trưởng thành khác của ếch và cóc. Hàng lông mi dày cong v.út của Chu Hân Mạt chớp chớp, cố gắng giữ vẻ mặt nghiêm túc giảng.
Cuối cùng, tiếng chuông tan học như tiếng nhạc thiên đường vang lên, Chu Hân Mạt "xoạt" một cái đeo cặp lên vai, thúc giục: "Anh Sầm, chị Lam thôi thôi."
Chương 14 Cậu út
Động tác tay của Lâm Triều Sầm nhanh hơn, ba chân bốn cẳng thu dọn xong cặp sách, ghé sát tai Hân Mạt nhỏ: "Chúng , Kỷ Giai Giai tập thể d.ụ.c, Triều Lam đồng ý ở tập cùng nửa tiếng khi tan học ."
"Hả? Cậu tập ạ?" Chu Hân Mạt kinh ngạc hỏi, cũng quên hạ thấp giọng.
"Ừ." Lâm Triều Sầm gì thêm, nắm tay Hân Mạt rời khỏi trường.
Chu Hân Mạt tung tăng chạy về nhà, thấy bố đang xem ông nội và ông Tạ đ.á.n.h cờ, cô lập tức rón rén, lặng lẽ bước từng bước một đến lưng bố.
"Ha ha ha." Chu Hân Mạt giống như một chú khỉ nhỏ lanh lợi, bỗng chốc leo lên lưng Chu Định An, hai bàn tay nhỏ bé che mắt Chu Định An .
"Đoán xem con là ai nào?" Chu Hân Mạt cố ý phồng đôi má tròn trịa, giọng tự giác trở nên trầm thấp dày dặn giống như cả của cô, nhưng sự thật là giọng của cô vẫn là một giọng sữa non nớt nũng nịu.
Chu Định An sớm nhận con gái út về, lúc giả vờ suy nghĩ một lúc, do dự : "Là Đình Văn hả? Không đúng, nó còn mấy ngày nữa mới về nhà cơ mà."
" sai ." Chu Hân Mạt hi hi, giọng trong trẻo êm tai: "Bố đoán ." Lúc cô quên mất giả giọng . Hai bố con đang chơi vui vẻ, ông Tạ bên cạnh đột ngột lên tiếng: "Hân Mạt tan học , cũng muộn thế . Này ông Chu, chiều chúng tiếp nhé, ăn cơm trưa xong sẽ qua."
Ái chà, lộ mất ... Chu Hân Mạt vui bĩu môi, nhưng vẫn lễ phép vẫy tay với ông Tạ: "Cháu chào ông Tạ ạ."
Ông Tạ bước chân khỏi nhà họ Chu, Ngô Tố Hinh bước , vặn chạm mặt ông Tạ ở cổng viện.
"Tố Hinh về , vị là..." Ông Tạ đ.á.n.h giá thanh niên lưng Ngô Tố Hinh vài cái, diện mạo thì khá chỉnh tề, nhưng ánh mắt là thấy chút đắn, cử chỉ cũng lả lướt.
"Là em trai ruột của cháu ạ." Ngô Tố Hinh đáp.
Nói xong, chào hỏi thêm gì nữa, Ngô Tố Hinh dẫn trực tiếp Ngô Tư Ngạn trong cổng viện.
Ông Tạ lắc đầu nghĩ: Cậu út của Hân Mạt , ông hàng xóm nhà họ Chu bao lâu mà thật sự thấy bao giờ, chuyện gì đại sự mà cố tình đến nhà họ Chu đúng giờ cơm thế .
Ngô Tố Hinh sân thấy một cảnh khiến cô vô cùng bực bội.
Chỉ thấy Chu Hân Mạt hai chân dạng , chiếm lĩnh bờ vai rộng lớn vững chãi của Chu Định An.
Sắc mặt Ngô Tố Hinh lập tức tối sầm , háng phụ nữ là nơi bẩn thỉu và đen đủi nhất, cái con bé Hân Mạt cũng thật là, là cô bé 8 tuổi lớn tướng mà vẫn cứ thích leo trèo lung tung lên bố nó.