Mắng thì mắng, nhưng ông vẫn gánh vác trách nhiệm nuôi dưỡng Nhược Tịch.
"Lúc đó đều : 'Làm một ông già sáu mươi tuổi độc mà nuôi con nít ?' Họ còn bảo, lớn tuổi nuôi con nít, nuôi thì công lao chẳng của ông, nuôi hư thì tất cả đều là của ông. Cuối cùng vẫn quyết định giữ Tịch Tịch . thầm hạ quyết tâm, nuôi thì nuôi Tịch Tịch một cách nhất.
Giai đoạn đầu là khó khăn nhất. Cả đời từng chăm sóc ai, càng nuôi trẻ con. Mấy tháng đầu, gần như chẳng chợp mắt . Ban đêm Tịch Tịch dậy ba bốn , đói cũng , tè cũng , chướng bụng cũng . Ngay cả những lúc tuyệt vọng nhất, cũng từng bỏ cuộc.
Từ nhỏ Tịch Tịch hề phiền khác như những đứa trẻ khác. Sau gặp ai cũng đứa cháu gái là đến để báo ơn .
Đến khi Tịch Tịch hơn hai tuổi, một hôm, đang nấu cháo trong bếp thì thấy gọi 'ông nội'. vội chạy ngoài, Tịch Tịch đang vịn sofa, thấy bước , con bé gọi thêm một tiếng 'ông nội'. Đó là từ đầu tiên con bé học ."
15.
Sau khi rời khỏi nhà Ngô Khải Thụ, chúng tìm một quán mì. Đội trưởng Lương gọi ba bát, bảo cứ ăn no cái .
Trong lúc ăn, cả quán mì yên lặng đến đáng sợ, chỉ thấy tiếng lách cách từ bát đũa. Mọi đều cúi gằm mặt, tâm trạng u ám tột độ.
Sau đó Ngô Khải Thụ cũng kể rằng thỉnh thoảng ông sẽ đón Nhược Tịch giờ học, mua cho cháu bé chút đồ ăn đưa về nhà. Ông còn trong hai tháng ông đón cháu một , khá trùng khớp với ngày nhớ.
Vậy nên, đón Nhược Tịch hôm đó chính là Ngô Khải Thụ.
Mọi manh mối đến đây đều cắt đứt.
Khi gần ăn xong, đội trưởng Lương hỏi : "Cậu tin bố Ngô Nhược Tịch ?"
" tin."
"Vậy còn Ngô Khải Thụ?"
" cũng tin."
"Về cơ bản cũng tin họ. Mỗi tiếp xúc, đều lắng kỹ từng lời họ . Đến giờ thì vẻ họ vấn đề gì."
"Vâng, đội trưởng Lương, nhưng một điều vẫn thể hiểu nổi."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tien-rang/chuong-8.html.]
"Là gì?"
"Anh quen Nhược Tịch nên lẽ thể hiểu nỗi băn khoăn của . luôn cảm thấy Nhược Tịch là một đứa bé hiểu chuyện vượt xa lứa tuổi. Môi trường trưởng thành của con bé, so với những đứa trẻ gia đình trọn vẹn, chắc chắn thiếu thốn tình yêu thương hơn, và sự bận rộn của bố cũng khiến con bé thiếu vắng sự bầu bạn của . Vì sợ cô đơn, con bé học cách tự chăm sóc bản , học cách giúp đỡ khác, để xung quanh cảm thấy cô đơn. Sự hiểu chuyện của con bé hình thành dựa chính môi trường trưởng thành như . Ngày xưa bảo: Hành vi của một thể phản ánh nội tâm và tính cách của họ. Vì thế, biểu hiện của một đứa trẻ đương nhiên sẽ phù hợp với môi trường trưởng thành của nó."
"Điều thì đúng , nhưng ý là gì?"
" là, trong hơn hai tháng tiếp xúc với Nhược Tịch, hiểu con bé, thể đồng cảm với suy nghĩ của con bé, hiểu rõ cảnh con bé đang ở, chứ chỉ là khác kể về con bé. Chính vì , mới điều thể hiểu nổi. Bố , ông nội của cháu bé... nếu đều yêu thương Nhược Tịch như lời họ kể, rằng họ yêu thương Nhược Tịch đến nhường nào, thì Nhược Tịch ở trong trạng thái mà , và cảnh của con bé cũng như . Huống hồ, đến nước , con bé dễ dàng để ý, xâm hại, mất tích một cách dễ dàng như thế chứ, biến vụ án trở thành tình huống mò kim đáy bể thế ?"
"Cậu vẫn nghĩ là họ sự thật ? ... với tư cách là cảnh sát, với rằng điều thể là bình thường. Chúng thường xuyên hỏi cung, lấy lời khai, mỗi đều sẽ vô thức tô vẽ cho hành vi và quá khứ của ."
" hiểu mà, đội trưởng Lương… nhưng sự trưởng thành và sự đồng hành chuyện ngày một ngày hai. Chắc chắn đây là sự tô vẽ đơn thuần, mà là cố tình che giấu một vài sự thật. Nếu dựa điểm , vẫn tin Ngô Khải Thụ hơn, và vẫn cảm thấy Chu Hà vấn đề."
"Tại ?"
"Anh còn nhớ câu hỏi mà hỏi Ngô Khải Thụ đó ? Những lời Ngô Khải Thụ với chúng lúc cuối. , đó mới chính là sự thật, đó mới chính là lời từ đáy lòng ông ."
16.
Khi Ngô Khải Thụ kể với chúng rằng, từ đầu tiên Nhược Tịch học là "ông nội", chúng đều cảm thấy xúc động.
Vì thế, chúng càng thể hiểu nổi tại Nhược Tịch chuyển về ở với bố , còn Ngô Khải Thụ thì hiếm khi qua với họ.
"Sau đó xảy chuyện gì ạ?" hỏi Ngô Khải Thụ.
Ông lắc đầu: "Đến giờ cũng quyết định lúc đó của là đúng sai nữa.
Cuối năm 2012, Ngô Hưng bất ngờ trở về từ công trình, còn dẫn theo một cô bạn gái, chính là Chu Hà. Tối hôm đó, Ngô Hưng mang theo vài chai rượu, Chu Hà chủ động xuống bếp nấu một bàn thức ăn.
và Tịch Tịch đó, con bé tò mò hai lạ mặt. Lúc đó, đầy một bụng tức giận với Ngô Hưng. Nó bỏ rơi con bé mấy năm trời, giữa chừng cũng từng về thăm một . Giờ về , nghĩ rằng ăn một bữa cơm là thể bỏ qua chuyện ?
, thấy ánh mắt Tịch Tịch bố. Vừa sợ hãi, mong chờ. Hình như con bé rõ đó là bố ruột ...