Tiệm Tạp Hóa Nhỏ Bên Quốc Tử Giám - Chương 36: Lẩu Oden

Cập nhật lúc: 2026-02-16 14:56:27
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

 

Ngon! Ngọt! Nước canh thanh mát tuyệt vời!

Ngay khi Diêu Như Ý đang kéo nhị thúc của để bàn bạc chuyện cơ mật kinh doanh, trong con hẻm nhà Lâm tư tào, trong căn phòng nhỏ xíu ngăn bằng vách tre và bạt, Lâm Duy Minh và Mạnh Bác Viễn đang lén lút thoại bản mới.

Trong thoại bản, tài t.ử giai nhân hai tâm đầu ý hợp, tình đến nồng nàn, cảnh xuân tràn ngập. Hai đang mặt đỏ tía tai, tim đập thình thịch, cánh cửa mỏng manh "xoẹt" một tiếng Tiểu Thạch Đầu Đầu kéo :

"Đại ca, nương gọi huyh qua nhà họ Diêu đưa đồ ăn cho tiểu thúc."

Lâm Duy Minh và Mạnh Bác Viễn giật , tim đập thình thịch suýt chút nữa nhảy khỏi l.ồ.ng n.g.ự.c, hai vội vàng nhét thoại bản trong áo.

Lâm Duy Minh đỏ mặt giận dữ: "Đệ gõ cửa ?"

Tiểu Thạch Đầu Đầu lý lẽ rành rọt: "Vào phòng gõ cửa gì."

Nhà họ Lâm đông , phòng ốc chật chội, Lâm tư tào dùng vách tre ngăn thêm vài căn phòng nhỏ chỉ đủ xoay , nhưng ngay cả như , mấy đứa trẻ trong nhà cũng hai ba ở chung một phòng.

Trước khi Tiểu Thạch Đầu đời, Lâm Duy Minh vốn ở chung phòng với nhị Duy Thành. Sau sắp thi khoa cử, lúc mấu chốt tĩnh tâm học hành, hơn nữa là lớn nhất, cứ chen chúc với nhị cũng thể thống gì, nên một phòng riêng.

Tốn bao nhiêu lời, hứa với cha nương bao nhiêu " con nhất định sẽ thi đỗ bảng Giáp", Lâm Duy Minh khó khăn lắm mới thuyết phục cha nương ngăn cho một căn phòng nhỏ ở hành lang, vẫn là căn phòng mỏng manh tạm thời dựng lên bằng ván gỗ và tre.

Căn phòng ở hành lang mùa đông lạnh như hầm băng, mùa hè nóng như lò hấp, trời mưa thì dột tí tách, bốn vách tường thông gió, nhưng Lâm Duy Minh cũng vui mừng vì một phòng riêng.

Kết quả vui một năm, Tiểu Thạch Đầu đời!

Tiểu Thạch Đầu cai sữa, bò, nương liền vứt Tiểu Thạch Đầu cho . Bảo , đại ca , ban đêm trông ngủ, còn sẽ gia cố căn phòng hành lang , căn phòng và Tiểu Thạch Đầu sẽ ở.

Tuy lớn tuổi , nhưng Tiểu Thạch Đầu còn nhỏ mà!

"Tiểu Thạch Đầu cũng chiếm bao nhiêu chỗ, sẽ quá chật ." - Nương như .

Lâm Duy Minh ban đêm trông , ban ngày sách, phòng riêng cũng còn, thật sự khổ đến mức .

Cho nên Tiểu Thạch Đầu như , Lâm Duy Minh liền nghẹn họng, nhưng thoại bản mới nửa chừng, đúng lúc gay cấn ngứa ngáy khó chịu, tâm trí chạy việc, bèn vẫy tay: "Đệ , với nương là đang ôn bài."

"Nương và Mạnh tứ ca ở cùng thì chắc chắn học bài , nương bảo đưa!" - Tiểu Thạch Đầu chống nạnh, tinh ranh :

"Nếu sai thì đưa tiền đây!"

Lâm Duy Minh càng tức giận hơn: "Đệ tuổi còn nhỏ mà lúc nào cũng tiền với bạc, thật là tầm thường!"

"Vậy thì đưa , đây."

"Khoan , đây, bao nhiêu tiền." - Lâm Duy Minh tức tối sờ cái ví may trong áo.

"Ta cho , cũng nghèo, nhiều nhất chỉ cho hai đồng tiền thôi."

Tiểu Thạch Đầu nghĩ một lát, miễn cưỡng: "Được thôi."

Lâm Duy Minh đặt hai đồng tiền nặng trịch lòng bàn tay Tiểu Thạch Đầu: "Đi nhanh , nhanh , đóng cửa , lát nữa nữa !" - Hắn đuổi đứa phiền phức , vội vàng gọi Mạnh Bác Viễn đang bên cạnh nhịn xem hai họ cãi tiếp tục .

Hai thiếu niên rúc trong chăn, đầu chụm , đến say mê.

Tiểu Thạch Đầu đóng cửa , cân nhắc những đồng tiền trong tay, ngoài cửa khúc khích, đó vui vẻ chui bếp, chạy tìm nương: "Nương, món ăn nương con đưa ? Con ngay đây!"

Trong bếp, Anh thị bụng to, vén nắp nồi hấp đang bốc nghi ngút, lấy bốn năm cái bánh bao nhân đậu hũ hình thoi tròn to, đặt trong giỏ, dùng vải sa mỏng che , treo lên cánh tay Tiểu Thạch: "Đi , hỏi thăm tiểu thúc của con nhé."

Tiểu Thạch Đầu nhúc nhích, híp mắt đưa tay : "Nương ơi, tiền chạy việc."

Anh thị trợn mắt : "Mấy bước đường mà đòi tiền chạy việc!"

"Ngoài trời lạnh lắm, nương nhất cho con hai đồng tiền mà!"

Vừa Tiểu Thạch Đầu ôm lấy vòng eo to hơn vài vòng của Anh thị, má áp bụng nương, nũng nịu: "Cầu xin nương, nương , trong bụng cũng giúp con đấy."

Đứa bé trong bụng Anh thị đang ở tháng máy t.h.a.i máy mạnh, Tiểu Thạch Đầu áp mặt , đứa bé trong bụng liền chuyển động như đang nhào lộn.

Thật mong lời của Tiểu Thạch Đầu thành sự thật, là một nữ nhi. Bà chịu đủ mấy tên nam nhân thối trong nhà !

Anh thị thở dài, bất đắc dĩ lấy hai đồng tiền cho Tiểu Thạch Đầu: "Đi , , con qua chỗ Như Ý mua đồ ăn mà. Chỉ một điều, mua kẹo ăn! Răng con mà sâu thì nương chịu trách nhiệm !"

"Nương nhất!"

Tiểu Thạch Đầu nhận lấy hai đồng tiền giữ ấm trong lòng nương, nhảy cẫng lên, khoác giỏ tre chạy như bay khỏi cửa.

Gió thổi vù vù mặt , cũng cảm thấy lạnh, ngược vui đến ngây ngô. Cộng thêm tiền lừa từ đại ca, bốn đồng tiền ! Lại thể mua kẹo lạc sư t.ử !

Hắn khoác giỏ chạy nhanh như bay về phía nhà họ Diêu.

Vừa chạy khỏi cửa, thấy Mạt Lị và Tiểu Tùng cũng đang trong hẻm, hai một trái một , ở giữa kéo một con b.úp bê bằng lụa, thấy hai cô bé, Tiểu Thạch Đầu liền đoán chắc họ cũng đến nhà họ Diêu, vội vàng đuổi theo: "Mạt Lị! Tiểu Tùng! Đợi với!"

Từ khi tiệm tạp hóa của nhà họ Diêu khai trương, vui nhất chính là mấy đứa trẻ , đặc biệt là Mạt Lị, cô bé mập lên một vòng, từng là cô bé gầy gò, ốm yếu như mầm đậu tương, giờ đây cuối cùng cũng trở thành một đứa trẻ bình thường, mặt cả má bầu, mũm mĩm.

Vưu tẩu t.ử cũng bất lực, đây nàng thực sự cảm thấy nấu ăn ngon, nàng luôn nghĩ chỉ là lựa chọn giữa ngon và bổ dưỡng mà thôi. Có một thứ tuy ngon, nhưng cho sức khỏe.

Tuy nhiên, điều lẽ cũng chỉ là nàng tự nguyện, nàng bồi bổ cho Mạt Lị nhiều năm như , càng bồi bổ càng gầy, ngược là những món mà Như Ý bán, nàng cảm thấy ăn sẽ nóng trong, cho Mạt Lị mập lên.

Tiểu Tùng thì càng cần , cô bé vốn ăn khỏe, thích ăn, dáng tròn trịa mập mạp, bây giờ ăn đến mức giống như một viên chè trôi nước thành tinh, trông phúc. Tiệm tạp hóa của Như Ý gần nhà cô bé nhất, cô bé và nương ở trọ trong hiệu sách nhà họ Lưu, đối diện chéo với nhà họ Diêu, Như Ý tỷ dù mở cửa, chỉ cần ở trong nhà nấu ăn, cô bé cũng thể ngửi thấy mùi thơm!

Nhà họ Diêu mở cửa, cô bé chắc chắn sẽ đợi ở cửa.

Đôi khi cô bé mua trứng, xúc xích nướng kẹo để ăn, nhưng trong tiệm quá nhiều thứ để ăn và để xem! Mỗi ngày cô bé đều dạo một vòng, chỉ cần bước tiệm liền như dính c.h.ặ.t trong, trừ khi nương hét toáng lên, cô bé mới chịu về nhà.

Hạt lạc, hạt dưa, hạt thông, hạnh nhân, ô mai, ô mai khô, thịt khô... cái ăn thử, cái cũng nếm thử, cái gì cũng ăn.

Không chỉ đồ ăn mà còn đồ chơi nữa!

Hôm nay cô bé và Mạt Lị đến là vì đó hẹn với Như Ý tỷ, bảo tỷ nhập về một ít b.úp bê lụa xinh . Hôm nay cô bé đang chơi trò chơi gia đình ở nhà Mạt Lị, mới chơi một lúc thấy vợ của thợ mộc và ở tiệm thêu đến nhà họ Diêu giao hàng, liền vội vàng mời Mạt Lị cùng đến xem.

Biết là b.úp bê mới đến!

Tiểu Thạch Đầu "phù phù" cuối cùng cũng đuổi kịp hai cô bé, họ quả nhiên là đến nhà họ Diêu, bèn cùng .

Ba đứa trẻ con chạy đến nhà họ Diêu, bây giờ chúng mua đồ ở cửa sổ nữa, thành thạo vén tấm rèm vải bông dày rủ xuống cửa sân nhà họ Diêu, sờ sờ Đại Hoàng đang ở cửa trông nhà, khi liền rẽ cánh cửa nhỏ ở hành lang bên .

Tiệm của nhà họ Diêu tuy một cửa sổ lớn, nhưng mùa đông, bên trong tiệm vẫn tối hơn bên ngoài. Ba đứa trẻ con mang theo lạnh tiệm, ánh sáng từ sáng trở nên tối hơn, thích nghi một lúc, dụi mắt mới rõ.

Ba nắm tay , cẩn thận vòng qua những kệ hàng cao ngất, mới tìm thấy Như Ý tỷ.

Trong tiệm cũng lò sưởi, ấm áp vô cùng, ở trong nhà cần mặc những chiếc áo khoác dày cộp và nặng nề nữa.

Như Ý tỷ mặc một chiếc áo khoác ngắn lót bông, màu sắc nhạt nhẽo, chỉ cổ tay và cổ áo thêu mấy chùm hoa lan, đang bên quầy cúi chuyện nhỏ với một nam nhân vẻ ngoài thanh tú bên cạnh.

Nam nhân ở nơi giao thoa giữa ánh sáng và bóng tối nghiêng , khuôn mặt nghiêng của ánh sáng lạnh nhạt của mùa đông phác họa nên vẻ thanh tú lạ thường, khi lông mi rũ xuống, gần như thể thấy mấy vệt bóng tối rõ ràng khuôn mặt trắng bệch.

Lâm Văn An rũ mắt, tay lật vài cuốn sách khâu chỉ mặt, trầm tĩnh và chuyên chú lắng nàng .

Ánh sáng nhàn nhạt chiếu , những hạt bụi nhỏ bay lơ lửng, rơi đúng giữa hai , góc nghiêng và mái tóc của họ đều sáng lấp lánh. Cứ như thể cả tiệm chìm trong bóng tối, nhưng chỉ hai họ ngâm trong vạt sáng duy nhất , ngay cả sự ồn ào náo nhiệt bên ngoài cũng dường như ngăn cách.

Mặc dù Tiểu Thạch Đầu và hai cô bé chỉ là những đứa trẻ hiểu gì, nhưng lúc , tại cũng cảm giác vạn vật đời đều tĩnh lặng, chỉ hai họ.

Vẫn là Tiểu Tùng nhịn , cô bé xem b.úp bê quá! Loay hoay một lúc, thò đầu , khẽ gọi: "Như Ý tỷ”, phá vỡ bầu khí tĩnh lặng và đẽ .

Diêu Như Ý đầu , thấy ba nhóc con thường xuyên đến nhất trong hẻm, đang tha thiết , lập tức hiểu , : "Mấy đứa đến xem b.úp bê lụa ? Ở chỗ cũ đấy, mấy đứa qua xem , hôm nay còn nhà b.úp bê mới nhập về nữa!"

Mắt Tiểu Tùng và Mạt Lị ngay lập tức sáng lên, bỏ Tiểu Thạch Đầu chạy về phía góc sâu nhất của tiệm.

Tiểu Thạch Đầu do dự một lát, may mà quên nhận tiền chạy việc, nên tạm thời kìm nén sự tò mò theo, về phía quầy, nhẹ nhàng đặt chiếc giỏ trong tay lên quầy.

Nhón chân lén lút lén Lâm Văn An đang cúi đầu , còn nhỏ, lúc nhớ chuyện thì Lâm Văn An về quê , đối với Tiểu Thạch Đầu, vị tiểu thúc chỉ từng gặp mặt, mà còn thích , giống như điêu khắc từ băng mái hiên, lạnh lùng. Đặc biệt là khi chuyện, càng cảm giác xa cách.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tiem-tap-hoa-nho-ben-quoc-tu-giam/chuong-36-lau-oden.html.]

Tiểu Thạch Đầu sợ phiền sẽ mắng, một mạch thật nhanh: "Tiểu thúc, nương hấp bánh bao bảo mang qua cho thúc, đặt ở đây , đây."

Sau đó chạy mất.

Lâm Văn An ngẩng đầu lên, thấy một đứa trẻ mập mạp lóe lên giữa những kệ hàng, trốn như một con cá chạch, để cho một khoảnh khắc bối rối.

... Hắn đáng sợ đến ?

Diêu Như Ý mím môi trộm ở bên cạnh, nhưng vẫn vội vàng tranh thủ lúc tiệm vắng khách, tiếp tục dặn dò Lâm Văn An: "Nhị thúc, suất ăn cơ bản thúc ở bên , để trống một chỗ cho vẽ, suất ăn Tam Nguyên Cập Đệ thì ở bên , suất ăn Kim Bảng Đề Danh thì ở bên ..."

Tiểu Tùng và Mạt Lị đến góc sâu nhất của tiệm, kệ hàng chuyên bày các loại b.úp bê lụa, quần áo b.úp bê lụa, nhà b.úp bê, hai cô bé trầm trồ ngớt!

Trước kệ hàng chỉ hai bé, mà còn cháu gái của Khương học sĩ - Khương Đồ, cháu gái họ của nhà học Mạnh – Quan Nhung Nhung, và những đứa trẻ khác trong hẻm, đều đang nán hàng kệ .

Trong tiệm của Như Ý tỷ chỉ bày b.úp bê cá của tiệm nhà họ Thẩm, mà còn nhiều loại b.úp bê mới lạ từng thấy.

Có những con b.úp bê đầu to mặt tròn đội mũ tai ch.ó, tai mèo lông xù, loại b.úp bê đều khâu bằng vải bông, đầu to nhỏ, tóc chải gọn gàng đều xù lên, nhưng cũng những con chải gọn gàng và tết b.í.m, chỉ b.úp bê nữ mà còn cả b.úp bê nam!

Dễ thương quá! Mỗi con b.úp bê đều mắt to, đầu tròn, trong tay chân bằng bông đều nhồi khung xương bằng gỗ, vì tay chân đều thể bẻ cong .

Loại b.úp bê kích cỡ khác , con to bằng lòng bàn tay, cũng con lớn hơn, kệ hàng bên cạnh treo nhiều bộ quần áo nhỏ, đủ màu sắc và kiểu dáng, thậm chí còn cả dây buộc tóc và hoa vải cho b.úp bê.

Điều Mạt Lị phấn khích nhất là cô bé thực sự thấy nhà b.úp bê!

Nhà bằng gỗ, ngôi nhà mái hiên nhỏ, nhấc mái nhà lên, bên trong phòng khách, phòng ngủ, cửa sổ nhỏ, còn bàn ghế, bếp, bát đũa chỉ b.úp bê mới , mỗi thứ bên trong đều thể cầm lên, chăn nhỏ giường thể trải , rèm treo cửa sổ thể cuộn lên, cửa sổ chạm trổ thể mở , cửa thì càng cần , mỗi cánh cửa đều thể mở .

Ngôi nhà sơn màu, thậm chí cả ngói cũng chạm khắc từng viên một, quá, Mạt Lị say mê , đưa tay sờ, thì thấy bên cạnh : "Chỉ động, hỏng thì bồi thường đấy."

Mạt Lị giật , đầu , mới phát hiện một cao gần bằng Tiểu Thạch Đầu đang ở góc trông chừng những con b.úp bê và ngôi nhà , hình giống như trẻ con, nhưng mặt giống lớn.

Hắn trông đáng sợ... Mạt Lị âm thầm rụt tay , nép bên cạnh Tiểu Tùng, hai tiếp tục xem, nhưng dám đưa tay nữa.

Bây giờ trong tiệm tạp hóa chỉ ba ngôi nhà b.úp bê, một cái bên trong rèm, chăn, gối và chăn thêu hoa màu hồng trắng nhạt, một cái khác thì màu xanh lam, cái cuối cùng thì màu vàng ngỗng, mỗi ngôi nhà kích thước và bố cục khác , ở góc còn khắc tên của thợ mộc: Chu Cử Mộc.

Hóa là do thợ mộc Chu điêu khắc, Mạt Lị và Tiểu Tùng càng thích hơn, đây hai cô bé đều mua máy bé cún gỗ nhỏ do thợ mộc Chu điêu khắc mà Như Ý tỷ bán, ở m.ô.n.g một cái dây cót bằng gỗ, vặn hai vòng, cún con sẽ chạy!

Mấy bộ chăn gối, rèm cửa, những bông hoa thêu quần áo nhỏ của những con b.úp bê , Tiểu Tùng thậm chí còn nhận , nhất định là do Trình nương t.ử thêu!

Trình nương t.ử thêu hoa đào nhất, hoa đào ngài thêu đến cả nh** h** cũng sống động như thật, thậm chí một bộ quần áo, mỗi bông hoa đều hướng khác , bông nở hé, bông nở rộ, cô bé một chiếc váy nhỏ cũng là nương nhờ Trình nương t.ử , cũng là hoa đào như .

Nghĩ đến b.úp bê mặc quần áo giống , Tiểu Tùng càng hơn!

Mạt Lị và Tiểu Tùng kệ hàng, xem xem , rời, sờ nhưng sợ hỏng, bây giờ thấy giá , cần Tam Tấc Đinh mấy cô nhóc cũng dám sờ.

Hai cô bé lớn lên trong con hẻm Quốc T.ử Giám, hầu hết trẻ con ở đây bất kể trai gái đều bắt đầu học chữ từ ba tuổi, Mạt Lị và Tiểu Tùng dù nhận chữ phức tạp, nhưng giá tiền lớn ghi nhà b.úp bê: "Trọn bộ nội thất b.úp bê Ba trăm đồng" thì vẫn nhận .

Ba trăm đồng! Tiểu Tùng và Mạt Lị , trong mắt đối phương đều thấy sự thất vọng. mà thật sự thích, đồ vật càng nhỏ càng khó điêu khắc, thợ thủ công chỉ sợ cũng tốn ít tâm sức mới , coi là đáng giá .

Hai cô bé xổm ở đó chịu , nếu b.úp bê của hai bé ngôi nhà nhỏ như thì quá, bép bê sẽ giường để ngủ !

Tiểu Thạch Đầu hứng thú với b.úp bê lụa, mắt những con lính gỗ bày quầy bên cạnh thu hút.

Đó là b.úp bê tướng quân bằng gỗ cưỡi một con bạch mã cao lớn, điêu khắc sống động như thật, áo giáp thể mặc cởi , bên cạnh tướng quân còn một giá v.ũ k.h.í, tay thể đổi các loại v.ũ k.h.í và áo giáp khác , bên cạnh thậm chí còn cả xe chiến, ngựa chiến với các màu lông khác !

Không đúng!

Mắt Tiểu Thạch Đầu đột nhiên , chằm chằm con tướng quân cưỡi ngựa lớn, con bạch mã nhất định là con Khiếu Sương Câu của Nhạc Đằng tướng quân!

Nghe Nhạc Đằng tướng quân một con ngựa trắng, trắng như tuyết, chỉ một vệt lông đỏ trán, thể ngàn dặm một ngày, nó theo Nhạc tướng quân chinh chiến Nam Bắc nhiều năm, đ.á.n.h bại Liêu, thắng Kim, bảo vệ Yên Vân!

Chỗ nào tiếng vó ngựa như sấm, nơi đó giặc tan, sơn hà vững chắc!

Không sai, vị tướng quân đeo roi bạc, tay cầm trường thương, lưng còn mang một cây cung lớn... Tiểu Thạch Đầu mà hai mắt nóng bừng, ban đầu chỉ một hai phần động lòng, khi nhận con ngựa chiến cùng những món v.ũ k.h.í , lúc tăng vọt lên mười hai phần.

Ai đời Nhạc tướng quân? Trong lòng tụi trẻ con Đại Tống, Đại Tống hai vị đại hùng lừng danh, một là Nhạc Đằng tướng quân, một là Hy Phi Cảnh tướng quân, nhưng nếu chỉ chọn một, thì chỉ Nhạc Đằng tướng quân! Không cần do dự!

Tiểu Thạch Đầu ôm lấy kệ hàng .

Muốn quá! ngựa chiến và tướng quân bán riêng, hai món cộng ít tiền, nương chắc chắn sẽ đồng ý mua cho .

Hắn đành ở đó, mơ mộng cũng là một vị đại tướng quân bảo vệ đất nước, bách chiến bách thắng, sợ c.h.ế.t, xông pha trận mạc trong khói bụi mịt trời...

Cuối cùng ba đứa trẻ đều lưu luyến về nhà.

Tiểu Tùng và Mạt Lị chỉ chọn vài bộ quần áo nhỏ cho b.úp bê, quần áo chỉ mười mấy đồng, hôm nay hai cô bé đều xin tiền nương để mua.

Tiểu Tùng cũng dám với nương chuyện mua nhà b.úp bê, nương cha cô bé mất , cho nên cô bé và nương mới về nhà nương đẻ, sống cùng với đại cữu mẫu, giúp trông nom việc kinh doanh của hiệu sách.

một đại cữu mẫu lỡ lời, mắng cha cô bé là một kẻ hổ, năm đó cả nhà đến đón cô bé và nương về, đáng lẽ nên đ.á.n.h cho cả nhà họ một trận.

Lúc đó Tiểu Tùng còn quá nhỏ, cô bé dường như mơ hồ nhớ một năm, ngoại công, đại cữu, tiểu cữu mẫu, a ý, dượng đều mang theo d.a.o phay, gậy gộc, đòn gánh, chốt cửa đến, lúc đó cô bé còn tưởng là ăn tết sớm, còn vui, hóa ?

Cho nên nương thường dạy cô bé, tiết kiệm và siêng năng, tuy mợ đối xử với họ đều , nhưng họ ơn, thể ăn .

Tiểu Tùng nghĩ nghĩ , vẫn quyết định mua.

Tiểu Thạch Đầu thì càng dám, trong nhà bắt đầu ăn bánh bao nhân đậu hũ hình thoi chay , chắc chắn nương túng thiếu .

Chỉ Mạt Lị, tạm thời chị em, trong nhà mười đồng thì cũng sẵn lòng chi chín đồng cho cô bé, trong mắt lấp lánh sự hy vọng, một lát nữa cô bé sẽ về nhà nũng nịu với cha ! Phải bảo cha nương đưa cô bé qua đây mua!

Mạt Lị còn hào phóng, trượng nghĩa với hai bạn : "Nếu nương thực sự mua cho , hai đều đến nhà chơi. Chúng cùng chơi."

Tiểu Tùng lập tức reo lên, ôm lấy Mạt Lị: "Mạt Lị, thích ngươi nhất! Sau đồ ăn ngon, sẽ chia cho ngươi đầu tiên!"

Tiểu Thạch Đầu thì đáng thương : "Nương mua tướng quân cưỡi ngựa lớn cho ? Hay cũng bảo nương mua một con ?"

Mạt Lị gì, liếc một cái: "Ta tướng quân cưỡi ngựa lớn."

"Tại chứ!"

"Không thích."

"Tại thích?"

"Chỉ là thích."

Tiểu Thạch Đầu hai cô bé, ủ rũ về nhà.

Về đến nhà, đẩy cửa phòng, cả Lâm Duy Minh và Mạnh Bác Viễn trong chăn ngủ say.

Mạnh tứ ca ở nhà bảy ngày , bất kể ai đến khuyên cũng chịu về nhà, cuối cùng Mạnh tam ca và Mạnh thẩm t.ử đành lén lút đưa tiền cho nương , nhờ nhà cho Mạnh tứ ca ở nhờ một thời gian, mong tự nghĩ thông về nhà.

Cho nên bây giờ trong căn phòng nhỏ , ba chen chúc một chiếc giường, Tiểu Thạch Đầu thường xuyên họ đẩy ngã xuống gầm giường, học khôn , ngủ ở trong cùng, nhưng cũng khá hơn là bao, vẫn thường xuyên ca ca ruột đẩy dính tường ngủ.

Đại ca và Mạnh tứ ca ngủ đến ch** n**c dãi.

Mới giờ nào mà ngủ ... Tiểu Thạch Đầu học theo dáng vẻ của cha lắc đầu thở dài: "Xong xong , phế !"

Sau đó liền khách khí, dẫm lên hai đang ngủ say như sấm, chút tiếc nuối co ro trống nhỏ giữa giường và tường.

Khi xuống, trong túi áo phát tiếng va chạm của đồng tiền, mới phát hiện trong túi vẫn còn bốn đồng tiền, nãy mải mê tướng quân cưỡi ngựa lớn, quên mua kẹo ăn.

bây giờ cũng ăn nữa.

Sau cũng mua kẹo nữa!

Trong cái đầu nhỏ đầy ắp đồ ăn của Tiểu Thạch, đầu tiên một thứ khác, đột nhiên lập chí lớn trong lòng: những đồng tiền lừa từ đại ca, nhị ca, tam ca, tứ ca và cha nương, đều tiết kiệm , sẽ một ngày mua b.úp bê tướng quân cưỡi ngựa lớn !

Đôi mắt Tiểu Thạch Đầu bùng lên ngọn lửa hừng hực, ôm ấp lý tưởng lớn lao , kéo chăn lên và nhắm mắt .

 

 

Loading...