Tiệm Tạp Hóa Nhỏ Bên Quốc Tử Giám - Chương 31: Chuyện thường ngày (tiếp)
Cập nhật lúc: 2026-02-16 14:56:22
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Sau bữa ăn, Tùng bá lúc mang những d.ư.ợ.c liệu còn nguyên vẹn đến. Tùng Bá tuy danh nghĩa là hầu, nhưng ở Lâm gia mấy chục năm, đối với như . Tùng bá tính tình càm ràm và lo lắng, khi mang t.h.u.ố.c đến mắng tên đ.á.n.h xe một trận, đó mới giải thích công dụng của từng vị t.h.u.ố.c cho Diêu Như Ý và Diêu Khải Chiêu, cũng như cách bồi bổ như thế nào.
Ông tiếc đến mức lòng đau như cắt: “Những thứ đều là nhị lang nhờ sưu tầm khắp nơi. Ta nhớ thích rượu, ngày thường thích nhâm nhi vài ly, nên đặc biệt dùng nhung hươu, hoàng kỳ và nhân sâm ngâm một vò rượu ngon, định mang đến bồi bổ cho . Đã vất vả ngàn dặm mang đến Biện Kinh , cái thằng khốn nạn vỡ tan tành trong tuyết, tức c.h.ế.t mất!”
Ngủ một giấc, Tùng bá những nguôi giận, mà càng nghĩ càng tức, mắng: “Đừng để gặp , nhất định sẽ móc hai con mắt an phận của nó !”
Diêu Khải Chiêu xong tiếc nuối thôi: “ , tiếc cho vò rượu ngon quá!”
Tùng bá lập tức xua tay, vô cùng hào sảng : “Không cả, lát nữa mua hai vò rượu ngon khác, ngâm thêm vài vò nữa cho uống!”
Diêu Khải Chiêu vui mừng, định đồng ý thì Diêu Như Ý trừng mắt.
Ông tiu nghỉu xua tay, trái lương tâm: “Không uống nữa, uống nữa. Rượu... rượu ngon, thích uống nữa .”
Diêu Như Ý lúc mới hài lòng cúi đầu tiếp tục giúp Tùng bá dọn dẹp d.ư.ợ.c liệu.
Lâm Văn An bên cạnh, chú ý tới điều , chút kinh ngạc.
Tiên sinh thích rượu ngon, đây là thói quen mấy chục năm . Thời trẻ, vì uống rượu mà tì vị tổn thương, thường xuyên đau bụng, cũng lang trung khuyên ông nên cai rượu, nhưng thể từ bỏ . Hắn cũng khuyên mấy , nhưng đều bỏ ngoài tai.
Trước đây ở Phủ Châu, Tùng Bá chuẩn ngâm rượu cho , cũng cần, nhưng Tùng Bá : “Đây là rượu t.h.u.ố.c, dùng để bồi bổ cơ thể, mỗi ngày cần uống nhiều, chỉ cần một ngụm nhỏ, những ảnh hưởng đến cơ thể mà còn ích nữa!” Lang trung ở Phủ Châu cũng t.h.u.ố.c rượu hiệu quả, nghĩ đó là tấm lòng của Tùng bá nên mang đến.
Không ngờ - ai khuyên cũng , ánh mắt của cháu gái khống chế.
Sau khi dọn dẹp xong xuôi tất cả d.ư.ợ.c liệu cho nhà họ Diêu, Tùng bá mang các đặc sản khác từ Phủ Châu đến.
Hôm qua quá đông, Tùng bá về nên hôm nay mới thể mang đến.
Diêu Như Ý sững sờ. Tùng bá xuất hiện trong bộ dạng lôi thôi lếch thếch khi về gần hết. Tuy ông già nhưng hình rắn rỏi, giữa mùa đông chỉ mặc một bộ quần áo ngắn lót bông, thoăn thoắt.
Lúc đó chiếc xe ông thuê chất hai mươi cái rương, hẳn là bộ hành lý họ mang theo, mà hôm nay ông một chuyển mười mấy cái qua cho ông nội Diêu.
Phủ Châu và Biện Kinh cách xa xôi, đường xá hiểm trở, Lâm Văn An vất vả ngàn dặm trở về. Bản , Tùng Bá và các hầu khác chỉ vài rương quần áo hành lý, nhưng mang cho nhà họ Diêu mười mấy rương đồ.
Ngoài t.h.u.ố.c bổ, còn ít vải vóc lông thú, phở gạo Ma Cô, bánh quýt mật, rau dưa Lãng Xuyên, Ma Cô... Điều khiến nàng ngạc nhiên nhất là, trong đó còn một rương vải vóc, hoa cài tóc và son phấn của nữ giới, đa là màu sắc tươi sáng như trắng hồng, đỏ thắm, vàng nhạt, xanh lục, còn một tấm gấm Thục thêu kín, nhiều kiểu hoa văn Biện Kinh hề , đều là những kiểu dáng trang nhã và thời thượng của phương nam.
“Đều là nhờ Nguyệt Nguyệt chọn giúp. Đồ của con gái nhiều thứ cầu kỳ, cùng một lúc, chẳng hiểu gì cả. Cuối cùng Nguyệt Nguyệt đuổi về, nam nhân theo chỉ thêm phiền phức.” Lâm Văn An nhắc đến , giọng chút bất lực, về phía nàng.
“Nhiều năm gặp , cũng chắc bây giờ các cô nương trẻ thích gì, nên đều cho đây.”
Diêu Như Ý một rương đồ chuẩn riêng cho chủ nhân cũ của cơ thể , bỗng nhiên gì. Nàng ngơ ngác một lúc, trong lòng chút buồn bã, nàng cúi đầu khẽ lẩm bẩm: “Nếu... sớm hơn một chút thì .”
Lâm Văn An rõ: “Cái gì?”
Diêu Như Ý ngẩng đầu lên, lắc đầu.
Nàng phân tích sở thích của chủ nhân cũ từ trong ký ức. Tuy nàng luôn một , nhưng cũng là một cô nương mười tám, mười chín tuổi mà, trong lòng cũng thích những màu sắc tươi sáng, chỉ là tính tình gây sự chú ý, sợ khác , thêm đó gia cảnh ngày càng eo hẹp, những bộ quần áo đắt đỏ chứ? Vì thế nàng luôn mặc những bộ đồ đơn giản, màu sắc trầm buồn.
“Không gì.” - Nàng ngẩng mặt nở một nụ nhạt, bắt chước dáng vẻ đáng của chủ nhân cũ trong ký ức.
“Cảm ơn nhị thúc, đều thích.”
Lâm Văn An cũng chỉ gật đầu . Tuy tuổi lớn, nhưng trong Lâm gia vai vế cũng cao, từ nhỏ những đứa trẻ nhỏ hơn vài tuổi gọi là tiểu thúc. Bây giờ Diêu Như Ý gọi một tiếng nhị thúc, ban đầu cũng thấy lạ, nhưng nhiều cũng quen.
Diêu Như Ý cũng cẩn thận tìm một nơi khô ráo để cất những món đồ .
Lâm Văn An . Hôm qua đường thúc Diêu Quý đến, kể lể đáng thương giải thích Diêu gia gia trúng gió như thế nào, đổ hết cho những học sinh vô học và nhà họ Đặng - những kẻ lan truyền tin đồn. Diêu Như Ý lúc đó mới , hằng năm Lâm Văn An đều gửi ít tiền cho đường thúc ( tiền ban đầu gửi thẳng cho ông nội Diêu đều ông nhờ bảo vệ mang nguyên phong trở về Phủ Châu với giá cao), nhờ cận chăm sóc hai ông cháu chủ nhân cũ nhiều hơn, thậm chí còn nhờ cả nhà Lâm Tư Tào nữa.
Hắn chỉ là học trò của Diêu gia gia, vốn quan hệ m.á.u mủ, bản lúc đó cũng thương, thứ thể vì Diêu gia gia.
Chỉ trách lúc đó xe ngựa quá chậm, thư từ quá chậm, cũng trách những luôn a dua nịnh bợ, giẫm đạp lên khác... Tấm lòng , chủ nhân cũ mãi mãi, mãi mãi cũng nhận .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tiem-tap-hoa-nho-ben-quoc-tu-giam/chuong-31-chuyen-thuong-ngay-tiep.html.]
Mất nửa nén hương, những món đồ Lâm gia gửi đến mới sắp xếp gọn gàng. Nhà họ Diêu chật hẹp, thực sự một thứ chỗ để, Diêu Như Ý đành nhét tủ treo tường chứa hàng tồn kho của tiệm tạp hóa.
Đồ quá nhiều, Lâm Văn An và Tùng bá cũng giúp một tay mang nhà.
Vừa bước tiệm tạp hóa nhỏ, Tùng bá “ồ” một tiếng kinh ngạc: “Cô nương dọn dẹp cửa tiệm gọn gàng thật! Sống cả đời , đầu tiên thấy một cửa tiệm ngăn nắp như thế , đồ đạc nhiều mà hề lộn xộn, một cô nương xoay sở chắc dễ dàng gì.”
Lâm Văn An cũng chút ngạc nhiên. Hôm qua , chỉ qua cửa sổ từ xa, bên trong kệ hàng ngăn nắp, nhưng khi bước , mới càng kinh ngạc hơn. Hai căn phòng hành lang trong ký ức chất đầy đồ tạp nham biến thành một cửa tiệm nhỏ sáng sủa, gọn gàng như thế .
Diêu Như Ý vội khiêm tốn : “Cũng là công sức của , cũng nhờ thuê một thợ mộc giỏi.” Nàng nhân tiện còn giới thiệu việc cho thợ mộc đó: “Tùng bá, chiếc xe la hỏng ngài kéo về, chi bằng mời Chu Cử Mộc sửa , mua thêm một con lừa nữa, vẫn thể dùng đấy.”
Tùng bá cũng : “Hôm qua cũng đang nghĩ ! Cánh cửa nhà cũng cần tra dầu , vốn định tìm thợ mộc, nhưng khổ nỗi nhiều năm về, quen thợ nào giỏi, bây giờ thì , nhờ Diêu tiểu nương t.ử giúp đỡ, giới thiệu cho .”
“Thê t.ử của hôm nay sẽ đến giao hàng, khi nào nàng đến, sẽ với Tùng bá.” - Diêu Như Ý mỉm với Tùng Bá, hai lúm đồng tiền đều hiện , trông ngọt ngào.
Khi cất đồ xong, nàng đầu thấy Lâm Văn An vẫn trong tiệm, ánh mắt dường như vẫn luôn chằm chằm nàng.
Từ khi là Lâm Văn An, cộng thêm ánh mắt hôm qua, nàng chút sợ , quá thông minh và nhạy bén, mặt , nàng luôn cảm giác chột như đang giấu diếm điều gì đó.
Hơn nữa, nàng gả, cưới, ở gần , gọi là nhị thúc mà cùng một nhà, đáng lẽ giữ cách, xa cách cũng là lẽ thường.
Lâm Văn An cũng thấy hết sự nhanh nhẹn tháo vát của nàng khi nướng thịt và tính tiền, những lời nhận xét về Diêu Như Ý mà từ thư từ và lời kể của khác dường như cũng đang dần tan biến con thật mà đang tận mắt thấy.
Thấy nàng xong việc, đang dùng khăn lau tay, Lâm Văn An mới từ từ hồn, chuyện chính: “... Nhân lúc vẫn còn nghỉ đông, mấy ngày mời Lý thái y trong cung đến khám bệnh cho , tiện ?”
Diêu Như Ý suy nghĩ một lát: “Tiện ạ, mấy ngày đều , trừ ngày mai thì rảnh. Ngày mai đưa gia gia cùng chùa Hưng Quốc lấy ít hàng về. Ngày mai là ngày nghỉ đông cũng là mồng ba, trong chùa sẽ tổ chức phiên chợ vạn tính, đến đó tìm vài món hàng về bán.”
Đưa ngoài? Lâm Văn An ban đầu thấy lạ, nhưng nghĩ liền hiểu : Như Ý chỉ một , thường xuyên thần trí tỉnh táo, tất nhiên thể để ông ở nhà một . Vì thế nàng cũng đưa theo, lẽ đây nàng vất vả như thế .
Hắn trầm ngâm : “Hay là cùng Tùng bá với các nhé.”
Diêu Như Ý vốn định từ chối, nhưng nghĩ , nàng đến chùa Hưng Quốc chỉ để nhập hàng, mà còn việc chính!
Hắn và Tùng bá cùng, cũng thể giúp trông chừng a gia, tiện cho nàng hành động.
Nàng chủ động trả tiền nợ của tháng , cửa tiệm cũng cần bổ sung thêm một mặt hàng.
Từ khi mở tiệm đến nay, nàng dùng phương pháp ghi chép "ngoáy bậy" của để tính toán doanh thu mỗi ngày. Doanh thu trung bình mỗi ngày 20 quan, nhưng khi trừ chi phí nhập hàng, vốn lưu động, tiền than đèn và các chi phí lặt vặt khác, lợi nhuận ròng hiện tại 3 đến 5 quan, nhiều lắm.
Bởi vì các mặt hàng trong tiệm của nàng thực vẫn đầy đủ.
Có nhiều món ăn vặt thể bán mà nàng vẫn ! Ví dụ như mì giòn tiểu Hùng học sinh yêu thích, bên trong 108 thẻ bài hào hán, que cay lớn, kẹo hồ đào, khoai môn sấy, kẹo mỡ heo, kẹo que hoa quả...
Những thứ , cái nàng cách , cái chỉ sơ sơ, vẫn cần thử nghiệm. nàng chỉ một , những món ăn vặt quá tốn thời gian và công sức. Nếu tùy tiện tìm xưởng gia công sợ cướp công thức. Nàng đang nghĩ tìm một chuyên về đồ ăn vặt, nhưng nền tảng vững chắc về quản lý, cần vì chút lợi nhuận mà giở trò, nhưng cũng là lợi ích gì.
Nàng nhân cơ hội chủ động trả tiền , quen với vị tiểu hòa thượng , nhờ dẫn gặp sư phụ, chuyện hợp tác với Trường Sinh Khố - nơi quản lý việc kinh doanh thế tục của chùa Hưng Quốc. Tuy thành công , nhưng cũng thử.
Thế là Diêu Như Ý bèn cúi cảm ơn: “Vậy ngày mai phiền nhị thúc .”
“Đừng khách sáo, còn cảm ơn ...” - Lâm Văn An liếc nàng, ánh mắt ôn hòa, “Cảm ơn về than tổ ong, giấy dán cửa sổ, còn ‘Diệu Diệu’ và ‘Bình Bình’ cũng chăm sóc, cũng chúng lời cảm ơn .”
Nghe thấy tên của hai cái cây , Diêu Như Ý suýt bật , thậm chí còn hỏi tại nghĩ việc đặt tên cho hoa cỏ cây cối, thật thú vị, nhưng kịp thời nhịn , khách sáo vài câu cần cảm ơn, những việc thực đều là a gia dặn dò.
Lâm Văn An thấy đôi mắt nàng rõ ràng rạng rỡ và sáng ngời, nhưng giả vờ như , trong lòng dần dần hiểu nguyên nhân, âm thầm lắc đầu. Nghĩ , cũng chiều theo ý nàng, giống như một họ hàng xa lạ, nhàn nhạt : “Vậy cứ quyết định như , về thiệp, nhờ Tùng bá mang ngay.”
Diêu Như Ý vội vã gật đầu.
Ngày hôm , trời sáng hẳn, Tùng Bá thuê một chiếc xe la lớn rèm che và mái che, cả bốn cùng đến chùa Hưng Quốc.
Diêu Như Ý ngờ rằng, bước cổng chùa Hưng Quốc, nàng gặp oan gia ngõ hẹp, gặp nhà họ Đặng cũng đến phiên chợ Vạn Tính.
Lời của dịch giả: Lúc dịch cũng suy nghĩ xem để Lâm Văn An xưng với nữ chính là gì, bởi nữ chính gọi là “nhị thúc”. Sau suy xét , về còn tuyến tình cảm, vả chắc Lâm Văn An cũng hy vọng nữ chính là cháu , nên vẫn để xưng là “”. Còn về nữ chính xét về thái độ đối xử với Lâm Văn An, để nữ chính gọi là “ngài”.