Tiệm Tạp Hóa Nhỏ Bên Quốc Tử Giám - Chương 7: Diêu Tiến sĩ

Cập nhật lúc: 2026-02-16 14:55:57
Lượt xem: 2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

 

Ngon quá! Thật sự ngon! Hai mau nếm thử !

Ba , ngẩng đầu tấm biển phía lưng nàng nương , trong mắt giấu nổi vẻ kinh ngạc: đây đúng là nhà họ Diêu...

Vậy thì nàng nương đang cửa , chẳng chính là cháu gái của Diêu Tiến sĩ – xưa nay thấy ai cũng trốn, đến cửa viện còn chẳng mấy khi bước đó ? Bình thường chẳng mấy ai thấy bóng dáng, hôm nay bên ngoài, bày lò nấu đồ ăn bán cửa?

Mang đầy bụng nghi ngờ, ba tự chủ bước tới xem thử.

Diêu Như Ý bán hơn nửa nồi trứng trong nửa canh giờ, lúc thấy vắng khách, đang mừng thầm chuẩn dọn quán thì lưng bỗng vang lên tiếng bước chân khe khẽ. Nàng đầu , thì thấy ba thiếu niên mặc áo xanh đang bước tới.

Trông cả ba đều chừng mười sáu mười bảy tuổi, vẻ quen mặt, dường như là mấy từng qua nhà họ Diêu trong ký ức của nguyên chủ.

Có điều ký ức mơ hồ, Diêu Như Ý cũng chẳng nhận ai.

Người ở giữa, vóc dáng cao gầy, ánh mắt linh hoạt, tự nhiên mà rướn cổ đến chiếc nồi sành, thò đầu bên trong lớp nước bốc nghi ngút: “Tiểu nương t.ử họ Diêu nấu cái là...?”

“Là trứng kho nước tương đấy ạ, mấy vị công t.ử nếm thử ?” - Diêu Như Ý khép tay áo , cân nhắc tính cách của nguyên chủ, mỉm ngượng ngùng, giọng nhẹ nhàng.

“Chỉ còn sáu quả thôi ạ.”

Người cao nhất, sắc mặt lạnh lùng bên cạnh, thấy Diêu Như Ý đáp lời tự nhiên như thế thì càng thêm kinh ngạc, do dự một lát mới cất lời quan tâm: “Diêu gần đây hơn ? Hôm qua đến hỏi thăm sớm, Ngũ thẩm ông thể dậy .”

là học trò của gia gia, Diêu Như Ý khẽ gật đầu đáp: “Thân thể a gia khá hơn nhiều, giờ cũng thể , chỉ là tinh thần vẫn còn minh mẫn, cảm ơn các vị quan tâm.”

Người tròn mặt góc ngoài cùng chỉ chăm chăm nồi nước tương nâu sánh thơm ngào ngạt, hít hít mũi, cũng lấy kinh ngạc: “Cái… cái trứng là do tiểu nương t.ử tự tay nấu ?”

Vài ngày gặp, tiểu nương t.ử họ Diêu đổi nhiều đến thế? Hôm đến thăm còn Ngũ thẩm – cháu dâu của Diêu tiến sĩ giận dữ mắng nàng là đồ vô dụng nhất nhà cơ mà.

Diêu Như Ý sớm nghĩ sẵn lý do, bèn khẽ cúi đầu, vẻ mặt buồn bã, nhẹ nhàng than: “Vâng. A gia bệnh nặng, chi tiêu hằng ngày đều cần bạc, chẳng thể cứ mãi . Trước đây a gia thương , mới để hưởng phúc nhàn rỗi. Nay vô dụng, chẳng gì báo đáp a gia, cũng chẳng gì mới , tình cờ thấy món trứng trong sách, thấy vẻ đơn giản nên thử nấu xem , cũng mong kiếm chút đỉnh phụ thêm cho nhà.”

Một đoạn lời khiến ba mà lòng nghẹn đắng, im lặng hồi lâu, học trò lanh lợi vội : “Chỉ còn sáu quả? Vậy mua hết! Bao nhiêu tiền?”

“Ba văn một quả ạ. Trứng gà vỏ đỏ loại ngon ngoài chợ cũng một văn , thêm chi phí , gia vị, tiền than… thật cũng chẳng lời bao nhiêu, chỉ mong lãi ít bán nhiều, tích chút tiếng thơm. Nếu mấy vị ăn ngon, nhớ giúp truyền miệng với khác nhé.”

Diêu Như Ý thế là sợ bọn họ chê đắt. Dù ngoài chợ trứng đa phần chỉ bán hai văn một quả, còn bán ba văn hai quả. Nàng định giá ba văn một quả quả là nhỉnh hơn, nhưng vì nàng nhập lô trứng đầu từ cửa tiệm với giá thị trường nên giá vốn cao, nếu bán rẻ quá thì chẳng lãi bao nhiêu, chỉ đành định như .

Theo quan sát của nàng mấy ngày nay, một văn tiền tương đương 2–3 tệ thời hiện đại, chỉ cần gặp năm gà bệnh là thể mua hai quả trứng sống. Có điều, hệ thống tiền tệ và giá cả thời hỗn loạn và mong manh, chất lượng tiền xu, biến động giá vàng bạc đều ảnh hưởng tới giá trị của đồng tiền, nàng chỉ thể tạm quy đổi như thế.

Nàng cũng tính sẵn, rảnh thì tìm vài hộ nuôi gà, bàn bạc mua trứng theo giá sỉ dài hạn, chắc sẽ tiết kiệm chi phí hơn.

Thêm nữa, nước sốt dùng để luộc trứng thể tái sử dụng nhiều , nước sốt cũ càng nấu càng thơm, cùng tính trung bình chi phí từng quả trứng cũng nhỏ, thật cũng căng như nàng .

Không ngờ, nàng , học trò lanh lợi cuống lên: “Trời ơi, cô... cô... ... bán rẻ như !”

Diêu Như Ý ngẩn : “... Hả?”

“Thật nên cô thế nào! Cô quả là cháu gái của Diêu , ăn mà thật thà đến ? Cô thử xem đây là ?”

Hắn chỉ hận rèn sắt thành thép, chỉ tay về phía tấm biển vàng của Quốc T.ử Giám mờ mờ bóng đêm.

“Cô trong nhà ăn của chúng , món trứng hấp bằng nước pha loãng đến mức còn vị trứng, bán bao nhiêu ? Mười văn một chén! Trứng luộc thôi cũng bốn văn một quả. Mì chan nước rau dăm rắc muối và hành mà đòi hai mươi lăm văn, còn dở tệ.”

Diêu Như Ý lúc mới vỡ lẽ, trách hôm nay nàng bán hết năm chục quả trứng nhanh như ! Chỉ trách ba đến muộn, lúc khi trống đ.á.n.h, nàng mới hô vài tiếng, ít học trò và hầu ngửi thấy mùi thơm kéo tới. Hỏi giá ngửi thấy thơm, nhiều mua liền bốn năm quả mang , chỉ nhờ đó mà hơn bốn mươi quả trứng hết veo.

Thì là nàng bán quá rẻ.

… nhà ăn của Quốc T.ử Giám cũng quá c.h.é.m đấy? Thời hiện đại còn thấy nhà ăn trường học rẻ hơn bên ngoài, chỗ thì ngược .

Có lẽ vì thiếu kiểm soát, mà học trò trong Quốc T.ử Giám đa phần là con quan, xuất thấp.

Học trò thấy nàng xong ngơ ngác lên tiếng, đang nghĩ gì, bèn cùng hai bạn bất lực.

Ban đầu nàng đối đáp trôi chảy, còn tưởng vì gia gia bệnh nặng nên cuối cùng nàng cũng thức tỉnh, ngờ vẫn còn mơ mơ hồ hồ, thật chẳng yên tâm.

Cũng đúng, giang sơn dễ đổi, bản tính khó dời, ai trưởng thành chỉ một đêm?

Ba Diêu Như Ý, nét mặt mềm .

Ngoại trừ mới đến là Mạnh Bác Viễn, hai còn đều từng nhận ơn Diêu .

Dù Quốc T.ử Giám là nơi tụ họp con cháu nhà quan, nhưng cũng ai cũng giàu, triều đình thể quyền quý. Có học trò chỉ là con nhà tiểu , còn là con các võ tướng trấn thủ nơi biên ải xa xôi, gia cảnh cực khó khăn. Trước , Diêu tiến sĩ thường mời những học trò nghèo về nhà, chỉ tận tâm chỉ dạy mà còn hỗ trợ vật chất lúc khó khăn. Gia cảnh nhà họ Diêu thanh bần cũng bởi .

Không giống như Chu Bỉnh chỉ la mắng học trò, Diêu tiến sĩ ngoài mặt nghiêm khắc, nhưng trong lòng thương yêu học sinh.

Có một chuyện từng lan truyền rộng rãi trong Quốc T.ử Giám. Năm xưa, khi Diêu còn giáo thụ ở Đàm Châu, ông từng dạy một học trò nghèo tên là Giang Hoài. Sau Giang Hoài đỗ tiến sĩ, nhưng chờ mãi ở Hộ bộ mà bổ nhiệm, gõ cửa khắp nơi đều hồi âm, chỉ bảo cứ đợi .

Diêu chuyện, bèn gác thể diện, trong đêm thư tay gửi tới vị chủ sự ở Hộ bộ, đó là bạn đồng khoa năm xưa của ông, cũng là tiếng .

Tuy Diêu là bậc học giả uyên bác, văn từ phi phàm, nhưng bức thư chân thành mộc mạc:

“Giang Hoài học vấn vững vàng, cần cù hiếu học, tính cách ngay thẳng, thực là kẻ thể bồi dưỡng. Kính mong đại nhân rút chút thời gian khảo nghiệm. Nếu cảm thấy đáng dùng, cũng mong đại nhân tiếc lời vàng ngọc, chỉ điểm rõ chỗ thiếu sót, để trẻ khỏi uổng phí tháng năm ở kinh thành mà chờ đợi vô vọng.

Diêu Khải Chiêu kính lạy.”

Vị chủ sự thư cảm động trong lòng, thật sự triệu kiến Giang Hoài, khi khảo sát nhân phẩm và học vấn, liền đề cử giữ chức Đồng tri ở Vân Châu. Trước khi trao bổ nhiệm còn đưa bức thư và dặn dò: “Ngươi một thầy , đừng quên ơn, hãy một vị quan vì dân vì nước.”

Trước khi lên đường, Giang Hoài đến bái biệt Diêu , dập đầu thật mạnh, dắt lừa một lên đường nhậm chức.

Ba năm , nước Liêu suýt Kim quốc tiêu diệt, thế cân bằng giữa Liêu–Kim–Tống phá vỡ. Môi hở răng lạnh, nếu Kim quốc nuốt trọn Liêu quốc, thế lực lớn mạnh, đó chắc chắn sẽ đ.á.n.h Tống! Hoàng đế Đại Tống lúc đành bỏ qua mối thù xưa, phái binh viện trợ Liêu quốc, gọi là “kháng Kim viện Liêu”.

Diêu Vân thập lục châu nổi lửa chiến tranh.

Cuộc chiến kéo dài suốt hai năm, tới mùa đông năm thứ hai thì tình hình bất lợi. Quân chủ lực của Vân Châu điều tiền tuyến, thành liền quân Kim bao vây tầng tầng lớp lớp.

Tri phủ Vân Châu sợ hãi, ôm tiền bỏ trốn. Giang Hoài là Đồng tri, là văn quan, đành đích dẫn dắt dân chúng giữ thành. Đến lúc hết tên cạn lương, ông huy động cả già phụ nữ, biến nồi niêu, gậy gộc, bồ cào thành v.ũ k.h.í. Vậy mà vẫn trụ đến khi viện binh của Nhạc tướng tới cứu.

Đáng tiếc, đêm hôm giải vây, Giang Hoài vì lao lực quá độ ngã gục tường thành. Trước khi c.h.ế.t còn viện binh sắp tới, câu cuối cùng là: “T.ử thủ, đầu hàng.”

Di vật để chỉ hai bộ quan phục vá chằng vá đụp, mấy lượng bạc vụn và lá thư tiến cử năm xưa của Diêu .

Tin truyền về Biện Kinh, cả triều lẫn dân chúng đều rơi lệ.

May mắn , trận chiến đó cuối cùng giành thắng lợi. Quân Kim đẩy lùi về phương Bắc, nước Liêu tuy còn sống sót nhưng nguyên khí đại tổn, cắt sáu châu cho Kim, cắt thêm ba châu nữa dâng cho Đại Tống, mỗi năm còn tiến cống mười vạn lượng bạc. Nhờ đó mà biên cương mới yên vài năm gần đây.

Đối với chuyện của Giang Hoài, cả Lâm Duy Minh và Trình Thư Quân đều xúc động sâu sắc, bởi hai họ cũng xuất bần hàn, từng là khách quen trong nhà họ Diêu.

Nhất là Trình Thư Quân.

Cha vốn là võ quan, nhiều năm từng theo Hy lão tướng quân chinh phạt phản loạn tại Tần Châu. Trong trận chiến đó, ông vây khốn nhưng vẫn cố thủ đến cùng, cuối cùng trúng nhiều tên, vẫn cầm đao chống đất vững. Sau chiến thắng, Hy lão tướng quân đích sớ dâng vua xin phong cho cha Trình Thư Quân chức “Vân Huy tướng quân”, cầu khẩn triều đình cho con trai ông tiếp tục ở Quốc T.ử Giám học tập.

Hoàng thượng chuyện cảm động, ban cho con Trình gia một ngôi nhà nhỏ trong ngõ hẻm gần Quốc T.ử Giám, Trình nương t.ử cũng mở tiệm may để mưu sinh. góa phụ nuôi con ăn học thật chẳng dễ dàng, dù tiền trợ cấp và thu nhập từ tiệm may, vẫn luôn thiếu hụt .

Trình Thư Quân hiểu a nương vất vả kiếm tiền, nên vô cùng siêng năng, tiết kiệm. Ngòi b.út mòn , cũng chỉ lặng lẽ hơ lên đèn cho tơi lông mà dùng tiếp. Là kiệm lời, nhưng Diêu phát hiện tình cảnh qua nét chữ bài . Ông gì nhiều, khi trả bài chỉ lặng lẽ kẹp trong tập bài của vài cây b.út lông sói trúc mới tinh, b.út khắc dòng chữ: “Tri quân chí bất tiểu, nhất cử lăng hồng hộc” – Biết chí con chẳng nhỏ, một phen cất cánh như chim hồng bay cao.

Còn Lâm Duy Minh thì thơm lây từ tiểu thúc – Lâm Văn An, học trò lừng danh của Diêu . Có lẽ vì thế mà cha cũng đem nhét nhà họ Diêu, mong nhận chỉ điểm từ vị danh sư .

Hắn thường đến nhà họ Diêu để học ké, dù tư chất bình thường, tính tình nóng nảy, học hành lười biếng, Diêu cũng từng buông bỏ. Ông chỉ nghiêm khắc phê bình rằng chăm chỉ, nét b.út hời hợt, bao giờ đem so sánh với tiểu thúc giỏi giang như cha Mạnh Bác Viễn : “Trò xem xem trò, năm đó tiểu thúc của trò như nào như nào…”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tiem-tap-hoa-nho-ben-quoc-tu-giam/chuong-7-dieu-tien-si.html.]

Ngược , ông nghiêm mặt dặn: “Đời quý ở cần cù, cầu thì . Trên đời cuốn sách nào là vô ích, chỉ sợ con ôm hoài bão mà lười biếng, căm ghét bản chìm trong lười nhác. Tuổi trẻ ch.óng già, học vấn khó thành, con sách! Không trì hoãn, đừng rằng còn nhiều thời gian, hôm nay chính là lúc sách!”

Một câu như sét đ.á.n.h tỉnh mộng, từ đó Lâm Duy Minh thử học hành nghiêm túc.

Có điều, ý chí bền bỉ, thường học vài ngày lười vài ngày, tự trách, học tiếp, cứ thế mà trồi sụt suốt. Thành tích trong Quốc T.ử Giám cũng chỉ ở mức trung bình, chẳng thể so với Trình Thư Quân luôn đầu, nhưng cũng khá hơn Mạnh Bác Viễn luôn lẹt đẹt phía cuối.

Đôi lúc cũng ngẫm nghĩ, lẽ như , tư chất bình thường, dù cố gắng cũng chẳng nên việc lớn. Chi bằng mưu cầu yên sung túc, sống vui vẻ khỏe mạnh, dù tầm thường cả đời cũng .

hôm nay gặp tiểu nương t.ử nhà họ Diêu, ký ức ùa về, nhớ tới lời răn dạy của Diêu , trong lòng Lâm Duy Minh thấy cam tâm.

Và thế là trong đầu bắt đầu thề thốt: “Ngày mai nhất định treo tóc đ.â.m đùi học đêm, quyết học cho tới khi mờ trời tối đất, phân ngày đêm! Từ hôm nay trở , ba tháng liền, tuyệt đối lén xem truyện mới trong tiệm sách nữa! Nếu vi phạm lời thề… thì... thì phạt vệ sinh !”

Thề xong, thấy lo lắng, tin bản .

Lâm Duy Minh nghĩ nghĩ, thêm điều kiện: “Chỉ một thôi…”

Trình Thư Quân đầu óc Lâm Duy Minh bay tận phương nào, ánh mắt vẫn xuyên qua bóng dáng tiểu nương t.ử nhà họ Diêu mà cánh cổng khép hờ, trong lòng dấy lên bao nỗi ngổn ngang.

Khi Diêu còn ở y quán vì trúng gió, Trình Thư Quân cùng Mạnh và Lâm hai đều đến thăm mỗi ngày. Sau khi ông đưa về nhà tĩnh dưỡng, vì trong nhà nữ quyến xuất giá nên bọn họ cũng tiện tự tiện , đành mỗi ngày chỉ ngoài cửa hỏi thăm. Chỉ cần từ miệng Ngũ thẩm – chăm sóc lão một câu kiểu như “Hôm nay khá hơn , ăn thêm nửa bát cháo”, cũng khiến họ thấy như mây mù tan biến, mặt trời ló rạng.

Vậy mà hôm nay thấy tiểu nương t.ử nhà họ Yên cổng bán trứng .

Ba văn một quả trứng, nàng một ngày bán cũng chẳng bằng con cháu nhà quyền quý trong Quốc T.ử Giám vung tay mua một cây b.út một nghiên mực.

Nghĩ nghĩ , nàng đây cũng là con gái nhà quan đấy thôi.

Trình Thư Quân giỏi chuyện, càng an ủi nữ t.ử, chỉ thể cụp mắt, siết c.h.ặ.t t.a.y thành nắm.

Mà lúc , Lâm Duy Minh như tỉnh mộng, sốt ruột với Diêu Như Ý: “Mai cô bán năm đồng một quả nhé, nhớ đó, đừng bán ba đồng nữa.”

Ba đang rơi im lặng, Yên Như Ý gói xong trứng bằng giấy dầu, mỉm :

“Hôm nay ba đồng, ngày mai năm đồng, như thế chẳng là hét giá ? Sau ai còn đến mua nữa? Thức ăn ở nhà bếp Quốc T.ử Giám tuy đắt, nhưng nếu bắt chước họ thì gì khác biệt? Gia gia từng dạy: quân t.ử yêu tiền, song theo đạo lý. Người ngoài thể a gia, nhưng thể tổn hại đến thanh danh ngài .”

Nàng ngẩng đầu ba học trò mặt, mỉm chân thành:

“Không , cảm ơn các vị đến ủng hộ, còn quan tâm đến gia gia … Tổng cộng là mười tám đồng.”

Lâm Duy Minh đành ngậm ngùi lấy tiền , định trả thêm cũng nàng từ chối.

“Lang quân cần thương hại .” - Nàng vẫn , đôi mắt cong cong, má lúm xinh xắn:

“Tiền của ai cũng gió thổi mà . Lang quân thương tình cho , cảm kích trong lòng, nhưng thể nhận. Không vì sĩ diện, mà là vì vẫn còn tay chân lành lặn, gia cảnh cũng đến mức một đồng . Nếu tham mấy đồngnày thì về tự lập? Dù là nữ t.ử, cũng nên tự tay kiếm tiền nuôi gia gia, chứ thể mà hưởng. Đa tạ các vị.”

Ba , cuối cùng cũng khuyên thêm gì.

Diêu Như Ý xong, cẩn thận cất mười tám đồng tiền túi vải nhỏ bên hông, cúi hành lễ với họ chuẩn khom thu dọn. Trình Thư Quân lập tức bước tới, xắn tay áo :

“Để , từng nhiều giúp đỡ , chẳng gì báo đáp, để phụ cô mang trong.”

“Ta cũng , cũng !”

“Để giúp!”

Hai còn cũng vội vàng giành mang bếp, khiêng ghế.

trời tối, họ cũng tiện ở lâu, dù năm đó trong đám lời đồn bẩn thỉu mà nhà họ Diêu từng gánh, cả câu “trong nhà thường đàn ông ”. Ai cũng tiểu nương t.ử nhà họ Diêu là oan uổng, chuyện Diêu cách chức cũng oan, nhưng nhà họ Đặng dùng tiền mua chuộc đám lưu manh vô rêu rao khắp nơi, lời đồn thì luôn lan xa. Giờ nếu ai giúp một câu, thể nào cũng gán cho “ngươi chính là nam nhân từng lén lút với tiểu nương t.ử nhà họ Diêu ?”

Cãi , đành né tránh.

Chỉ giúp nàng mang đồ trong sân, chào một cái ai nấy mang theo trứng còn nóng rời .

Cổng nhà họ Diêu cũng khép .

Cả ba đều sống ở ngõ nhỏ , nên ở ký túc xá Quốc T.ử Giám. Lâm Duy Minh tiện tay lấy mấy quả trứng đưa cho hai còn . Bọn họ bóc vỏ thở dài, sóng vai bước :

“Nhà Diêu thật quá khổ, tiểu nương t.ử vốn là khuê nữ gia giáo giờ kho trứng kiếm sống, thấy mà xót xa.”

Trình Thư Quân cầm hai quả trứng, gì.

“Diêu gia đúng là khổ, nếu cơ hội, chúng nên giúp họ nhiều hơn.” - Mạnh Bác Viễn dù mới tới Quốc T.ử Giám lâu, thiết với Diêu bằng hai , nhưng cũng qua chuyện của gia đình , giờ cũng thở dài theo.

Có điều, thật sự đói bụng. Vừa thở dài, tay cũng ngừng, nhanh ch.óng bóc vỏ xong một quả trứng, còn đưa lên ngắm kỹ:

“Trứng thơm thật đấy, nhưng ăn liệu đau bụng nhỉ…” - Hắn vẫn lo.

Lâm Duy Minh cũng bóc vỏ xong, nhưng dám ăn.

Cả ba chẳng ai hy vọng gì nhiều món trứng của tiểu nương t.ử nhà họ Diêu. Ai cũng , bếp nhà họ Diêu từng nổ hai , nồi bay bếp nát, khói đen mù mịt, cảnh tượng kinh hoàng đến mức quân lính tuần tra cũng tới dập lửa. Tay nghề nấu nướng của Diêu và tiểu nương t.ử chắc còn bằng đầu bếp trong nhà ăn Quốc T.ử Giám - những mỗi ngày đều nghĩ đủ món mới lạ.

… mùi thật sự thơm. Mạnh Bác Viễn nhịn nổi, c.ắ.n một miếng thử.

Vừa c.ắ.n một cái, lập tức trợn tròn mắt, chỉ quả trứng lòng đỏ tan chảy thơm lừng:

“Ngon… ngon… ngon…”

“Sao đấy? Cắn trúng lưỡi ?”

“Ngon lắm! Thật sự ngon! Hai mau ăn thử!”

Lâm Duy Minh thấy bạn như sắp l**m đến mép, bán tín bán nghi cũng c.ắ.n một miếng.

Lòng trắng trứng thấm đẫm nước sốt đậm đà, mềm mịn dẻo dai, hương vị đậm mà gắt, thơm mùi . Lòng đỏ bên trong càng tuyệt – c.ắ.n, phần trứng lòng đào chảy sánh quyện lấy lớp lòng trắng, khiến vội há miệng nuốt ngay.

Không chỉ mùi nước tương đậm đà, vị thơm thanh, mà ăn xong còn thấy vị ngọt dịu nơi đầu lưỡi, chính là vị hậu ngọt đặc trưng của trứng .

Tay nghề mà từng nổ bếp hai ?

Mạnh Bác Viễn ba miếng hết một quả, đang ăn quả thứ hai, mắt híp vì sung sướng:

“Đây là đầu tiên ăn trứng lòng đào, ngon quá ngon quá, ngon đến mức đầu óc cũng bay theo luôn !”

“Ngươi khen quá đấy!”

Lâm Duy Minh dù ngoài miệng chê bai, nhưng cũng ăn hết trứng ngon lành.

Công nhận ngon thật! Ngon hơn nhà bếp Quốc T.ử Giám nhiều!

【Tác giả lời

Chú thích: Truyện là bối cảnh giả tưởng thời Tống, tiếp nối dòng thời gian trong tác phẩm Tiệm Mì Nhỏ ở Biện Kinh. Trong truyện , thời Tống từ đời Tống Thái Tổ chuộc Diêu Vân Thập Lục Châu, tránh việc hoàng đế kế tiếp dở tệ, các đời quân vương đều là hậu duệ của Thái Tổ, từng nhiều bình định phản loạn của Đảng Hạng và Khương, nên nước Tây Hạ. Nhờ Tây Hạ cắt đứt đường giao thương phía Tây, Đại Tống vẫn giữ cả hai con đường tơ lụa bộ và biển, nguồn giống ngựa và đất nuôi ngựa cũng còn.

Đây là một thời Tống cường thịnh, nơi Liêu – Tống – Kim tam quốc duy trì thế cân bằng.

Mạch thời gian chính của truyện là lúc Kim quốc đang mạnh lên, nước Liêu vì nội đấu mà suy yếu.

Lời của dịch giả: Truyện Tiệm mỳ nhỏ ở Biện Kinh cũng khá , nếu thích cùng chủ đề mỹ thực sẽ kiếm thời gian dịch cả bộ (vì cùng hệ liệt với ). Mong ủng hộ truyện của ạ!

 

 

Loading...