Tiệm Tạp Hóa Nhỏ Bên Quốc Tử Giám - Chương 59: Phòng tự học (tiếp)

Cập nhật lúc: 2026-02-16 15:00:39
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

 

Diêu Như Ý đưa mắt về cuốn sổ sách tay, ghi chép một lúc, thấy Diêu gia gia dường như dậy giấc ngủ trưa, nàng thò đầu , Diêu gia gia ngáp gãi đầu , phía là một hàng cún con cũng đang ngáp, và ch.ó đều còn đang lim dim.

Nàng Diêu gia gia mang theo ch.ó pha một chậu nước ấm rửa mặt, tự lau xong, còn lượt lau mặt cho những bé cún cũng đang mắt nhắm mắt mở, ngay cả tai ch.ó cũng lau kỹ khiến Diêu Như Ý cảm thấy ấm lòng.

Bây giờ ba chú ch.ó nhỏ đều Diêu gia gia quản lý.

Còn Gâu Gâu, tuy lớn lên cùng ch.ó, tính tình cũng hơn các con mèo khác, nhưng nó suy cho cùng vẫn là mèo, tính khí dần lớn lên, cái khí chất của kẻ cô độc và khinh thường chúng sinh bộc lộ, còn thường xuyên ở cùng với những em ch.ó của nó nữa. Nó bình thường lang thang trong tiệm, hoặc ngủ kệ hàng, hoặc ngủ đùi của các học sinh đến ăn vặt.

Thậm chí Diêu Như Ý ban ngày cũng cần cho nó ăn nữa, vì quá nhiều học sinh cho Gâu Gâu ăn!

Thậm chí vài học sinh, mỗi ngày tan học nhất định sẽ đến, chỉ để v**t v* Gâu Gâu mà đến ăn đồ, bất kể mưa gió, quản nóng lạnh.

Các học sinh đến vuốt mèo dễ phân biệt nhất, đa đều trắng trẻo, tính tình hiền lành, gọi hai cây xúc xích, còn dặn Diêu Như Ý một cây quét sốt, đó cửa, liền giơ xúc xích khắp tiệm tìm Gâu Gâu. Tìm thấy thì một một mèo đối diện, một cây xúc xích, mèo một cây, chầm chậm ăn cả buổi chiều.

mèo chỉ một con, thỉnh thoảng hai học sinh đ.á.n.h vì ai đến ai vuốt mèo , khiến Diêu Như Ý bên cạnh can ngăn “đừng đ.á.n.h nữa” mà ngỡ ngàng mở một quán cà phê mèo .

Càng buồn hơn là, một Gâu Gâu trốn chơi, Diêu Như Ý cũng để ý, nó ngoan, tự dạo hai vòng trong hẻm sẽ về. Kết quả, nó một học sinh ở Quốc T.ử Giám ôm về đầy mười lăm phút, còn nhiệt tình giơ Gâu Gâu lên và với nàng: “Diêu tiểu nương t.ử, mèo của cô lạc ! mang nó về cho cô!”

Sau khi học sinh bụng đó , Gâu Gâu cam lòng trốn , một nhóm khác đưa về. Thật đáng thương, Gâu Gâu hiếm khi ngoài chơi một chuyến, vì gần đây nó thích con mèo Ba Tư của nhà Khương , ngoài liền tìm bạn mèo của nó, nhưng nhiều khỏi cửa đưa về.

Bị đưa về bốn, năm như , nó tức đến mức lông xù cả , sủa và kêu to với những học sinh đó, mấy học sinh thấy việc bất bình tay còn xoa đầu nó:

“Không gì, gì.”

Diêu Như Ý bên cạnh nhịn đến đau bụng, tuy hiểu nhưng nàng cảm thấy nó chắc chắn đang cảm ơn, mà là đang mắng những lời th* t*c thua gì con vẹt nhỏ.

Trong sân, Diêu gia gia rửa mặt xong cho và ch.ó mới dẫn chúng đến bên lò sưởi, dạy chúng đếm . Diêu Như Ý ông cầm một cái que nhỏ gõ thành chậu than, ba chú ch.ó nhỏ thành một hàng, đôi mắt đen như hạt nho chằm chằm món thịt chuột khô trong tay ông, khỏi mỉm lắc đầu, cái cơn nghiện thầy của Diêu gia gia thật là nặng.

Sức khỏe của ông hơn nhiều, t.h.u.ố.c thang giảm xuống còn một ngày uống một , chỉ là trí nhớ vẫn còn lẫn lộn. Lần thấy Tùng Tân đang cuốc đất trong sân, còn kéo Tùng Tân khuyên bảo khổ tâm rằng nên về học, đừng tự bán nô lệ, còn nếu lo lắng về tiền bạc, ông sẵn lòng giúp đỡ học.

Khiến Tùng Tân cầm cái cào mà dở dở . Tùng Tân cũng cái cơn nghiện vườn nhỏ, tuy bây giờ là mùa đông trồng rau , nhưng vẫn cách vài ngày cày xới mảnh vườn rau, chôn một ít tro cây, vỏ trấu để bón đất, chỉ chờ xuân đến hoa nở để trổ tài.

Diêu Như Ý cầm chén nhấp một ngụm, trong sân Diêu gia gia lắc đầu dạy.

“Đây là một, là một!” - Diêu gia gia cầm một quả bóng mây tre, với ch.ó, đưa quả bóng cho nó, bảo nó ngậm lấy, đó liền cho một miếng thịt khô.

Cũng giống như khi dạy ch.ó đếm , tinh thần của Diêu gia gia minh mẫn, trong các môn học ông cũng . Ông thể nhận nhầm , thể quên chuyện, thể lạc đường, nhưng chỉ một bụng học vấn là quên một chút nào, thỉnh thoảng Trình Thư Quân đến hỏi vài bài tập, Diêu gia gia đều thể dẫn kinh trích điển khiến tự thấy hổ thẹn.

Diêu Như Ý cuộn tròn chiếc ghế bập bênh, ông dạy ch.ó đếm , bỗng nhiên linh cảm.

Sau khi nghỉ lễ, công việc kinh doanh của tiệm tuy phần đìu hiu hơn nhưng Nam Trai của Quốc T.ử Giám vẫn còn các học sinh học hành chăm chỉ về nhà. Diêu Như Ý thường thấy họ tìm đồ ăn, hoặc đến tiệm tạp hóa mua một ít đồ dùng hàng ngày và đồ ăn vặt. Nàng thực chút tâm tư, mở một phòng tự học tính phí cho Diêu gia gia.

Nàng nghĩ, những học sinh sẵn lòng ở để học, đa đều là những siêng năng tranh đua trong kỳ thi mùa xuân năm . Hơn nữa, lúc thi cử chú trọng luận án và thơ phú, giống như giáo d.ụ.c luyện thi đời khuôn mẫu để noi theo.

Ở đây, tự đóng cửa văn là , những loại “câu hỏi chủ quan”, “câu hỏi luận” cần thầy giáo chỉ dẫn và chấm bài mới tiến bộ.

Có một phòng tự học, cơn nghiện thầy của Diêu gia gia thể giảm bớt nhiều, nàng thể kiếm một khoản tiền. Dù học tự nhiên thu tiền chỗ . Học hành vất vả, lúc nghỉ ngơi tự nhiên cũng uống , sưởi ấm, đói thì ăn một chút mì gói, ăn một chút đồ ăn vặt, đó cũng là tình cảm của con mà.

Phòng tự học tính phí như , điểm bán tự nhiên là học tập hiệu quả cao, giáo viên nổi tiếng chỉ dẫn, và một khi kinh doanh , còn thể bán sách bài tập, tài liệu ôn thi, v.v.

Vậy thì Diêu gia gia sẽ bận rộn.

Diêu Như Ý càng nghĩ trong lòng càng sáng tỏ, ngón tay còn vô thức sờ cằm.

Vừa xưởng in khắc của nhà họ Mạnh ở ngay đây, việc in khắc tài liệu học tập tự nhiên thành vấn đề. Nàng chỉ cần thu thập một vài bài văn xuất sắc từ các năm, liền thể hợp tác với nhà họ Mạnh in thành sách.

Diêu Như Ý nhớ lúc dọn dẹp phòng tạp vụ dọn cho Diêu gia gia bảy, tám cái hòm lớn, bên trong chỉ mấy hòm bài tập, bài văn của học sinh, mà còn ghi chú bài giảng nhiều năm của Diêu gia gia, chỉ cần sắp xếp thành một bộ tập hợp các bài văn xuất sắc của Quốc T.ử Giám trong mười năm thể in ngay lập tức!

Nếu nhờ Diêu gia gia và một vài vị Tiến sĩ khác đề biên soạn một cuốn như “Đề mô phỏng các kỳ thi”, “100 đề bắt buộc ”, “Giáo trình thi cử Diêu Khải Chiêu giải thích tập”, “Thời văn sách luận của học sinh giỏi”, “Tuyển tập luận án xuất sắc (kèm lời bình của giáo viên nổi tiếng)”, “Một bài học một bài luyện tập (phiên bản tăng cường)”, “Phân tích điểm thi và giải thích chi tiết đề thi thật trong vòng mười năm”…

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tiem-tap-hoa-nho-ben-quoc-tu-giam/chuong-59-phong-tu-hoc-tiep.html.]

Làn gió của giáo d.ụ.c luyện thi cuối cùng thổi đến Đại Tống.

Diêu Như Ý càng nghĩ càng nhịn .

Đặc biệt, lúc ngành xuất bản cực kỳ phát triển, cấm các hiệu sách tư nhân và in sách tư nhân, thậm chí Quốc T.ử Giám bản cũng chính là cơ quan khắc in chính thức của triều đình. Chỉ là Quốc T.ử Giám chủ yếu khắc in các điển kinh, văn bản pháp luật, tác phẩm y học, v.v., bao giờ khắc in những tài liệu hỗ trợ giáo d.ụ.c thể hành hạ học sinh đến mức đầu óc trống rỗng như đời .

Sách do nhà nước khắc in cần hiệu đính nghiêm ngặt, còn xuất bản tư nhân thì dễ dàng hơn nhiều, chỉ cần gửi bản sách đến “Kho bản sách” của quan phủ để lưu trữ và kiểm tra, xác nhận vi phạm ( khắc in thuật âm dương, binh thư, tà thuật...), khi nộp thuế là thể xuất bản.

Việc theo kiểu in ấn dân gian là đủ .

Nghĩ như , chi bằng tìm một chỗ trong sân nhỏ để thử nghiệm , nếu , thuê một căn nhà trống gần đó, cũng cần quá lớn, càng cần trang trí, tìm Chu Cử Mộc đặt một vài bộ bàn ghế, màn tre đơn giản, bày là xong.

Ngay cả mô hình kinh doanh như thế nào Diêu Như Ý cũng nghĩ ngay lập tức: Phòng tự học thể tính theo giờ, vé một ngày, vé nhiều ngày, để đáp ứng nhu cầu ôn thi ngắn hạn hoặc dài hạn của các học sinh khác . Chỗ cũng thể chia thành bàn đơn, ghế nhóm, phòng riêng. Đợi kinh doanh , còn thể thẻ tháng, thẻ quý, thẻ năm, thành viên thể giảm giá, ưu tiên đặt chỗ, chỗ riêng, từ đó thể khóa c.h.ặ.t và định dòng tiền.

Năm đó Thẩm nương t.ử bán cá nướng cũng mà phát triển!

Suy tính như , Diêu Như Ý uống một ngụm . Tuy nhiên, vẫn thể quá vội vàng, nàng cũng là đầu kinh doanh , nhất định “nghiên cứu thị trường” , tìm hiểu tâm tư của các học sinh về nhà nghỉ đông tính tiếp.

Cứ quyết định !

Diêu Khải Chiêu đang thưởng cho chú ch.ó nhỏ lông đen chân vàng một miếng thịt chuột khô vì đếm đúng, đột nhiên, cảm thấy gáy lạnh toát. Ông rùng . Vừa đầu, mới phát hiện Như Ý trong tiệm đang thẫn thờ ông, mặt còn nở một nụ đầy suy tư.

Làm ông giật , con bé đang ông ngây ngốc cái gì thế? Ông lắc đầu , tiếp tục cúi đầu vui đùa với ch.ó. Ông rằng, những ngày tháng nhàn nhã sưởi ấm, đùa ch.ó như thế chẳng mấy chốc sẽ một trở .

Sáng sớm hôm , Diêu Như Ý chống cửa sổ lên, mở cửa tiệm, quét dọn lá rụng cửa, chuẩn lát nữa một bộ quần áo tươm tất đến chùa Hưng Quốc tiếp tục bàn chuyện món ăn vặt của .

Đột nhiên thấy tiếng bánh xe ở đầu hẻm. Lão Hạng vội vàng quấn chiếc áo bông rách từ phòng trực xem, nhưng thấy tấm biển mà lái xe giơ , liền sợ hãi vội vàng lùi sang một bên, cúi thật sâu chào.

Ai đến ? Nhị thúc về ?

Nàng quét dọn tò mò nhón chân lên xem, phát hiện chiếc xe ngựa đó dường như thẳng đến chỗ . Chẳng mấy chốc liền dừng mặt nàng.

Diêu Như Ý một lượt, chút thất vọng, lái xe Tùng bá, chiếc xe cũng của Nhị thúc.

Chiếc xe ngựa đơn giản, thế của chủ, nhưng con ngựa thì tầm thường, con ngựa màu đỏ sẫm lông thuần chủng, một sợi lông tạp, là thứ mà nhà dân thường khó mà thấy . Con ngựa mà Nhị thúc thuê đây còn lông màu nâu trắng nữa.

Chắc là một gia đình giàu nào đó sống kín đáo.

Không ngờ, tấm rèm vén lên, bên trong một lão giả béo trắng trẻo râu, mặc trang phục thị vệ bước xuống, thấy Diêu Như Ý liền hiền từ :

“Có Diêu tiểu nương t.ử ? Ta phụng mệnh quan gia (vua), đặc biệt đến đây để xin tiểu nương t.ử chỉ giáo cách món cơm trộn giấm chua đó.”

Diêu Như Ý liền hiểu: Cuối năm gần kề, trong cung nhất định đang chuẩn tiệc. Không ngờ quan gia thực sự thích ăn sushi?

Nàng đảo mắt, hỏi: “Phải chăng quan gia cách hấp cơm chua?”

Lương Đại Đương : “Diêu tiểu nương t.ử quả nhiên thông minh, chính là như . Quan gia bày một chiếc thuyền cơm nắm lớn trong tiệc để chiêu đãi các quan, nhưng tiếc là các đầu bếp trong cung thử nhiều cách hấp cơm nhưng vẫn ngon và thơm bằng của tiểu nương t.ử, vì mới đặc biệt sai đến hỏi.”

Diêu Như Ý thầm nghĩ, quả nhiên là . Sushi cách đơn giản, nhưng để hấp cơm sushi ngon bí quyết, đơn giản chỉ thêm một chút giấm là thể thành “cơm giấm”.

Người thường nghĩ sushi chỉ là cơm thêm một chút nguyên liệu, còn cho rằng sushi ngon là vì nguyên liệu tươi ngon mà bỏ qua cơm mới là nguồn gốc thực sự của sushi ngon. Một khi cơm sushi hấp ngon, bộ sushi sẽ hỏng, phủ loại cá đắt tiền thịt ngon nhất lên cũng vô ích.

Lương Đại Đương kể tỉ mỉ các cách thử nghiệm của đầu bếp trong cung, hỏi một cách khiêm tốn: “Cơm cũng ngâm, giấm cũng thêm, nhưng sai ở chỗ nào? Mong Diêu tiểu nương t.ử chỉ giáo một, hai?”

Diêu Như Ý suy nghĩ một lúc, liếc mặt Lương Đại Đương, khóe môi khẽ nhếch: “Quan gia ý, dân nữ tự nhiên dám từ chối, nguyện ý bán rẻ công thức cơm trộn cho quan gia.”

Ngừng một chút, nàng nhấn mạnh từng chữ: “Là bán rẻ.”

Lương Đại Đương sững sờ.

Câu quen tai đến ?

 

 

Loading...