Tiệm Tạp Hóa Nhỏ Bên Quốc Tử Giám - Chương 9: Bị đánh

Cập nhật lúc: 2026-02-16 14:55:59
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

 

Thật là ghen tị

Lúc Diêu Như Ý vẫn từng đến tìm .

Sau bữa tối, nàng phòng gia gia thu dọn bát đũa. Ông ăn xong từ lâu, thấy nàng còn vẻ đạo mạo khen rằng:

“Tiểu đầu bếp tay nghề cũng lắm, chịu khó nấu nướng , tháng gia tăng tiền tiêu vặt cho con.”

Diêu Như Ý bật , cầm cái bát sạch bóng còn một hạt cơm bên cạnh ông, gật đầu lia lịa phối hợp với lời ông.

Nàng định xoay ngoài thì Diêu Khải Chiêu hỏi:

“Khi nãy giúp con dọn bếp lò nhà, là Văn An ?”

Diêu Như Ý ngớ , nàng ai với ai ?

kịp trả lời, ông cụ lắc đầu tự phủ định:

“Chắc , Văn An tuấn tú hơn .”

Diêu Như Ý: “…”

Lấy ngoại hình đ.á.n.h giá khác là a gia!

Diêu Khải Chiêu trầm ngâm hồi lâu, sắc mặt bỗng chùng xuống, tự lẩm bẩm:

, nhớ Văn An. Văn An đưa về Phủ Châu từ lâu … Haizz…”

Diêu Như Ý mà mù mịt.

Trong ký ức nguyên chủ để , ngoài gia gia thì mặt mũi những khác đều như phủ một lớp sương mờ, huống chi là nhà họ Lâm lâu gặp.

Diêu Khải Chiêu chậm rãi cụp mí mắt xuống, bỗng trở nên buồn bã. Hồi lâu mới dặn dò Diêu Như Ý:

“Có chuyện nhờ con một chuyến. Nhà họ Lâm giao căn nhà cho chúng trông coi, mà thì chân tiện, đành phiền con vài bữa nữa mở cửa thông gió, tránh để mốc meo. Mai đưa chìa khóa cho con, con xem giúp xem rắn rết chuột bọ gì ổ bên trong .”

Chuyện cũng chẳng khó khăn gì, Diêu Như Ý liền thuận miệng nhận lời.

Tám chuyện thêm một lúc nữa, nàng mang nước nóng đến cho ông rửa mặt. Đợi ông tự lo xong xuôi, nàng mới thổi đèn tắt lửa, đóng cửa .

Sau đó, nàng đẩy xe định phố nhỏ mua trứng. Lần mua nhiều một chút, trứng còn thể để hầm đá mấy hôm, đỡ ngày nào cũng ngoài.

Vừa mở cửa thì “bịch” một tiếng, vật gì từ cửa rơi xuống. Diêu Như Ý cúi ánh đèn l.ồ.ng trong sân kỹ, là một con cá!

Sao cá? Từ đến ? Nàng nhấc con cá béo ụ lên xem trái xem , ló đầu ngõ , mà chẳng ai cả.

Suy nghĩ một lúc, nàng tạm thời đem con cá béo núc viện. Lúc đẩy xe ngõ, nàng tiện đường hỏi bác gác cổng xem ai đến tìm .

Con hẻm ngoài , quả nhiên hỏi liền ngay.

Thì là Ngũ thẩm từng đến, còn mang cho nàng một con cá.

? Cái , chắc chắn bà nàng bán hàng ngoài cửa

Nói cũng ngậm ngùi, ngoài gia gia thì hiểu rõ nguyên chủ nhất, e rằng chính là thẩm , xưa nay từng ưa gì nàng.

Ngũ thẩm khác với hàng xóm trong ngõ, chuyện tìm lý do cho thật hợp lý mới .

Diêu Như Ý thầm cân nhắc, cúi đầu cảm ơn lão gác cổng, đó tiếp tục ngoài.

Chợ đêm Biện Kinh cực kỳ náo nhiệt, đường còn đông hơn cả ban ngày, đèn đuốc sáng trưng, chen chúc. Diêu Như Ý đẩy xe mà hết sức cẩn thận.

Ông chủ tiệm tạp hóa thấy nàng mua nhiều, vui vẻ giảm giá cho nàng, rẻ hơn ban ngày, tính mỗi quả trứng hơn nửa văn, lời to.

Trên đường về, đột nhiên ngửi thấy mùi hương cay nồng, thấy đang đẩy xe bán mì ven đường ngang qua, nàng trợn tròn mắt cái xe nhỏ chất đầy nồi than, chảo nhỏ, bát đũa… mùi vắt mì thơm lừng chẳng là… mì ăn liền trong tiểu thuyết nữ chính dùng để khởi nghiệp ?!

Khi nàng truyện tới đoạn nửa đêm thấy nhân vật nữ chính bán mì ăn liền kèm trứng, thèm đến mức cũng pha một gói mì ăn, tiếc là thể yếu quá, đành chịu thèm.

Cho nên ấn tượng vô cùng sâu sắc.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tiem-tap-hoa-nho-ben-quoc-tu-giam/chuong-9-bi-danh.html.]

Thấy sắp xa, Diêu Như Ý kịp suy nghĩ nhiều, vội lên tiếng gọi .

Chẳng bao lâu , xe nhỏ của nàng chất thêm ba cái chum sành đựng tương, nửa bao tải vắt mì.

Diêu Như Ý cột c.h.ặ.t bao tải, trong lòng mừng rỡ: Đáng nghĩ đến sớm hơn mới đúng! Thứ gì hợp với trứng nhất? Dĩ nhiên là mì ăn liền pha nước nóng miễn phí của tiệm tạp hóa !

Trước ở căn tin, món học sinh yêu thích nhất. Vừa reo chuông học sớm là học sinh ùa tới căn tin, chọn gói mì, lấy thêm quả trứng với xúc xích Vương Trung Vương, tự lấy tô inox và nước sôi, ngoài căn tin húp sì sụp ngon lành.

Bán kèm thế tiết kiệm sức, kiếm thêm tiền. Nàng định vị rõ ràng cho món ăn của cửa hàng nhỏ: cần phát minh món mới (vì cũng ), nhưng nhất định ngon, tiện, rẻ, để thầy trò Quốc T.ử Giám tiện ngoài ăn thể ghé qua mua.

Mai nhất định bán như ! Nghĩ nàng hớn hở về.

Về nhà , nàng vẫn nghỉ ngơi. Trước tiên là rửa sạch trứng định bán ngày mai, luộc sơ với rượu, đập nhẹ cho nứt mà vỡ, ngâm nước sốt.

Vì thời gian ngâm dài, cần đun sôi, cứ để qua đêm là . Sáng mai chỉ cần đun thể bán luôn, nàng cũng dậy quá sớm.

Làm trứng tiết kiệm công sức, đây cũng là lý do nàng chọn bán món , dù nguyên chủ cũng khỏi bệnh.

Sau đó nàng lượt chuyển trứng dự trữ xuống hầm lạnh.

Chải đầu rửa mặt sơ qua, Diêu Như Ý nghiêng giường, xoa chân kéo gân, cơ thể khỏi ốm, ít vận động, chỉ mệt một chút là đau nhức tay chân. Không giãn gân thì sáng mai chắc chắn nổi.

thực thể nguyên chủ trông gầy nhỏ thôi, chứ tiềm năng! Chỉ cần ăn no nhiều, nhất định sẽ khỏe mạnh lên. Tới lúc đó cũng giống như ngoại cô, nhanh nhẹn, một ngày luộc ba trăm quả trứng vẫn dư sức.

Bên ngoài tiếng côn trùng kêu rả rích, gió thu mát lạnh lùa qua khe cửa, Diêu Như Ý lấy chân giữ c.h.ặ.t chăn, lăn một vòng cuộn thành cuốn khăn lông nhỏ bé, đầu chạm gối liền ngủ như sập nguồn, ấm áp và dễ chịu.

Trong khi Diêu Như Ý ngủ ngon lành, thì Mạnh Bá Viễn trằn trọc ngủ .

Nhà họ Mạnh ở ngay gần phòng gác đầu ngõ, rẽ qua con đường nhỏ phía nam Quốc T.ử Giám là thấy hai cánh cổng son mới sơn sửa. Nhà hai sân, tiền viện và sảnh đều chuyển thành xưởng khắc bản (thời cổ đại khắc in chữ lên bản tre), sáu gian phòng phía thì cả nhà chen mà ở.

Căn nhà rộng rãi như dinh thự cũ ngoài thành, còn cầm cố dinh cũ cộng thêm bảy trăm quan mới mua nổi.

Tam ca của – Mạnh Khánh Nguyên hôm nay về nha môn việc, nhưng tình cảnh của trong nhà vẫn chẳng khá hơn.

Hôm , khi và Trình, Lâm hai vẫn còn ở học đường chép sách, Chu Bính tới nhà họ Mạnh in đề thi. Không những phạt mà còn mách lẻo việc ngủ gật trong lớp với cha .

Cha Chu Bính mắng tới toát mồ hôi lạnh, cảm thấy danh dự mất sạch, chỉ liên tục cúi đầu xin mặt Chu Bính mà cả tiền khắc đề cũng dám thu. Tức đến mức bụng đầy lửa chờ đợi đứa con hư về nhà để trút giận.

lúc Mạnh Bá Viễn về muộn.

Trong lòng cũng tủi , ba bọn họ bụng chỉ lót hai quả trứng, đến nhà ăn thì chỉ còn mấy món thừa lạnh ngắt, món canh gan cừu nấu với củ từ và táo tàu trông như nước bùn lổn nhổn.

Ba khổ sở gượng ai nấy về nhà.

Nhà của cả ba đều ở trong ngõ nhỏ, cách học đường chỉ vài bước nên cần ở trong ký túc xá Nam Trai của Quốc T.ử Giám.

Nam Trai tuy từ sớm, nhưng là nhà cũ hơn hai mươi năm, sửa sang , mười hai một gian giường chung, còn bằng ký túc xá của Thư viện Tịch Ủng.

Nghe ký túc của Tịch Ủng bốn đến sáu một phòng, sáng sủa sạch sẽ, bàn ghế tủ đầy đủ, cả nhà xí còn hương liệu và khăn thơm.

Thật là ghen tị.

Tuy ba ở nhà, nhưng cơm nước thường ăn tạm trong nhà ăn. Nhà giàu sang, càng thể so với các công t.ử t.ử lớp Giáp, lớp Ất, cả ngày hầu kẻ hạ, cơm nước đưa tận miệng.

Ba bọn họ đến hầu cũng !

Học sinh lớp Giáp, lớp Ất từng nhà ăn. Họ hoặc về nhà dùng bữa, hoặc đặt bàn sẵn ở các t.ửu lâu lớn như Phàn lâu, Bàn lâu, Thẩm ký. Nhà ăn chỉ phục vụ mấy con nhà quan nhỏ như bọn thôi.

Sáng học sớm, nhà kịp nấu ăn, thà bỏ vài đồng ăn tạm trong nhà ăn còn hơn. Buổi trưa cửa Quốc T.ử Giám mở, nên họ mang theo bánh hấp, bánh rán để ăn chống đói, hoặc hâm nóng chút điểm tâm, ăn xong vội vàng lên lớp.

Tối đến vốn nên về nhà ăn, nhưng học cả ngày vất vả, nghỉ chút thì ai cũng rủ bạn bè ăn ngoài cho thoải mái. Mười ngày thì đến năm bữa ngoài ăn, nên nhà cũng lười nấu cho họ, khi để ít cơm nguội dưa muối là xong chuyện.

hôm nay Mạnh Bá Viễn về đến nhà, chờ là mấy món thừa mà là cha mặt mày xanh mét đang chờ ở sảnh , tay cầm roi mây nắm c.h.ặ.t đến mức phát tiếng rắc rắc.

“Đồ súc sinh!” – Cha Mạnh thấy cửa liền quát lớn.

“Quỳ xuống linh vị gia gia ngươi!”

Mạnh Bá Viễn cúi đầu quỳ ngay.

 

 

Loading...