Tiệm Tạp Hóa Nhỏ Bên Quốc Tử Giám - Chương 5: Bán trứng
Cập nhật lúc: 2026-02-16 14:55:55
Lượt xem: 3
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Đây chẳng là một thị trường tiềm năng ?
Phản ứng thật quá chân thực, khiến Diêu Như Ý nhịn bật .
Bản nàng cảm thấy ngon tính, Diêu gia gia cũng cảm thấy ngon, xem trứng kho nước tương đúng là tệ. Điều đó cũng khiến nàng thêm chút tự tin.
Chú thích: Trứng và trứng kho nước tương là một ạ, luộc trứng với xong sẽ đem kho với nước tương nên gọi cách nào cũng .
Thấy gia gia ăn ngon lành, nàng liền dậy bếp để nấu cơm. Nghĩ nghĩ một lúc, nàng thò đầu dỗ dành:
“A gia ngoan nhé, mai con kiếm tiền sẽ mua thịt cho a gia ăn. mua thịt dê , ăn thịt chiên giòn thơm lừng nha. Rẻ hơn mà, hì hì.”
“Thật keo kiệt!” – Diêu Khải Chiêu hừ một tiếng, tiếp tục nhai bánh cùng với trứng.
Gió nắng hong ấm áp thổi vù vù qua sân khiến mái tóc bạc rối tung của ông bay nhẹ. Ông ánh chiều tà rọi lên, hai mắt híp , vẻ mặt thư thái, trông như một chú mèo già lười biếng mới xù lông.
Diêu Như Ý nấu cơm xong, thấy bánh than trong bếp sắp cháy hết, liền vội ngoài tiếp thêm một miếng. Thấy ông đang thư thái như , nàng liền nhóm bếp trở về phòng lấy lược gỗ chải đầu cho ông.
Ông liệt mấy ngày, tóc tai rối bù thành từng b.úi.
Tóc từng lọn chải mượt, nàng tỉ mỉ vấn thành b.úi nhỏ buộc bằng khăn vải. lúc ông ăn xong bánh, mặt mày vụn bánh mà ông hề . Diêu Như Ý xách nước rửa mặt rửa tay cho ông, còn bôi ít sáp mỡ cừu lên trán, má, mũi và cằm, chấm mỗi nơi một ít, đó dùng tay tán đều khắp mặt, khiến ông cụ la oai oái.
“Láo quá! Cái con nhóc , chẳng tôn ti gì hết!”
“Rồi , xong mà.” – Diêu Như Ý toe, còn phủi sạch đám vụn bánh áo ông, nghĩ thầm may cho ông một cái yếm đeo mới .
“A gia phơi nắng tiếp nha, con nấu đồ ăn.”
Giờ gia gia nàng chẳng khác gì một đứa trẻ, giận nhanh mà quên cũng nhanh. Vừa còn tức, giờ thấy Diêu Như Ý siêng năng lập tức híp mắt khen ngợi:
“Ừ, đầu bếp mới nhà ngươi cũng khá đấy. Ngươi tên gì? Bao nhiêu tuổi ?”
Rồi xong, nàng thành đầu bếp .
“Có việc gì thì gọi con nha. Cái bô ở phía , nếu vệ sinh ông nhớ vịn tường chậm thôi đó.” – Dù là đầu bếp bảo mẫu cũng , miễn là ông vui. Diêu Như Ý từ nhỏ bà ngoại nuôi nấng, nên cũng cảm giác thiết tự nhiên với gia gia luôn yêu thương cháu gái hết mực .
Nàng nhún vai bếp tiếp tục bận rộn.
Ban đầu tất nhiên tránh khỏi luống cuống. Thật nàng cũng cao thủ nấu nướng, tất cả các món nàng đều do bà ngoại dạy, là món ăn gia đình đơn giản. Tính , nàng bệnh từ năm mười ba tuổi, khi phẫu thuật và hóa trị mới tạm bình phục thì đến lượt bà ngoại sức khỏe yếu , thường xuyên ch.óng mặt, thậm chí ngất xỉu. Bác sĩ là lao lực nhiều năm, đốt sống cổ biến dạng chèn ép thần kinh khiến não thiếu m.á.u.
Cần nghỉ ngơi nhiều hơn.
Vì , mấy năm đó, Diêu Như Ý đảm nhận tất cả việc nhà. Bà ngoại cũng bắt đầu dạy nàng cách nấu ăn, lấy hàng, tính sổ. Quán tạp hóa cũng bắt đầu giao cho nàng quản lý. Lúc đó, nàng còn ngây ngô, thậm chí vì sợ bệnh và lo lắng tương lai mà phản nghịch, bà càng dạy thì nàng càng bướng, thường xuyên mắng đến mức trốn phòng .
Thật nàng cũng hiểu, bà ngoại sợ nàng sẽ tự lo cho bản . Chính vì hiểu nên nàng càng sợ hơn. Khi , nàng cũng từng giống nguyên chủ đời , từng nghĩ nếu còn thì chẳng còn gì vương vấn, chi bằng cùng rời .
Để chữa bệnh cho cô, bà ngoại bán cả căn nhà cũ nhưng mãi vẫn bán quán tạp hóa. Nàng , bà thậm chí còn chẳng nghĩ đến mấy ông , mà trực tiếp để quán cho cô.
“Sau con khỏi bệnh, trông coi quán nhỏ cũng coi như còn đường sống.”
Tiếc là, cuối cùng vẫn thua căn bệnh u.n.g t.h.ư.
giờ thì chẳng còn gì đáng buồn nữa.
Bà đúng, nàng sống, cứ sống cho bằng !
Có lẽ ông trời thấy đời thiếu nợ nàng, nên đời mới cho nàng thế phận “Diêu Như Ý” , hy vọng nàng thể sống thật khỏe mạnh. Tuy nguyên chủ gầy yếu, nhưng thể chất thật . Ngay cả khi ngộ độc khí than, vẫn thể hồi phục nhanh ch.óng mà cần y học hiện đại, cũng chỉ mười mấy ngày là tỉnh và hoạt động bình thường. So với cơ thể bệnh tật đây của nàng thì đúng là khác biệt một trời một vực.
Vừa mắng đa cảm, nàng ngẩng đầu trời. Trong ánh mắt mù mờ của gia gia, nàng bắt đầu lặng lẽ chuyển đồ như kiến tha mồi , từ từ dời bếp than và nồi trứng kho nước tương mái hiên cửa, đẩy gia gia hành lang hóng gió, còn tìm một quyển sách cho ông g.i.ế.c thời gian. Sau đó, nàng mang một chiếc ghế con, một xấp giấy dầu, thở hồng hộc xuống bên cửa.
Nàng dùng d.a.o cắt giấy dầu thành từng tờ nhỏ, gấp thành hình phễu, xếp ngay ngắn sang một bên, trong lòng căng thẳng chờ đám học trò Quốc T.ử Giám tan học.
Món ăn vặt thế , ai mua nhỉ?
Cắt giấy xong, nàng dùng muỗng nhẹ nhàng khuấy nồi nước tương. Than đỏ trong lò cháy hừng hực, bên ngoài phủ một lớp tro xám bạc, bên trong lấp ló những đốm lửa cam đỏ. Nước tương đang nguội lập tức sôi lăn tăn, mùi thơm của trứng đang lắng đáy bỗng tỏa khắp ngõ nhỏ.
lúc đó, tiếng chuông tan học ngân dài vang lên.
Ở Biện Kinh hai trường học cho quan phủ, một là Quốc T.ử Giám, hai là Thư viện Tịch Ủng, nhưng quy mô và cách thức tổ chức của Quốc T.ử Giám khác hẳn Thư viện Tịch Ủng ở ngoài thành.
Quốc T.ử Giám chia hai khu Nam – Bắc.
Khu phía Bắc là nơi học sinh học "Lục nghệ Cửu kinh", sân tập b.ắ.n cung, sân đá cầu, và dãy phòng học, thể xem như khu giảng dạy. Còn khu phía Nam là những mái ngói xám xếp tầng nối tiếp, là khu kí túc xá nơi học sinh ăn ở sinh hoạt. Nếu so với đại học thời hiện đại, thì đúng là giống như ký túc xá sinh viên.
Ở giữa hai khu là một ngõ nhỏ rộng chừng hơn trượng, chính là ngõ nơi nhà họ Diêu đang sống.
Chỉ cần tiếng chuông tan học vang lên, đám học trò của Quốc T.ử Giám sẽ như cá chép sông Hoàng Hà tràn khỏi cổng trường, ào ào tuôn , mà con ngõ nhỏ là đường tất yếu từ lớp học qua nhà ăn để trở về phòng nghỉ.
Toàn bộ Quốc T.ử Giám hơn ba ngàn thầy trò.
Theo lý mà , ở nơi qua tấp nập như , từ lâu nên xuất hiện quán bán hoành thánh, lò nướng bánh, thành một phố ăn vặt náo nhiệt như khu phố đại học thời hiện đại mới đúng. Đáng tiếc, vì ngõ nhỏ trong phạm vi tường ngoài của Quốc T.ử Giám, đầu ngõ và cuối ngõ đều binh lính trấn giữ, cho ngoài buôn bán; còn cư dân trong ngõ đa phần là quan học trong Quốc T.ử Giám, mà quan thì thứ nhất là buôn bán công khai, thứ hai là lương bổng dư dả, chẳng thèm để mắt tới mấy chuyện buôn bán lặt vặt.
Dẫu , quan mà còn buôn bán khổ cực thì chẳng mất thể diện ? Diêu gia là kiểu thanh liêm hiếm , còn phần lớn quan khác chỉ cần một chỗ là đem tiền tới cửa, huống chi đây còn là Quốc T.ử Giám? Ai thèm hạ buôn mấy thứ vặt vãnh?
Thế nên, trong trí nhớ của nguyên chủ, cả con ngõ chỉ ba tiệm buôn: một là tiệm khắc bản in của nhà họ Mạnh, hai là tiệm may của Trình Nương Tử, tiệm sách của Lưu gia do họ hàng nhà Lưu chủ bộ mở.
Chú thích: chủ bộ là chức quan nhỏ, công việc là quản lý sổ sách, văn thư.
Chưa từng ai mấy chuyện nhỏ lẻ như bán đồ dùng cá nhân bán đồ ăn vặt cả.
Vậy nên Diêu Như Ý đúng là vô tình nhặt lợi to.
Nói trắng , đây chẳng là một thị trường tiềm năng ?
Tiếng chuông vang lên, nàng lập tức phấn chấn, thẳng lưng dậy. Tay trái nắm c.h.ặ.t cái vợt tre chuyên vớt trứng, tay đỡ cái nồi đất hai quai. Đôi mắt hạnh to tròn sáng rỡ chớp lấy một , dán c.h.ặ.t cánh cổng lớn sơn đỏ của Quốc T.ử Giám, nơi học trò bắt đầu lũ lượt tràn .
Diêu Như Ý chẳng thấy buôn bán là chuyện mất mặt gì. Người sắp c.h.ế.c đói tới nơi , còn bày đặt giữ gìn cái gọi là cốt cách nho sĩ? Không nhanh ch.óng nghĩ cách xoay sở thì món nợ năm trăm quan đến đời nào mới trả xong?
Dù thì bao nhiêu năm qua, ông cháu nhà họ Diêu cũng đàm tiếu đủ , thêm chút chuyện để thiên hạ bàn tán thì ?
Huống hồ, với điều kiện y tế hiện tại, bệnh của gia gia nàng cần thời gian dài để dưỡng, khó mà khỏi nhanh . Theo như lời Lưu chủ bộ , gia gia nàng e là khó mà tiếp tục quan. Vậy thì thà buông mặt mũi, tập trung buôn bán còn hơn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tiem-tap-hoa-nho-ben-quoc-tu-giam/chuong-5-ban-trung.html.]
Mà thật , trứng chỉ là màn dạo đầu mà thôi.
Diêu Như Ý đầu cánh cửa gỗ mun cũ kỹ lưng . Trên bức tường ngay lưng nàng vốn sẵn một cửa sổ hình vuông, bên trong là nhà kho nhỏ chứa đồ đạc lung tung của nhà họ Diêu.
Sáng nay dọn dẹp, nàng mở cửa sổ đó xem , trong lòng cũng tính toán rõ ràng: dọn dẹp hai căn phòng , đục rộng cửa sổ một chút, dựng ván gỗ kê thêm vài cái kệ chẳng sẽ trở thành quầy hàng bán tạp hóa sẵn ?
Sau đó, ở bậc tam cấp cửa sổ, đặt thêm hai tủ gỗ hẹp, kê sát mép cửa sổ, còn thể bày bán trái cây theo mùa nữa. Tuy nhiên, trái cây rau củ nguồn lấy hàng định, ngon rẻ, hơn nữa hoa quả mau hỏng, khách quen thì vội bán.
Đợi khi mở quầy hàng , cửa viện cũng thường xuyên mở thì khách tới lui mới tiện. Nàng chẳng sợ cái gì gọi là nam nữ lui tới tư thông ! Ai mà coi thường nàng chỉ vì lý do đó thì cũng chẳng gì !
Chậc, quầy hàng còn thành hình, từng bước từng bước mà thôi... Càng nghĩ, nàng càng thấy hăng hái.
Trong Quốc T.ử Giám.
Tiếng chuông vang lên, mấy đứa tiểu đồng và hầu đang tụ tập buôn chuyện bậc thềm các giảng đường Giáp, Ất liền lập tức nhảy dựng dậy, vội vã chạy trong hầu hạ chủ nhân nhà . Chẳng bao lâu , từng tốp từng tốp thiếu niên áo quần tươm tất, khí chất hào hoa lượt đón ngoài.
Quốc T.ử Giám và Thư viện Tịch Ủng phân chia học sinh theo cách khác . Thư viện Tịch Ủng mới thành lập mười mấy năm, chủ trương thu nhận con cháu lương dân, vì thế khi tuyển sinh thì chia thành các lớp Giáp – Ất – Bính – Đinh theo thứ hạng điểm thi, hàng tháng còn tổ chức khảo thí, học sinh điểm thấp sẽ loại, coi trọng thực lực và học vấn.
Còn Quốc T.ử Giám hơn bảy mươi năm lịch sử, thể chế phần mục nát hơn. Do quy định chỉ con cháu từ quan thất phẩm trở lên mới nhập học, nên học sinh phân lớp dựa xuất , con cháu quyền quý mới lớp Giáp để học.
Cho nên, chỉ cửa các lớp Giáp, Ất mới tụ tập những kẻ hầu hạ phô trương thanh thế như .
Tiếng chuông tan học vang lên lâu, Cảnh Hạo mới buồn bực bước khỏi cửa lớp Giáp.
Đi chỉ mấy tên tạp dịch, mà còn hai tên tiểu tư cận và khôn ngoan lớn lên cùng từ bé, một tên cõng theo hòm sách và bàn cờ, tên là Cảnh Ngưu, một tên vác cung và bóng đá gọi là Cảnh Mã. Hai đứa hình như là em sinh đôi, cao thấp gầy bé như , đến cả cái nốt ruồi mặt cũng giống y chang, chỉ là một đứa nốt ruồi bên trái, một đứa bên .
“Đại lang, xe chuẩn xong , hôm nay ngài vẫn về nhà ạ?” – Cảnh Ngưu (nốt ruồi bên trái) ngẩng mặt lên, gương mặt cực kỳ khó chịu của thiếu gia nhà , dè dặt hỏi.
“Hôm nay cũng về, mà cũng chẳng đến nhà cữu cữu .”
“…Vậy… ngài ạ?” – Cảnh Mã (nốt ruồi bên ) , trong lòng như chuông báo động, run rẩy hỏi.
“Đi Trịnh Châu chơi mấy hôm, học nữa!”
Cảnh Ngưu, Cảnh Mã lập tức hình.
thấy Cảnh Hạo tức tới mức mặt mũi g.i.ế.c , cũng chẳng dám can ngăn, chỉ dám liếc hiệu ráng nịnh nọt dỗ dành: “Đi Trịnh Châu gì? Gần đây lạnh lắm, nếu thiếu gia gặp… đó, thì là về trang viện ngoại thành nhé?”
Mặt Cảnh Hạo càng đen sì: “Ta là Trịnh Châu, núi Vân Mộng tắm suối nước nóng!” Nói xong còn hừ lạnh một tiếng: “Ta hai đứa bọn ngươi đang nghĩ gì, cứ về nhà báo tin ! Này! Cảnh Mã! Ngươi về báo với cha : chừng nào cái nữ nhân dơ bẩn đó còn trong nhà, tuyệt đối bước chân về!”
“…Thiếu gia, nô tài là Cảnh Ngưu…” – Tên chỉ ròng.
Cảnh Hạo nghẹn họng. Hai đứa giống quá, mười mấy năm mà vẫn phân nổi.
Hắn mất kiên nhẫn, phẩy tay: “Kệ ngươi là ai, miễn rõ với ông là . Nữ nhân họ Đặng đó nhất định đuổi ! Còn dám mơ nương ? Hừ! Không xứng! Trong nhà bà thì , thì bà ! Cả cái thằng con trai đầu heo của bà nữa, dám bước cửa nhà một bước, đ.á.n.h gãy chân nó! Ngươi bảo bà thử xem dám !”
Càng càng tức, đến đoạn cuối thì mặt Cảnh Hạo đỏ bừng như gan heo, n.g.ự.c phập phồng dữ dội.
Cảnh Ngưu, Cảnh Mã sợ xanh mặt, vội vã lấy t.h.u.ố.c cho uống, đứa thì xoa lưng, đứa thì đỡ n.g.ự.c, trong lòng cũng thấy xót xa cho .
Cảnh Hạo là con trai độc nhất của Tam ty sứ Cảnh Trung Minh, quan viên nhị phẩm, nắm bộ tài chính thuế khóa của Đại Tống, còn gọi là Kế tướng, địa vị vô cùng hiển hách. Đáng lẽ sinh trong gia đình như là phúc phận lớn, đáng tiếc mẫu ruột của mất ngay khi sinh, từ nhỏ phụ cha nương nuôi khôn lớn.
Người ngoài đều , vì yêu con nên Cảnh tướng mười mấy năm tái hôn.
chẳng vì , đầu năm nay, tiệc nhiều, yến hội nhiều, Cảnh tướng như trúng tà, trong một buổi tiệc trúng một nữ nhân lính dâng lên, nhất quyết đòi cưới về nhà!
Quan trọng là nữ nhân hơn ba mươi, còn một đứa con riêng lớn gần bằng Cảnh Hạo!
Trong nhà họ Cảnh thiếu tiểu , mấy thế đàng hoàng cũng sinh vài , của Cảnh Hạo, mà còn ai nâng lên chính thất. Vậy mà một góa phụ từng sinh con cho khác rước chính thê, chẳng trò cho thiên hạ ?
Cảnh Hạo nghĩ nát óc cũng hiểu nổi, cãi mấy trận trời long đất lở với cha, nhưng cũng đổi gì. Nữ nhân đó vẫn rước nhà long trọng như cưới vợ cả.
Ngày động phòng, Cảnh Hạo xách hai cái đèn l.ồ.ng lớn, xông lên đốt luôn gian nhà chính, suýt nữa đốt luôn cả cha lẫn kế!
Từ đó đến nay, thèm về nhà nào.
Cảnh Hạo thở hổn hển, mãi mới kìm cơn giận đang bốc hỏa trong lòng. Đột nhiên, ngửi thấy một mùi thơm đây, nghi hoặc liếc sang n.g.ự.c của Cảnh Ngưu, Cảnh Mã:
“Các ngươi… ăn vụng cái gì ?”
Cảnh Mã ngơ ngác, lập tức rút từ trong n.g.ự.c một quả trứng còn nóng hổi, cung kính dâng lên:
“Lúc nãy áo, nô tài ngõ gọi xe, tiện đường mua ở trong hẻm phía . Hôm nay mới , là một tiểu nương trông xinh đang bán trứng đó ạ, ít học sinh mua. Nô tài ngửi thấy mùi thơm quá, nên cũng bỏ tiền mua vài quả. Quả còn nguyên bóc, đại lang ăn ?”
Trứng ? Cảnh Hạo vốn chán ghét món . Nếu là chiên xào còn tạm, chứ loại trứng kho kiểu , lúc bóc thường mùi hôi như mùi đ.á.n.h rắm, cực kỳ ưa!
Hắn cau mày, hất tay đẩy , sải bước tiếp: “Tưởng thứ gì quý báu lắm! Ngươi giữ mà ăn !”
Cảnh Mã xị mặt, ấm ức nhét n.g.ự.c, lẩm bẩm lưng: “Thật sự là ngon lắm mà…”
Ánh mặt trời dần ngả về Tây, hoàng hôn buông xuống. Vầng thái dương đỏ rực như thiêu đốt chiếu rọi những mái ngói cong v.út của Quốc T.ử Giám, phản chiếu ánh sáng vàng rực như kim loại nóng chảy. Vách tường trắng phơn phớt sắc cam, cột hành lang đổ bóng dài như dây cung, tất cả hòa quyện tạo nên khung cảnh rực rỡ cuối ngày.
Chủ tớ nhà họ Cảnh bước ngang qua cửa lớp Bính - học đường dành cho học sinh xuất thấp. Bóng của họ trải dài tường, song cửa, lướt ngang mắt một .
Bên trong lớp Bính, Lâm Duy Minh đang trơ mắt từng trong lớp lượt rời .
Hắn cố gắng nhịn cơn đói trong bụng, dựng cuốn sách thẳng lên che mặt, đó lặng lẽ thở dài một não nề.
Phía , giáo thụ dạy kinh học – Chu Bỉnh vẫn đang say mê tới lui, to giảng đạo, nước miếng văng tứ tung, vẻ mặt phấn khích như thể hề thấy tiếng chuông tan học nãy.
Chu Bỉnh ba mươi sáu ba mươi bảy tuổi, nhưng trông như hơn bốn mươi, thì thấp và tròn, mặc áo dài bằng lụa trắng đai lưng thắt c.h.ặ.t khiến cả trông chẳng khác gì cái bánh nướng nở quá đà.
Lại thêm cái tên “Bỉnh” gần giống “bính” (bánh)… nên lũ học trò gọi lén là “Bánh Lớn Tiên Sinh”.
Chỉ thấy Chu Bỉnh vẫn đắm chìm trong trang sách, hăng say to bài kinh trong “Xuân Thu – T.ử Sản luận chính khoan mộc”:
“Khoan dĩ tế mộc, mộc dĩ tế khoan, chính thị dĩ hòa…”
(Dịch ý: Dùng sự khoan dung để điều hòa sự cứng rắn, lấy sự cứng rắn để điều hòa sự khoan dung, chính trị như thế mới thể cân bằng…)
Dưới lớp, đám học trò quá quen cảnh kéo dài giờ học, mặt ai nấy đều đờ đẫn như xác sống.
Vì lên lớp Bánh Lớn Tiên Sinh thì bao giờ tan học đúng giờ, tiết nào cũng dạy lố, tiết nào cũng say mê như lên đồng!