Tiệm Tạp Hóa Nhỏ Bên Quốc Tử Giám - Chương 27: Bánh pizza nướng (tiếp)

Cập nhật lúc: 2026-02-16 14:56:18
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

 

Lần đầu tiên tự tay nướng bánh, Nhu Ý chẳng kinh nghiệm, đáy bánh và rìa cháy xém, hình thức thì xí, nhưng hương thơm thì hề kém: đặc biệt là khi mùi xúc xích hòa với phô mai hạnh nhân, thơm đến mức mấy con cún trong nhà cũng bật dậy! Nàng chia một miếng cho a gia, bẻ cho lũ ch.ó vài mẩu nhỏ, nhưng dám cho nhiều, sợ ăn mặn rụng lông.

Định bụng nướng thêm mấy cái nữa, nàng cũng rút chút kinh nghiệm: lửa to quá nên đáy cháy; lúc nướng cũng cần dùng xẻng lật giữa chừng; khâu quét dầu ban đầu rộng tay hơn; khi cho nhân nên gắp sẵn một cục than để lửa nhỏ .

Hơn nữa, ngoài phô mai hạnh nhân, trong tiệm còn tương đậu, tương ngọt, tương mè, tương mơ, thịt thì thể đổi thành gà dê, vị sẽ phong phú hơn.

Nàng nhai một miếng, nhặt phần cháy bỏ , phần còn thơm lừng! Rìa bánh giòn thơm mùi lúa mạch và sữa, giữa mềm mại, phô mai hạnh nhân ngọt dịu thấm đều, xúc xích bên trong mặn đậm đà, thêm mùi hạt dẻ và nấm, ngon tuyệt!

Nàng tự luyến thầm: “Mình đúng là thần bếp chuyển thế!”.

Đang định nướng mẻ thứ hai thì ngoài ngõ vang lên tiếng hét như heo chọc tiết khiến Đại Hoàng ở cửa giật bật dậy, sủa vang ngớt.

Chó lớn sủa, mấy con cún con cũng sủa theo, thêm mèo con bắt chước ch.ó sủa, cả viện hỗn loạn.

Nhà mở tiệm nên cửa viện đóng. Nhu Ý ngoảnh đầu, liền thấy bóng dáng Mạnh Bác Viễn kêu t.h.ả.m thiết như một làn khói lao qua cổng, phía là Mạnh viên ngoại tay cầm roi mây, đuổi quát tháo ngừng.

Nàng tò mò, liền níu khung cửa, rướn cổ ngó . chỉ nàng, cả con ngõ lập tức lộ đầy đầu : cửa sổ nhà ai nhà nấy đều mở toang. Bên nhà họ Du, Du thẩm t.ử cũng thò đầu ngó, phía là khuôn mặt dài gầy của Du thúc, đầu ông còn mấy con chim đậu theo hóng chuyện, cũng vươn cổ xem náo nhiệt.

Du thẩm t.ử còn nháy mắt với nàng, Như Ý gượng đáp .

Trước đây nàng còn thắc mắc, một tiểu thư nhà quan như nàng nay buôn bán bày hàng, phơi mặt thiên hạ, hàng xóm ai lời tiếng . Giờ thì hiểu : ở cái ngõ , nàng nào gì lạ ! Nhà ai chẳng chuyện nhà , ai chẳng nỗi buồn riêng? Nàng chỉ là một kẻ hủy hôn bán tạp hóa, đáng gì để buôn chuyện!

Thứ thiên hạ rảnh rỗi xem, thì mỗi ngày đều sẵn cả đống!

Vừa hóng một chút, phụ t.ử nhà họ Mạnh chạy vèo qua màn tuyết rơi. Không lâu , Mạnh Bác Viễn tới cuối hẻm cụt, cam lòng chịu bắt, né đòn, đầu chạy ngược về.

Mạnh viên ngoại đuổi con đến thở như bò, bước chậm dần, cuối cùng vịn đầu gối th* d*c, chỉ tay thằng con leo tường sang nhà họ Lâm mà mắng:

“Nghịch t.ử! Có giỏi thì từ nay đừng về nhà nữa!”

Mạnh Bác Viễn mở cửa sổ nhà họ Lâm, ló đầu , ngẩng cổ đáp:

“Không về thì về! Ai thèm!”

“Được! Ta xóa tên ngươi khỏi gia phả ngay! Từ nay ngươi con !”

“Xóa thì xóa! Ai xóa là cháu nội!”

Mạnh viên ngoại tức đến bật ngửa, cuối cùng mấy tiểu nhị bên xưởng khắc gỗ kéo về. Vừa thấy ông nhà, cửa nhà họ Lâm liền mở . Mạnh Bác Viễn như trộm, gật đầu với Tiểu Thạch đang lén mở cửa , lén lút chạy sang nhà họ Diêu.

Lúc , còn bộ dạng ngang ngược khi cãi cha, mà là vẻ mặt uể oải, đầy đau đớn, hỏi Như Ý tấm chăn nào , ở nhờ vài hôm.

Tất nhiên là ! Như Ý vốn chuẩn sẵn đủ thứ cho tiệm , một kiểu tạp hóa bán trú mà! Nàng còn nghĩ nếu ăn khấm khá, sẽ hợp tác với Quốc T.ử Giám cung cấp bộ chăn màn cho học xá!

Mạnh Bác Viễn cúi đầu chào Diêu gia gia đang ăn pizza, tiệm chọn chăn.

Quốc T.ử Giám vẫn tan học, Như Ý châm thêm vài ngọn đèn dầu trong tiệm, tiện miệng hỏi:

“Sao ngươi trốn về sớm thế? Không còn đang thi ?”

Mạnh Bác Viễn lấm lét Diêu gia gia trong viện, ngượng ngùng nhỏ:

“Ta sớm nộp giấy trắng , đề là do Chu Bỉnh, tên Chu mặt bánh , chẳng hỏi thơ phú thời văn, cứ thích đề khó lắt léo để khoe trọng thực học, gợi ý cho phụ nên mời thầy giỏi, thực là nhận hối lộ. Đề thi là: Bàn về lợi và hại của phương pháp thuế và quan điểm “chu cấp dân sinh” của Mạnh Tử. Ta thấy là cố tình khó !”

Như Ý tới Mạnh Tử, thuế , thì hiểu gì, nhưng ông Diêu gặm pizza rõ, liền cau mày mắng:

“Quản lý muối của triều đình mà đem ghép với tư tưởng giảm thuế của Mạnh Tử, đúng là lạc đề! Tên nào đề thế, tào lao!”

Mạnh Bác Viễn như vớ phao cứu sinh, gật đầu lia lịa:

“Chính thế! Diêu đúng là học vấn!”

Ông Diêu liếc , chẳng nhận là ai, chỉ cúi đầu ăn tiếp.

Mạnh Bác Viễn thì khí thế hừng hực, kể tiếp:

“Ta lên chất vấn ngay trong phòng thi! Hỏi đề ích gì chứ, rõ ràng tự mâu thuẫn! Hắn mắng là học sinh công danh mà dám hỗn láo, đuổi thẳng khỏi lớp. Bạn , Trình Thư Quân níu tay khuyên xin , nhưng tức quá, x.é to.ạc bài, ném b.út, bỏ thi luôn!”

Kết quả Chu Bỉnh mất mặt, liền chạy tới tố cáo với cha , còn đòi kiện lên học viện để đuổi học .

Cha tức giận đ.á.n.h một trận thừa sống thiếu c.h.ế.t. Mẹ ở nhà, chẳng ai bênh, đành chạy trốn.

“Ai chạy đó là cháu nội!” – Hắn .

Sau , học trò tan học đến tiệm Như Ý ăn đêm, nàng bận đến hận thể phân , đành để a gia và Đại Hoàng canh cổng. Diêu gia gia nghiêm mặt lườm , học trò nào cũng nể sợ.

Đại Hoàng mặt đầy sẹo, mũi thính, còn c.ắ.n ngay ống quần của một tên trộm vặt.

Mạnh Bác Viễn thì đói meo một xu, liếc thấy đội cún con ăn pizza mà thèm rớt nước miếng.

Như Ý thấy tội quá, bèn cho ăn thử “bánh lộ nhân” và xúc xích, lo nướng mẻ mới. Hắn cũng mắt , lập tức phụ vặt, thế là... thành thuê luôn.

Một khi bắt đầu giúp là tận hơn nửa canh giờ. Làm việc như thể tiệm nhà .

Mạnh Khánh Nguyên kể xong chỉ câm nín. Trời mỗi lúc một lạnh mà mặt thì nóng bừng vì hổ. Hắn vội kéo xin cả nhà họ Diêu, lôi về như kéo con lừa, nhưng Mạnh Bác Viễn sống c.h.ế.t chịu về.

Vừa tới cửa nhà, vùng , giận dữ :

“Ông luôn tin ngoài, từng hỏi lý do, cũng chẳng giải thích, cứ cho là sai. Ta chẳng con ông nữa!”

Nói , thậm chí thèm gọi “cha” nữa.

Nói xong, ngoảnh đầu mà chạy thẳng về phía nhà họ Lâm, vô cùng thành thạo mà trèo tường nhảy .

Mạnh Khánh Nguyên ngẩn tại chỗ một lúc, cuối cùng vẫn chẳng nghĩ cách nào, thêm chuyện nhà khiến tâm trạng rối bời, bực bội khó chịu, bèn cửa nhà họ Diêu, uể oải :

“Diêu tiểu nương t.ử, phiền cắt giúp ba miếng bánh, nướng hai cây xúc xích…”

Khóe mắt lơ đãng liếc thấy tấm biển gỗ bên cạnh cửa, bổ sung thêm một câu:

“Thêm bát gừng nóng nữa nhé.”

Diêu Như Ý bộ dạng phụ dày vò đến độ như già vài tuổi trong chốc lát, lòng cũng mềm xuống vài phần, dịu giọng :

“Tiểu Mạnh đại nhân dùng bữa ở đây ? Ngoài trời tuyết lớn, chi bằng trong tiệm ăn cho ấm.”

Mạnh Khánh Nguyên cảm ơn một tiếng, cúi đầu bước trong.

Vừa đặt chân tiệm, lập tức cảm thấy mở rộng tầm mắt. Diêu Như Ý cắt bánh pizza, nướng xúc xích, bưng gừng lên cho . Trong tiệm vốn chuẩn sẵn mấy chiếc bàn nhỏ, nhưng thấy hứng thú, nhai xúc xích tùy ý dạo quanh.

Vừa đầu, liền trông thấy mấy cái giỏ nhỏ xếp bên cạnh cửa, lòng động, tiện tay lấy một cái giỏ đan mây đeo lên tay, cứ thế ăn xúc xích thong thả dạo bước.

Trước nay từng thấy một tiệm tạp hóa nào gọn gàng như . Tiệm tạp hóa bình thường, hàng hóa luôn chất đống lung tung, kệ hàng chẳng mấy khi ngay ngắn, giỏ hàng xếp bừa bãi, nghiêng , nhón chân mà đất cũng chất đầy.

tiệm nhà họ Diêu như . Các kệ hàng xếp ngay ngắn thành hàng, phân loại rõ ràng, mỗi kệ đều biển gỗ treo đầu, từng tầng cũng ghi nhãn rõ ràng.

Trước mắt là kệ bán bàn chải và kem đ.á.n.h răng, bàn chải đều buộc dây, treo lên từng cái; hũ kem đ.á.n.h răng thì loại lớn xếp , loại nhỏ xếp , thấp cao , ít nhiều , nhãn hũ đều hướng ngoài ngay ngắn, kệ hàng đầy đặn gọn gàng.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tiem-tap-hoa-nho-ben-quoc-tu-giam/chuong-27-banh-pizza-nuong-tiep.html.]

Đi dạo một vòng, cảm thấy tiểu nương t.ử nhà họ Diêu bày biện trật tự. Trước kệ hàng bàn chải, kem đ.á.n.h răng, xà phòng là kệ dầu chải tóc, phấn son, nước hoa và gương; bên cạnh đèn tim là kệ chụp đèn, d.a.o kéo bát đũa xếp cùng một chỗ, dầu muối tương dấm xếp một nơi. Hắn thậm chí còn thấy ở chỗ khuất nhất trong tiệm, nơi bán chiếu, dép, chăn gối treo một loạt… khố nam và… khố yếm??

Tuy rằng mùa hè nhiều nam nhân cũng chỉ mặc khố yếm khoác áo lưới ngoài là khắp nơi, nhưng đột nhiên thấy cả đống phơi ngay mặt thế vẫn khiến ngại ngùng. Hắn đỏ mặt nhịn , bước nhanh qua.

Dạo một vòng, từ lúc nào trong giỏ thêm mấy món.

Khu vực quầy cũng thiết kế thành kệ nửa , bày đầy những món đồ nhỏ xinh: t.h.u.ố.c lá sợi, rượu nhỏ, kẹo bánh, và cả đồ chơi trẻ con yêu thích đều cả.

Mạnh Khánh Nguyên hết một vòng, giỏ đầy: một gói thịt khô, một túi hạt dưa, hai bàn chải lông lợn, một lọ dầu chống rụng tóc, chụp đèn giấy dầu và một bộ b.út mực. Đến lúc hồn thì phát hiện ngay quầy, mà tiểu nương t.ử nhà họ Diêu quầy từ lúc nào, mỉm chờ tính tiền.

Thường ngày đến các tiệm tạp hóa khác, luôn phiền đến chưởng quầy hoặc tiểu nhị giúp tìm đồ, hơn nữa tiểu nhị còn như phòng trộm, cứ bám theo phía . Không dẫn, căn bản tìm thứ cần mua. ở đây, tự đeo giỏ dạo một vòng mà chẳng cần mở miệng, chọn đầy đủ thứ.

Hắn thật lòng đ.á.n.h giá cao tiểu nương t.ử nhà họ Diêu, tiệm bày biện tiện chọn đồ, hàng hóa đầy đủ sạch sẽ mắt, cách bố trí rõ ràng cho thấy tốn nhiều tâm tư.

“Một trăm bảy mươi hai văn.” - Tiểu nương t.ử cúi đầu liếc qua đồ trong giỏ, chẳng cần bàn tính tính xong, :

“Đều là trong xóm, chỉ lấy đại nhân một trăm bảy mươi văn thôi.”

Gió lùa tuyết trắng đập mặt, Mạnh Khánh Nguyên xách theo một bó đồ mà bản cũng cảm thấy hình như cần lắm, lặng lẽ rời khỏi tiệm tạp hóa nhà họ Diêu.

Đi vài bước, cúi đầu một chuỗi lớn đồ trong tay, nhịn mà lẩm bẩm:

“Chẳng lẽ ma nhập ? Những thứ khác , nhưng đang yên lành mua cái chụp đèn để gì?”

Ngày hôm là ngày Đông chí, trời còn sáng mà bên ngoài vang tiếng xe ngựa rộn ràng. Hôm qua thi đường kết thúc muộn, nhiều học sinh kịp về nhà, hôm nay trời hửng vội thuê xe trở về.

Diêu Như Ý cũng dậy từ sớm.

Sau khi rửa mặt chải đầu, cùng gia gia nướng mấy cái cánh gà, ăn sáng xong, nàng ôm mấy bé cún mèo nhét lòng ông, dặn ông chải lông cho chúng, mở cửa tiệm.

Mang giày bông, nàng dùng chổi tre quét một vòng quanh cửa. Cây chổi cũng là hàng nhà Chu Cự Mộc gửi đến, nàng dùng thuận tay. Hà Hương , họ lấy cành tre cuối thu năm ngoái, tự tay bó , quét đất sột soạt mà bay bụi.

Lau kệ hàng thì dùng giẻ cắt từ quần cũ của gia gia, ngâm qua nước quả bồ hòn, lau lên mùi thơm nhè nhẹ. Nàng xổm lau kỹ chân kệ, cả lớp bụi trong vân gỗ cũng sạch. Trên nóc tủ, nàng kê ghế lên mà lau sạch bóng.

Cầm giẻ lau qua từng bảng tên nhỏ giá: “Trà điểm tâm”, “Kim chỉ”, “Hương nến”… Nhìn tới giá để dầu chải tóc phía , thấy thiếu mất một chai miệng to, cần bổ sung. Dầu là hàng nhập từ tiệm phấn son nhà Công Thắng Xuân, là hàng sẵn. Gã tiểu nhị còn bảo dầu gừng mùi nồng, bán chạy, khuyên lấy mùi quế hoặc hoa hồng.

Diêu Như Ý cứ nhất quyết lấy dầu gừng, bọn họ nàng như đồ ngốc, thậm chí còn chủ động giảm giá khi bán cho nàng.

Về đến tiệm, nàng chỉ nhờ gia gia thêm bảng tên câu quảng cáo nổi tiếng hậu thế: “Dầu gừng ngăn rụng tóc”, thế mà loại dầu vốn ế ẩm , chỉ hai ngày bán mấy chục lọ! Chẳng trách cổ nhân gọi tóc là ba ngàn sợi phiền não, chẳng lẽ là vì lo rụng tóc?

Nghĩ , nàng trèo thang lấy thêm dầu từ kho nóc tủ, tiện tay sờ luôn hòm long não đáy tủ, đó là nơi trữ bàn chải đ.á.n.h răng, để đất sợ tuyết ẩm, mai chuyển lên .

Sau khi bổ sung hàng, dọn chỗ lấy lộn xộn, lau sạch bảng tên cửa, nàng còn ngửi nếm các món rang và đồ ăn vặt trong tiệm. Mang rổ tre , gom đám hạt dưa, đậu phộng còn thừa hôm , nhặt vỏ bỏ , thêm hạt rang mới .

Chỗ hạt thông về đó còn nửa thúng, ăn vẫn nhưng nàng vẫn chuyển khay tre đặt ở cửa sổ, gạch giá cũ, thêm bốn chữ: “Khuyến mãi cận hạn”.

Vén rèm bông dày lên một chút, Diêu Như Ý cửa sổ ghi chép thu chi hôm qua, thỉnh thoảng ngẩng đầu đám học sinh mang cặp sách, tay xách tay mang vội vàng trở về nhà.

Thỉnh thoảng ghé mua sơn tra. Sơn tra ở tiệm nàng giống ngoài chợ, nàng chọn cô gái bán bánh dạo Vận Dương nhà cung ứng, đặc biệt yêu cầu món quả dẻo giống như ở hiện đại. Thật nàng công thức, chỉ mô tả hình dáng và hương vị: nhão, khô và dai, mà nương t.ử thật sự !

Nàng cũng khó: nấu cao sơn tra dàn chiếu tre, dùng que tre dàn đều, phơi hai ngày đến khi khô, bóc lên là xong.

Bán bánh ngọt thường thì vài hôm là bán hết, là hỏng, nhưng quả sấy dẻo thì tuyệt, cuộn , bọc giấy dầu, cất nơi khô ráo, chẳng cần chất bảo quản cũng giữ mấy tháng!

Con hẻm ồn ào một lúc yên tĩnh, phần lớn học trò đều , hôm nay chắc vắng khách, nàng nghĩ, may mà hôm qua đoán , lượng xúc xích và trứng cũng giảm một nửa.

Đang định sân dọn đồ bày bán, thì thấy gia gia đào cây thước học khắc chữ “Đức”, đang bày ch.ó mèo thành hàng hiên gió lặng ấm áp, dõng dạc dạy tụi nó sách. Ông một câu, tụi nó gâu một tiếng, cũng khá hòa hợp.

Diêu Như Ý buồn nhưng cắt ngang hứng thú của ông, bày đồ , quầy tiếp tục tính toán. Hai hôm nay buôn bán khá , dầu đầu, b.út mực và giấy là bán chạy nhất.

Đặc biệt là mực chia lẻ, khi lấy hàng nàng mới mực đắt thế nào, một thỏi cũng vài lượng bạc, giấy cũng mấy trăm văn một xấp. Nhớ tới việc mỹ phẩm, nước hoa dạng chiết nhỏ ở hiện đại bán chạy, nàng liền học theo mà mực chia lẻ, quả nhiên ưa chuộng.

Mai lấy thêm.

Nàng đ.á.n.h bàn tính, chỉ lén dùng công thức hậu thế để tính toán, đang tập trung thì tiếng gọi khe khẽ ngoài cửa:

“Diêu tiểu nương t.ử, Diêu tiểu nương t.ử.”

Làm nàng giật , vội che đống “bùa chú” của , ngẩng đầu .

Chỉ thấy Mạnh Bác Viễn, Lâm Duy Minh, còn Trình Thư Quân với vẻ mặt tự nhiên, ba đều kẹp sách tay, Mạnh Bác Viễn hổ, tự cho từng tiểu nhị nhà họ Diêu một ngày, bèn nịnh nọt:

“Diêu tiểu nương t.ử, bọn thể trong thỉnh giáo học vấn Diêu đại nhân ?”

Diêu Như Ý đầy nghi ngờ: hôm qua còn trốn học, nay siêng năng ?

Mạnh Bác Viễn thấu, bèn nhỏ giọng thú nhận:

“Cha sáng sớm tới nhà họ Lâm đòi bắt về. Ông kính trọng tiến sĩ Quốc T.ử Giám nhất, mà Diêu đại nhân ở nhà, ông nhất định dám bắt.”

Diêu Như Ý: “…”

Nàng sang hai còn , Trình Thư Quân chằm chằm thì đỏ cả tai, lặng lẽ đầu sang chỗ khác. Lâm Duy Minh thì vẫn bình tĩnh đáp:

“Diêu tiểu nương t.ử đừng giận, bọn là cùng chịu c.h.ế.t với quân t.ử thôi.”

Diêu Như Ý bật , cho ba họ .

Ba hành lễ cảm ơn trong, cúi chào Diêu gia gia. Vừa thấy ba tên tiểu t.ử tự đưa đầu tới, Diêu gia gia lập tức bỏ qua đám ch.ó mèo ngủ gật phía , nghiêm mặt cầm thước dạy học, bắt ba sách.

Mạnh Bác Viễn ngờ thật sự học, mặt mày khổ sở xuống.

Diêu Như Ý sắp cho mỗi một bếp than nhỏ, phát mỗi một cốc nóng, ôm một bé cún mũm mĩm về quầy tiếp tục tính toán.

Nàng trong tiệm tạp hóa ấm áp, xung quanh là mùi hương các loại hàng hóa, vuốt cún tiếng tuyết rơi, chấm mực công thức.

Tiếng b.út sột soạt giấy, cũng dễ chịu.

Cứ thế bận rộn đến tận trưa, ba Mạnh, Trình, Lâm cuối cùng cũng mỗi cũng xong một bài văn, Diêu gia gia vung thước phê là:

“Chó gặm chữ, gì, mai về quê trồng rau thôi.”

Cả đám nước mắt, đến Mạnh Bác Viễn cũng hối hận vì chọn nhà họ Diêu trốn nạn.

lúc , con hẻm vốn yên ắng đến mức rõ tiếng tuyết rơi, chợt vang lên tiếng bước chân. Tuyết rơi suốt đêm, dày qua mắt cá, giày giẫm lên phát tiếng kẽo kẹt.

Tiếng bước chân mỗi lúc một gần, chẳng lẽ khách đến mua đồ?

Diêu Như Ý đặt b.út xuống, đóng quyển sổ “bùa chú” , giấu tầng ngầm quầy, thò đầu ngoài cửa sổ , vặn chạm mặt mới đến.

Chỉ một cái , nàng ngẩn .

Nam nhân mặt dáng cao lớn, gầy, dù áo quần giản dị, gió bụi đầy , nhưng ngũ quan thanh tú, xương mặt tuấn tú, cả như ngọc tắm suối lạnh, như gió thoảng trong rừng. Chỉ một ánh mắt trầm lặng trong trẻo cũng đủ khiến nàng đờ .

Một lúc , nàng mới hồn, mày mắt cong cong nở nụ tươi:

“Lang quân mua gì ạ?”

 

 

Loading...