Tiệm Tạp Hóa Nhỏ Bên Quốc Tử Giám - Chương 6: Phạt chép sách

Cập nhật lúc: 2026-02-16 14:55:56
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

 

Canh hôm nay là canh khoai núi táo rừng gan dê… ọe.”

Lâm Duy Minh yếu ớt theo hai lượt, đó Chu Bính bắt đầu giảng giải từng chữ một, thì bên tai trái phía tai , tâm trí sớm bay tận đẩu .

Thôi thế là xong, món ngon ở nhà ăn vốn hiếm, giờ thì chắc chắn đến lượt nữa. Quốc T.ử Giám ngay chân Thiên t.ử, khẩu phần ở nhà ăn tuy nhỉnh hơn Thư Viện Tịch Ủng một chút, nhưng cũng khá hơn bao nhiêu. Không chuyện tham ô nhà bếp nghiêm trọng như ở Thư Viện Tịch Ủng, mà là ba đầu bếp chính ở đây, đầu óc đều “sáng tạo”.

Hôm , họ mang món "mì giòn trộn gà kho ngọt", Lâm Duy Minh thấy cạn lời. Hôm qua món "lê chua dầm dưa chuột non tẩm ngũ vị". Hôm nay càng thể tin nổi! Nghe mấy đứa học cùng ở học xá bên cạnh ăn sáng về kể , canh hôm nay là: canh khoai núi, táo rừng, gan dê… ọe.

! Đáng mừng là một trong ba vị đầu bếp bệnh, cho nên mấy hôm nay Bàng chủ bộ quản lý việc ăn uống đặt thêm món từ tiệm ăn Thẩm Ký để bổ sung, phòng khi hai đầu bếp còn xoay xở kịp.

chỉ cần đến sớm một chút là vẫn cơ hội ăn món ngon!

bây giờ thì muộn ! Đám sói đói ở học xá Đinh phóng qua hành lang từ sớm, chỉ còn để vài cái bóng mờ. Lâm Duy Minh xoa bụng đói lép kẹp, bi thương dâng trào.

Thôi , về nhà bảo a nương nướng bánh cho ăn, còn hơn là uống cái canh gan dê gì đó!

Ai mà nghĩ nổi cái món cơ chứ? Chỉ thôi thấy khủng khiếp .

Lâm Duy Minh chẳng còn tâm trí giảng, nhưng ngoài mặt vẫn cố giả vờ chăm chú. Mà , Mạnh Bác Viễn chẳng hiểu buồn ngủ đến mức mắt lờ đờ, mí mắt sụp xuống như đeo chì, cả cứ lắc la lắc lư.

Bạn cùng bàn là Trình Thư Quân âm thầm đẩy đầu chỗ cũ, nhưng Mạnh Bác Viễn gục xuống bàn.

lúc đó, Chu Bính ở đằng đột nhiên hét lớn: “Chính trị là để điều hòa!”

Lâm Duy Minh hốt hoảng lật sách, thì Chu Bính giảng đến mấy trang , thấy gì. May mà chỉ mỗi như thế, cả lớp đều rì rầm lật sách loạn xạ, cố gắng theo: “Chính sách khoan dung thì dân sẽ lười nhác…”

Mạnh Bác Viễn tuy gần như ngủ gục, nhưng xung quanh bắt đầu , vẫn ngoan cường dậy, cầm sách lên, lơ mơ theo: “Lười nhác thì lấy nghiêm trị để sửa…”

Chưa xong thì “rầm” một tiếng, cả đổ gục xuống bàn.

Tiếng động lớn đến mức Chu Bính lập tức phắt , mặt bánh nướng lạnh toát, rút ngay cây roi mây bên hông lao tới. Trình Thư Quân vội đá Mạnh Bác Viễn một cái, giật dậy, theo phản xạ tiếp tục sách, quyển sách chắn mất nửa mặt, Chu Bính chằm chằm một lúc lâu, cuối cùng cũng chỉ hừ một tiếng nặng nề tiếp tục giảng bài.

Trình Thư Quân lau mồ hôi lạnh, giảng đàng hoàng như mới là hù c.h.ế.t.

chỉ vài câu, Mạnh Bác Viễn bắt đầu nghiêng ngả, đổ ngược về , đằng là Lâm Duy Minh cố nhịn mà đẩy về phía , còn véo mạnh một cái:

“Mạnh Tứ! Này! Mau tỉnh! Ngươi trúng bùa ngủ ? Sao mà buồn ngủ đến thế, tối qua trộm gà nhà ai hả?”

Không ai đáp , chỉ tiếng ngáy khe khẽ vang lên.

Lâm Duy Minh trố mắt , nghiêng liếc thử, Mạnh Bác Viễn mắt vẫn mở he hé… nhưng rõ ràng ngủ say.

Thật khâm phục, mà ngủ !

Hắn đành dùng tay đỡ lưng đối phương, để ngã ngửa .

Lúc , cuối cùng cũng giảng đến hết bài, Chu Bính liếc quanh một lượt những học trò uể oải :

“Giảng nốt bài tập là tan học. Nào, ai giải thích giúp đoạn 'Luận trị chính khoan nghiêm' tách thế nào?”

Cả lớp lập tức cúi gằm mặt, ai nấy chuyên chú chằm chằm sách như thể trong sách nở hoa.

“Không ai trả lời? Vậy gọi tên! Trình Thư Quân, trò trả lời .”

Trình Thư Quân giật dậy, nhưng , ghế dài bên liền mất cân bằng, Mạnh Bác Viễn cả ngã lăn sang một bên, Lâm Duy Minh hoảng hốt vội túm áo kéo nhưng muộn, “rầm” một tiếng, lẫn ghế đều lăn xuống đất.

Tiếng vang dội cả lớp. Mạnh Bác Viễn dụi mắt, ngơ ngác bò dậy, tỉnh táo thì đối diện ngay với ánh mắt như phun lửa của Chu Bính:

“Oắt con! Ta dạy học hơn mười năm, từng thấy học sinh nào như trò! Phạt chép hai mươi bài 'Luận trị chính khoan nghiêm'! Không chép xong thì đừng hòng bước khỏi cửa!”

Nửa canh giờ , trời tối hẳn, học sinh ở học xá phòng Bính sớm rút sạch, chỉ còn ba : Mạnh Bác Viễn, Lâm Duy Minh và Trình Thư Quân vẫn đang gục bàn, vắt tay lia lịa.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tiem-tap-hoa-nho-ben-quoc-tu-giam/chuong-6-phat-chep-sach.html.]

Lâm Duy Minh c.ắ.n răng, ôm cái bụng đang réo ầm ỹ, chép nghiến:

“Kiếp tạo nghiệt gì mà dính cái của nợ như ngươi chứ! Mạnh Tứ, khai thật , tối qua rốt cuộc hôm qua ngươi gì hả?”

Mạnh Bác Viễn ngáp dài liên tục: “Không gì. Hôm qua tam ca nghỉ về nhà, cha cứ bắt dạy học. Học xong thì mắng ngu như heo. Tam ca đỡ giúp mà cha cũng chẳng , còn chỉ tay mũi mà c.h.ử.i suốt nửa canh giờ, hại đến sáng mới chợp mắt một tí.”

Lâm Duy Minh xong thì giận cũng chẳng giận nổi nữa, thở dài, còn phẫn uất cho bạn:

“Cha ngươi cũng quá đáng thật. Như tiểu thúc nhà mới gọi là thiên tài nổi danh khắp nơi. cha và a nương bao giờ đem so sánh với tiểu thúc ? Giống như đem cái đũa tre so với gỗ trắc , gì đáng so. Một nhà mà một giỏi là tổ tiên tích đức , nhà ngươi còn giỏi cả đôi? Hay là ngươi về bảo cha ngươi, đem mộ tổ đốt luôn ! Cho khói nó bốc cao một thể!”

Mạnh Bác Viễn bĩu môi, trừng mắt : “Ngươi đợi đấy, tối nay gọi ông nội lên tìm ngươi tâm sự.”

Lâm Duy Minh lật trang chép xong để sang một bên hong khô, toe toét:

“Dọa ai chứ? Ta sợ . Nếu thật sự ông nội ngươi linh thiêng thì chẳng để cha ngươi hành hạ ngươi thế .”

Mạnh Bác Viễn tiu nghỉu, cúi đầu nữa.

Nhà họ Mạnh vốn bốn , con trưởng c.h.ế.t đuối từ nhỏ, thứ hai thì cho sang con thừa tự của bác cả con, trong nhà giờ chỉ còn Mạnh Khánh Nguyên và Mạnh Bác Viễn. Hai cách tám tuổi, nhưng Mạnh Khánh Nguyên năm ngoái đậu tiến sĩ, đầu năm nay chọn Học sĩ viện b.út , đến ba mươi chính thức quan.

Ai cũng , Quốc T.ử Giám chỉ tuyển con cháu quan viên phẩm cấp từ thất phẩm trở lên, gọi chung là nội xá sinh; còn Thư Viện Tịch Ủng thì phân biệt xuất , chỉ cần là con dân lương thiện, thi đỗ là thể học, gọi là ngoại xá sinh. Nhà họ Mạnh vốn chỉ là hào phú ở quê, chính nhờ Mạnh tam chọn Học sĩ viện mà quan , mới chuyển nội thành mua nhà ở ngõ gần Quốc T.ử Giám, và cũng nhờ đó mà Mạnh Bác Viễn chuyển từ Tịch Ủng sang Quốc T.ử Giám học.

tài năng giữa hai khác một trời một vực. Năm xưa Mạnh tam ca ở Thư Viện Tịch Ủng nổi tiếng. Từ năm Bảo Nguyên thứ ba, cùng với Tạ Cửu, xuất từ dòng dõi họ Tạ ở Trần quận dự thi cùng năm, đó ba năm liền khiến đám học sinh Quốc T.ử Giám ngóc đầu nổi. Ba năm liền, Thư Viện Tịch Ủng đều chiếm trọn ba hạng đầu trong kỳ thi phủ, thi viện, thi hương. Hơn nữa, thứ tự ba đó từng đổi: đầu bảng là Tạ Kỳ, kế là Mạnh Khánh Nguyên, thứ ba là một tên Thượng Ngạn.

Mấy năm đó, viện trưởng và giáo thụ bên Thư Viện Tịch Ủng như ăn linh đan, suýt nữa đem bảng vàng dán lên khắp nơi khoe mẽ, khiến các bên Quốc T.ử Giám cũng gồng quyết đấu, nhưng cuối cùng cũng chẳng xoay chuyển gì.

Mãi đến khi ba đó đều quan, năm ngoái học sinh Quốc T.ử Giám mới giành đầu bảng.

Còn Mạnh Bác Viễn… tuy miễn cưỡng qua kỳ thi phủ, nhưng chữ vẫn khoanh tròn phê " tệ".

Cha Mạnh thì mong con thành rồng, một đứa thành rồng còn đủ, nhất định hai rồng quấn mới ý. Thế nên Mạnh Bác Viễn sống ở nhà khổ tả xiết, Lâm Duy Minh còn thuộc lòng mấy câu cha :

“Sao học theo con?”

“Huynh con đậu tiến sĩ , còn con đến tú tài cũng qua nổi!”

“Vô dụng thế , trong nhà con lừa chỉ ngoe nguẩy cái m.ô.n.g còn ích hơn con!”

Trình, Lâm và Mạnh tuổi tác tương đương, tính tình hợp , cùng học một học xá nên chơi . Ngày nào hai cũng thấy viên ngoại họ Mạnh răn dạy con bằng lời lẽ nặng nề, chỉ trong nhà mà mặt ngoài cũng luôn con út bằng .

Đặc biệt là chuyện Mạnh Bác Viễn đính hôn từ hai năm mà mãi cưới, cũng vì cha hứa hẹn với nhà gái rằng đỗ tú tài mới tổ chức hôn lễ, khiến càng thêm áp lực, càng thêm chán nản.

Hai bạn đều thấy bất bình , nhưng cũng thể chỉ trích lớn nhà , may mà Mạnh Bác Viễn tính tình vẫn lạc quan, chứ nếu thì với kiểu mắng mỏ suốt ngày thế sinh bệnh mất .

Trình Thư Quân vỗ vai Mạnh Bác Viễn, gì thêm, chỉ lẳng lặng nhanh như gió, giúp chép thêm một tờ, còn quên nhắc Lâm Duy Minh:

“Ngươi cũng đừng chép quá, kẻo Chu thì toi đấy.”

Lâm Duy Minh cũng vội vàng đổi tay trái chép.

Ba chép đến mức cổ tay rã rời, giao bài phạt cho các đang nghỉ ở phòng giáo thụ, đó mới ôm cổ tay, ủ rũ lê bước cửa .

Trong ngõ nhỏ yên tĩnh trở , vài ngọn đèn gió lắc lư mái hiên, ánh sáng lờ mờ rọi xuống phiến đá xanh, chiếu lên con đường chân họ. Cả ba đói đến mức bụng dán lưng, định bụng lén ăn một nồi cá nướng của Thẩm Ký, ai ngờ đúng lúc đó, gió đưa đến một mùi thơm ngào ngạt, mùi trứng lẫn cả hương .

Mùi hương nhẹ nhàng theo gió bay đến, Lâm Duy Minh hít lấy hít để, theo mùi sang bên trái vài bước, liền thấy cửa một căn nhà ở phía trái một cô nương dáng nhỏ nhắn đang đó.

Nàng b.úi tóc đơn giản thành hai b.úi tròn, chỉ buộc một sợi dây đỏ, trang sức gì khác. Ánh đèn hắt lên chiếc áo dài xanh mạ đơn sơ, khiến cả nàng như một đóa quỳnh nở trong đêm, thanh thoát mà dịu dàng.

Nàng đang cúi nhấc cái vại sành quai kép bếp than, than tổ ong bên còn đang cháy đỏ rực, ánh lửa hắt lên nửa bên mặt trắng trẻo thanh tú của nàng.

Còn mùi thơm khiến ch** n**c miếng , chính là bốc lên từ cái vại sành .

 

 

Loading...