Tiệm Tạp Hóa Nhỏ Bên Quốc Tử Giám - Chương 8: Đậu đũa xào cà tím

Cập nhật lúc: 2026-02-16 14:55:58
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

 

"Ta khẩu khí của Vương đại nhân, hình như Lâm Văn An sắp triệu hồi hồi kinh ."

Gió thu mang theo chút se lạnh len qua lòng bàn chân trong sân nhỏ nhà họ Diêu. Diêu Như Ý bày sẵn ghế lò than ở ngay cửa sân, để sáng mai dùng tiếp.

Giờ bán xong trứng thì trời tối om như đổ mực, nhưng tính cũng quá muộn, qua ba khắc giờ Dậu.

Lúc ba tới, Diêu Như Ý thấy trong ngõ qua thưa dần, trong nồi còn đúng sáu quả trứng, nàng bèn sân nhỏ, đỡ gia gia phòng nghỉ ngơi. Lão gia t.ử trưa ngủ mê, mới ăn bánh nướng và trứng lúc xế chiều nên giờ vẫn còn tỉnh táo, cạnh giường rành rọt gọi Như Ý mang bài tập của đám học trò bàn đến, ông chấm bài.

Đến cũng chẳng còn nhận , mà vẫn nhớ chấm bài, đúng là mệnh trời chọn thầy giáo.

Tính lão gia t.ử xin nghỉ ốm hai tháng, còn bài vở gì để chấm nữa ? Diêu Như Ý bèn lục tung chiếc bàn sách cũ kỹ sơn tróc ở trong nhà, rút đại một tờ bài văn ố vàng kẹp ở cùng xấp giấy, đưa cho ông mà chẳng buồn xem của ai.

Quả nhiên, Diêu lão liền chỉnh tư thế nghiêm trang, bước từ giường xuống, bàn, nâng tờ giấy chăm chú.

Gió đêm thổi qua, cửa sổ ọp ẹp vang lên tiếng lách cách khe khẽ, lão gia t.ử tay ôm bài văn dần dần nhập thần, lưng cũng thẳng tắp. Như Ý thấy ông vẻ nghiêm túc, mím môi lui .

Ra đến cửa sân chuẩn dọn hàng thì ngờ gặp vận may, ba học trò của lão gia t.ử đến mua nốt chỗ trứng còn .

Nàng hớn hở mặt. Hôm nay nàng chỉ bán một nồi năm mươi quả trứng, trừ chi phí thì lãi bảy mươi lăm văn.

Nghe thì vẻ ít, nhưng buôn bán nhỏ vốn là tích tiểu thành đại. Nàng dự tính đợi ông nội ngủ sẽ chợ đêm mua một trăm năm mươi quả trứng về kho tiếp, ngâm qua đêm, sáng mai mở bán sớm, cả ngày thể bán nhiều hơn, kiếm nhiều hơn nữa.

Nghĩ đến đây, Như Ý liền lấy khăn lọc kỹ nồi nước dùng dùng hôm nay. Lọc bỏ mảnh vụn vỏ trứng, cọng , bã quế… nồi nước dùng sẽ trong , thêm chút gia vị mới và một gáo nước đun sôi để nguội, đậy kín, đặt nơi mát, sáng mai chỉ cần đun sôi là dùng tiếp .

Nước dùng cũ giữ thì “nuôi”. Lọc sạch kỹ, thể dùng ba đến năm . Sau đó bỏ bớt một nửa, loại bỏ cặn ở đáy, thêm nguyên liệu mới và nước sạch pha . Chỉ cần chú ý vệ sinh, tránh để dính dầu mỡ nước lã, nồi sốt sẽ hỏng.

Sở dĩ nước dùng thể dùng là vì thường xuyên đun nóng sẽ diệt khuẩn, mà bản các loại gia vị như tiêu, đại hồi cũng công dụng kháng khuẩn và bảo quản. Nàng nhớ từng tra mạng rằng đại hồi chất gọi là dầu hồi, hiệu quả bảo quản .

Hồi xưa, thường đồn những tiệm bán vịt luộc, gà luộc dùng nước dùng trăm năm truyền đời, thực là vì lý do . Dù pha loãng nhiều , nhưng công thức giữ nguyên, thành dùng luôn chiêu bài quảng cáo.

, nước dùng cũ nấu đồ ăn vẫn mùi vị đặc biệt.

Trước đây bà ngoại nàng cũng . Người khác thì dùng gói gia vị bán sẵn, bà khăng khăng tự phối, ngon hơn. Thực cũng vì gói gia vị ngoài tiệm đắt ít đồ xịn. Khi đó Như Ý còn nhỏ mà lo chuyện lớn, cứ tưởng bà ngoại tiếc của chịu bỏ, còn lo đau bụng, lên mạng tra mới lý do thật sự chứ mất vệ sinh.

Lọc xong nồi nước dùng, Diêu Như Ý liền vụng về xắn tay áo, bắt đầu nấu cơm tối. Hôm nay lo bán thử nên trễ giờ cơm, may mà ông nội ăn lót bụng từ trưa, thì giờ càng sốt ruột hơn.

Nàng bẻ đậu đũa thành từng khúc, cà tím rửa sạch, cắt khúc bổ đôi, ngâm nước giếng. Lấy sắn dây pha loãng thành hồ bột trộn cà, đó pha nước dùng: nước tương, đường trắng, muối và nửa bát nước sạch. Thêm tí tỏi băm là thể xào .

Hôm nay nàng chỉ định món cà tím xào đậu đũa chan cơm đơn giản. Cơm nấu sẵn, đang ủ trong nồi, chỉ cần một món, nhanh.

Thêm bánh than, chảo dầu nóng, cho đậu đũa xào , đó chiên cà tím. Khi cà tím vàng ươm và mềm thì vớt , phi thơm tỏi, cho cả đậu và cà đảo đều, đổ hỗn hợp nước dùng pha , chạm chảo nóng “xèo” một tiếng, trắng lập tức bốc lên khắp bếp, mùi thơm ngào ngạt lan khắp phòng.

Lúc múc , Như Ý hít một thật sâu. Dù ớt, nhưng mùi thơm quá đủ.

Đậu giòn, cà mềm, món chan cơm đúng là thơm nức mũi!

Nàng tìm trong tủ bát cái bát sứ thô lớn, múc đầy cơm trắng, ấn c.h.ặ.t chan nước dùng sền sệt lên , xới một muôi cà tím xào đậu đũa đầy ắp phủ lên mặt. Còn mang nhà thì mùi thơm bay , gia gia Diêu Khải Chiêu trong phòng ngửi thấy.

Ông mặt , tuy vẫn vẻ nghiêm nghị, nhưng sống mũi khẽ động đậy.

“Xin a gia, hôm nay ăn muộn, mai con nhất định nấu sớm hơn.” - Như Ý dẹp xấp sách vở lộn xộn bàn qua một bên đưa đôi đũa tre qua.

“Ông nếm thử xem, đậu đũa ăn ?”

Diêu gia gia tay run run cầm đũa, thực ngửi thấy mùi ngon , nhưng vẫn cố chấp lầm bầm: “Đậu đũa ăn ngon.”

khi bắt đầu ăn, ông ôm bát cơm, cúi đầu xúc cơm lia lịa, ăn càng lúc càng nhanh, Như Ý cũng hỏi thêm nữa. Nàng chỉ rót cho ông một ly nước đặt lên bàn, nhẹ chân lui .

Nàng cũng bưng bát cơm chan đầy thức ăn, tựa cột hiên, ông ăn là học cũng tạm, ăn cũng gật gù. Cà tím thấm đẫm nước dùng, mềm tan trong miệng. Đậu đũa giòn ngọt đậm đà, ăn kèm cơm nóng đượm vị nước dùng sánh đặc, ấm áp lan từ dày khắp tứ chi.

Tuy chỉ là bát cơm chan món xào đơn giản, nhưng ăn cảm thấy ấm lòng.

Trước đây ở nhà bà ngoại siêng năng nên nàng ít khi nấu. Giờ tự tay mới thấy nấu ăn cũng khó như nàng tưởng.

Sao trời dần sáng rõ nơi mái hiên, nàng ngẩng đầu , ánh mắt chan chứa hy vọng, từng đũa từng đũa, ăn đến phồng cả má.

Mỗi hạt cơm trong bát đều nàng vét sạch.

Bụng căng tròn ấm áp, Diêu Như Ý thở một thật dài đầy mãn nguyện.

---------

Ngay lúc nhà họ Diêu đang đóng cửa ăn cơm tối, ở đầu hẻm cạnh Quốc T.ử Giám cũng mấy tạp dịch lượt cầm sào tre thắp đèn. Trời tối hẳn, ngoài mấy học sinh đang tắm rửa hát hò om sòm trong học xá của Quốc T.ử Giám, thì cả con hẻm đều khá yên tĩnh.

Gió thu len lỏi khắp các ngõ nhỏ, thổi rung mấy chiếc đèn l.ồ.ng treo hiên nhà, từng vạt ánh sáng ấm áp hắt lên mặt đá xanh khiến bóng đèn lay động mập mờ.

Người lính già đang trực gác hai chân lên chiếc bàn bừa bộn, ngả dựa chiếc ghế trúc kẽo kẹt, bóc trứng ăn khe khẽ ngâm nga khúc hát lầu xanh, trong lòng còn đang tặc lưỡi than thầm: Cô cháu gái nhà họ Diêu vốn nhút nhát mà giờ cũng dám dấn buôn bán, xem thật sự sa cơ thất thế mới đến mức đó.

“Thảm quá a ~ í í i a a ~”

Vừa hát tới đoạn cao trào thì đúng lúc phòng trực gõ cửa kính “cốc cốc”.

Giờ thì quan viên lớn nhỏ, các tiến sĩ Quốc T.ử Giám đều tan cả , ông vội nuốt vội quả trứng trong miệng, đưa khuỷu tay chống đẩy cửa sổ lên, cau mày thò đầu :

“Ai đó?”

Trước cửa sổ là một nữ t.ử trung niên mặt dài, đầu quấn khăn, kỹ thì chút quen mắt.

Ngũ thị thắt chiếc tạp dề vải thô ở lưng, tay xách một con cá quế hoa buộc dây rơm xuyên mang, vội nở nụ niềm nở:

“Quan nhân đúng là quý nên quên, mới gặp nửa ngày mà nhận tiểu phụ ? Tiểu phụ là cháu dâu của Diêu tiến sĩ đây ạ, gần đây thường ở đây. Ngài kỹ xem! Thật đó, lừa !”

Người lính già khi mới lười nhác lê dép , giơ đèn dầu lên soi từ đầu đến chân bà , nhận bèn hỏi: “Giờ tới gì?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tiem-tap-hoa-nho-ben-quoc-tu-giam/chuong-8-dau-dua-xao-ca-tim.html.]

Ngũ thị giơ con cá lên, :

“Dẫu cũng là nhà, dù thế nào thì xương cũng nối với gân, chẳng lẽ thực sự mặc kệ? Ta đây yên tâm, thật đó! Quan nhân chứ, cháu gái từ nhỏ từng động đến việc bếp núc, tay còn dính nước xuân, chẳng gì cả. Ta ở nhà mà cứ thấp thỏm, ông cháu họ ăn uống gì nữa? lúc nhà mấy con cá, quan nhân nhà bảo: Thôi bỏ , bảo mang qua cho thúc phụ một con tẩm bổ.”

Lính già liếc , thấy Ngũ thị gầy, mặt dài, lên thì khóe miệng hai nếp nhăn sâu, mặc bộ áo dài vải mỏng viền xanh cũ kỹ, chẳng vẻ gì là giấu d.a.o giấu kiếm, bèn khoát tay cho qua: “Đi .”

Ngũ thị “” một tiếng, liền theo bóng tối nhá nhem mà trong hẻm.

Nhà họ Diêu ở cuối con hẻm, nhưng bà nửa đường thì thấy khói bếp bốc lên từ tường viện nhà họ Diêu, từng làn từng làn quấn lấy bay lên ẩn hiện trong bóng tối dày đặc, khiến bước chân bà chậm .

Bà ngẩng đầu luồng khói một lúc lâu, sững , nhanh bước đến cửa nhà họ Diêu, quả nhiên ngửi thấy mùi cơm và mùi thức ăn thơm phức từ bên trong bay . Lờ mờ còn thấy tiếng Diêu Như Ý đang gọi: “A gia cẩn thận nghẹn, ăn chậm thôi ạ!”

cửa một lúc, ghé mắt qua khe cửa, nhưng chỉ thấy ánh đèn lờ mờ bên trong. Không lẽ ai bụng tới nấu cơm giúp ông cháu họ?

Trong hẻm phần lớn là nhà quan , vợ của một tiểu nhỏ bé như bà ngược cảm thấy chùn bước, bèn do dự nên .

Nghĩ một hồi, bà tháo con cá tươi xuống, buộc chiếc vòng đồng treo cửa nhà họ Diêu, gọi cửa, cũng chẳng , mà xoay rời .

Người lính già thấy bà nhanh như thế thì lấy lạ, thò đầu hỏi:

“Sao thế? Diêu tiến sĩ với cháu gái nhà ? Lạ nhỉ, nãy cô cháu gái còn bán trứng ngay cửa mà. Ta thấy vui vui cũng mua hai quả đó! Nãy bà chẳng bảo nàng tay dính nước xuân, chẳng ? Ta thấy cũng ! Nàng bảo hôm nay lật sách thấy công thức, thử xem . Nói chứ, đầu mà hương vị ngon lắm đấy. mà cũng thật đáng thương, con gái nhà quan gia đàng hoàng, giờ sống thế …”

Ngũ thị thì tròn mắt kinh ngạc, chẳng thể tin , thậm chí còn ngẩng đầu trời hôm nay mưa đỏ gì ?

Trứng ? Diêu Như Ý ? Còn bày hàng bán?!

Sao thể?

Nếu ai hiểu rõ Diêu Như Ý nhất, thì chắc chắn là Ngũ thị!

Dạo , a gia nhà nàng trúng gió y quán, bà bảo nàng mỗi ngày hấp vài xửng bánh mì bột mì mềm dễ nuốt mang , nhưng con bé đó chỉ cúi đầu rơi nước mắt, một lời. Ngày thường cũng , chuyện với nó còn dí tai sát miệng mới thấy tiếng nhỏ như muỗi kêu.

Cái dáng vẻ co đầu rụt cổ như con rùa tức đến nghiến răng! Sau đó, hai ông cháu ngộ độc khí than, suýt c.h.ế.t, Diêu Như Ý hồi tỉnh thì ánh mắt vẻ linh động hơn, chút sinh khí hơn, nhưng vẫn là cái kiểu lầm lì, mười mấy ngày gì cũng đáp.

Đến mức khiến Ngũ thị uống hết ba lọ t.h.u.ố.c “Tiêu Dao Hoàn”!

Sự kinh ngạc của Ngũ thị nhất thời che giấu , nhưng đối mặt với vẻ mặt đầy tò mò như xem trò vui của lính già, bà vội kìm nén nghi hoặc trong lòng, gượng cúi chào một cái:

“Đa tạ đại nhân cho tiện đường,” cũng tiếp lời đó mà rời .

Vừa nghĩ ngợi, mãi đến khi về tới nhà vẫn thấy . Vào nhà thấy chồng là Diêu Quý đang đèn, vẫn đang bấm bàn tính, tính toán đống sổ sách vụn vặt ở nha môn, bà đành nuốt hết mớ lời xuống.

Haizz, tiểu nha môn thì oai, kỳ thực là việc nặng nhọc như trâu bò, cấp lệnh một câu là chạy đến gãy chân. Gặp lúc triều đình chuyện lớn thì đến nhà cũng về .

Không chỉ cung phụng bề , mà sinh nhật chính thất tiểu , con cái họ cũng thể thiếu lễ vật. Ngũ thị thở dài, thúc phụ từng mắng chồng bà là chính khí, chỉ mưu tính mánh khóe, nhưng nếu nhận chút “đồ cống” từ kẻ thì cả nhà to thế lấy gì mà sống?

Trên ăn , tìm cách xoay xở, ?

Bà lắc đầu, bếp múc một bát canh trứng nóng mang tới cho chồng, dịu giọng :

“Quan nhân nghỉ tay chút .”

Diêu Quý đặt b.út lên giá b.út, ngẩng đầu vợ, ngạc nhiên:

“Sao về sớm thế?” - Hắn còn tưởng vợ sẽ ở dọn dẹp, nấu cơm cho thúc phụ chứ.

Ngũ thị đang nghẹn một bụng lời, lập tức kéo ghế xuống, chờ hỏi, liền trút hết chuyện khói bếp, trứng , lính già, lời như trút nước:

“Quan nhân, xem lạ ? Mới nửa ngày mà con bé lầm lì đó trở nên tháo vát đến thế?!”

Diêu Quý thì mệt mỏi, đầu óc choáng váng, chẳng mấy để tâm, gật gù :

“Thúc phụ dù cũng từng quan ngũ phẩm, trong nhà chắc sách vở cổ, nó thực sự tìm sách dạy nấu ăn. Thế thì , khỏi lo cho họ nữa.”

Ngũ thị vẫn thấy .

Diêu Quý là đàn ông, bận việc quan, lúc Diêu Như Ý ở nhà họ Diêu chẳng gặp mấy, nhưng Ngũ thị thì ba bữa một ngày đều chạm mặt nàng, hiểu rõ đó là một khúc gỗ chọc mới nhúc nhích.

“Không , mai tới xem thử.” - Ngũ thị dậy, vẫn thấy tò mò chịu nổi.

“Thiếp tận mắt xem cái gọi là trứng .”

“Thì tùy nàng thôi.” - Diêu Quý ngáp một cái, hai mắt mệt rã rời, chợt nhớ chuyện quan trọng:

“À , Lâm Văn An ở Phủ Châu gửi thư cho thúc phụ. Vương đại nhân đích mang đến, dặn giao tận tay. Suýt nữa quên mất, mai nàng tiện thì mang luôn cho thúc phụ.”

Mắt Ngũ thị sáng lên:

“Lại là cái vị Lâm Văn An từng kết giao với quan gia và Vương Phủ doãn ? Hắn gửi thư tới? trọng tình nghĩa, đối đãi với thúc phụ như cha .”

đến đây, giọng bà cũng nhỏ mấy phần, mỗi năm Lâm Văn An đều gửi thư về cho thúc phụ, tiện thể cũng kèm chút bạc, xem như tiền nhờ vả họ chăm sóc ông cháu nhà Diêu.

, thời gian gần đây thúc phụ đột quỵ ngộ độc khí, suýt nữa mất mạng khiến Ngũ thị sợ hãi đến mức ban đêm ngủ yên, chẳng những tận tình chăm sóc hai ông cháu, mà cả tiền t.h.u.ố.c thang cũng chẳng dám tính toán.

Diêu Quý gật đầu, rút từ ngăn kéo một phong thư dày, mặt nghiêm túc đưa cho vợ:

“Ta Vương đại nhân lộ miệng , hình như Lâm Văn An sắp triệu về kinh. Dựa danh tiếng của phận cựu thần Đông cung…”

“Ta dám đoán, nhất định sẽ trao trọng trách.”

Ngũ thị liếc chồng, trong lòng cũng thấy căng thẳng.

“Cho nên mới bảo nàng mang cá tới. Chuyện hôn sự của Vân Nương, mấy mâu thuẫn cũ đừng nhắc nữa. Cứ xem như từng xảy , nhớ ?” - Diêu Quý thấp giọng dặn dò đưa thư cho vợ.

“Thúc phụ tuy mắc bệnh, mất chức, nhưng với môn sinh thế , nhà còn trông cậy nhiều lắm!”

 

 

Loading...