Tiệm Tạp Hóa Nhỏ Bên Quốc Tử Giám - Chương 26: Bánh pizza nướng

Cập nhật lúc: 2026-02-16 14:56:17
Lượt xem: 2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

 

Lang quân mua gì ạ?

Tuyết rơi lả tả như những hạt muối rắc lên con đường lát đá giữa ngõ nhỏ một lớp mỏng mịn. nếu tuyết cứ rơi cả đêm thế , sáng hôm tỉnh dậy, chắc chắn sẽ thấy khắp nơi trắng xóa một màu, cảnh tượng tuyết phủ mênh m.ô.n.g.

Mạnh Khánh Nguyên che ô về phía cuối ngõ, nơi đang rộn ràng náo nhiệt, trong lòng còn cảm thấy nghi hoặc: nghỉ phép về nhà, còn tứ nhà thở dài Diêu tiểu nương t.ử thật đáng thương, ngày nào cũng dậy sớm bán trứng gà.

Mới mấy hôm thôi, mà nàng mở tiệm ư?

Mạnh Khánh Nguyên cảm thấy ngạc nhiên. Tuy rằng nhà mới dọn đến ngõ đầu xuân năm nay, quen gì với nhà họ Diêu, tiểu nương t.ử càng từng gặp mặt, cho nên so với kinh ngạc thì thấy hiếu kỳ hơn.

Đi nửa đường, mùi thơm theo gió càng lúc càng nồng nàn. Hắn cũng tình hình phía .

Quả nhiên là nhà họ Diêu vây quanh. Cửa sân nhà họ đang mở, tường mới thêm một cửa sổ lớn, chống một tấm ván gỗ, bày đầy đủ loại hàng hóa. Nhìn qua cửa sổ trong, thấy thắp nhiều đèn dầu sáng rực, ánh sáng hắt lên những kệ hàng gọn gàng, chiếu rõ từng chiếc bát sứ thô, ấm đun bằng vỏ trúc, cả những gói t.h.u.ố.c buộc bằng giấy da trâu cũng thấy rõ mồn một.

Dưới cửa sổ đặt một chiếc lò.

Lò đất sét màu vàng, hai bếp nấu, lò cao mười chín tấc, dài chừng hai mươi hai tấc, khá to. Trên hai bếp đều đặt khay nướng bằng sành rãnh. Một khay bảy rãnh tròn đều .

Trên bàn cạnh đó đặt một lò than nhỏ, bên đang hâm nóng mấy cái bánh tròn nhân bên , cái cắt thành vài miếng, từ bánh tròn trịa nay biến thành bán nguyệt.

Phía lò là một tiểu nương t.ử mắt hạnh, tay cầm cọ mềm đầu dẹp, chấm dầu nhanh nhẹn quét đều khay nướng. Đợi lát dầu nóng bốc khói, nàng rót phần nhân thịt sánh đặc trong bình miệng rộng từng rãnh khay.

Thịt đổ xuống khay phát tiếng "xèo xèo", chẳng mấy chốc đáy bắt đầu vàng cháy. Tiểu nương t.ử động tác thuần thục, cầm nắm que tre đặt lên, đổ thêm lớp thịt lên để che que tre , đó dùng xẻng gỗ nhỏ lật từng cây một cách mau lẹ.

Chẳng bao lâu, mấy cây xúc xích nướng vàng đều hai mặt, lớp vỏ ngoài cháy xém tạo thành một lớp giòn nhẹ. Nàng xúc hết , đặt từng cây chiếc nia nhỏ bàn vuông bên cạnh, ngẩng đầu lên cất giọng hỏi:

“Tiếp theo là ai ? Có ăn cay ? Có phết sốt ?”

Giọng nàng lanh lảnh vang lên khiến đám học trò đang ch** n**c miếng phía đều tranh đáp lời:

“Là ! Ta phết dầu thù du! Phết nhiều !”

“Ta ăn cay, cho nhiều sốt ngọt một chút!”

“Ta chỉ cần vị thì là thôi…”

Trong chớp mắt bán hết bảy cây xúc xích, vài quầy tản , phía vội vàng chen lên phía , thì hai cây, thì bốn cây… Còn một học trò mũm mĩm bưng cái mâm đến, mở miệng : “Diêu nương t.ử, mấy cái bánh khỏi cắt nữa, đưa nguyên cả hộp ! Ta đem về cho mấy cùng phòng ở học quán ăn chung!”

Mạnh Khánh Nguyên lúc hiểu , ánh mắt lướt phía , nhận ông lão mặt vuông mặc dày như quả cầu bông, đang tựa ghế trúc ngủ gật chính là quen.

Đó là Diêu học sĩ.

Vậy cô nương bán xúc xích mặt , hẳn là cháu gái của Diêu học sĩ .

Mạnh Khánh Nguyên càng thêm nghi hoặc.

Từ khi nhậm chức, phần lớn thời gian đều ở trong nha môn. Những như , mới thi đậu quan, bối cảnh gì, đều là gà con ngoan ngoãn chịu khổ: cấp sai việc, già trong bộ cũng đùn đẩy việc cho, còn các nha môn khác thì đá qua đá như bóng đá, lúc thì bảo việc bên Học sĩ viện lo, lúc thì đùn qua chỗ khác . Gặp tân quan thì cứ cố tình gây khó dễ, một tờ công văn bắt bẻ câu chữ, khi trả đến mười mấy hai chục .

Bận đến mức chẳng mấy khi về nhà thành chuyện thường. Phía Học sĩ viện một phòng trực ban, chăn đệm và quần áo của vẫn đặt ở đó suốt.

Cho nên ấn tượng của về Diêu tiểu nương t.ử chỉ dừng ở mấy lời đồn đại.

Nào là khi từ hôn thì trở nên u uất, ít khỏi nhà… vân vân…

lén liếc tiểu nương t.ử , học trò mập mua một hộp bánh nhân lớn, nàng đang tươi bưng hộp đưa cho , còn cảm ơn rành rọt. Khi nàng , má lúm hai bên thật ngọt ngào dễ thương, khiến học trò mập trong trời tuyết lạnh cũng đỏ bừng mặt, miệng ngớt tán dương:

“Diêu tiểu nương t.ử, bánh thật ngon! Sau nhớ thường xuyên nhé, sẽ ghé mua!”

Nàng liền đáp lanh lảnh:

“Được ạ, lang quân cầm chắc nha, cẩn thận nhé~”

“Được !” – Học trò mập ngoác cả miệng, bưng hộp bánh rời , vui mặt.

Tiễn một , nàng mỉm đưa ba cây xúc xích cho học trò phía , nhận tiền, thu tiền xu lòng bàn tay, chỉ liếc một cái đếm chuẩn, cất túi, dặn dò:

“Lang quân cầm chắc nhé, trời lạnh lắm, nhớ ăn khi còn nóng nha!”

Học trò mặt mũi mỏng manh, má lúm sâu của nàng cho ngơ ngẩn, nổi lời nào, đỏ bừng cả mặt ôm xúc xích chạy mất.

Vậy đây là… u uất ít ? Khó gần hiểu chuyện?

Mạnh Khánh Nguyên càng càng nghi hoặc, cuối cùng âm thầm kết luận trong lòng: chỉ e là lời đồn truyền sai thôi, đúng là "miệng đời đáng sợ"!

Lặng lẽ quan sát một hồi, cũng bắt đầu thèm. Thôi kệ, tính tình thì liên quan gì đến ? Nhìn nàng tay chân lanh lẹ, nướng đồ cũng sạch sẽ, chi bằng mua một ít về ăn khuya.

Hắn định mở miệng, thì bỗng ai đó chen đến mức cả đẩy bật sang bên, loạng choạng suýt ngã. Còn kịp nổi giận, thì một giọng quen thuộc vang lên:

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tiem-tap-hoa-nho-ben-quoc-tu-giam/chuong-26-banh-pizza-nuong.html.]

“Diêu tiểu nương t.ử, gọt xong que tre đây!”

Mạnh Khánh Nguyên đầu kỹ, ... rõ ràng năm sáu phần giống , mày rậm mắt to, hình cao lớn, trông khù khờ, chẳng là tứ của ?

Mạnh Bác Viễn ôm đống que tre trong tay, cũng ngây : “Tam ca? Sao ca về giờ ?”

“Mai là Đông chí, nghỉ, tất nhiên là về . Còn thì ...” - Mạnh Khánh Nguyên gật đầu, ánh mắt đảo qua một đống que tre trong tay .

Lại chuyện gì nữa đây?

“Ây dà, gì to tát. Hôm nay thi đường, cái tên Chu mặt bánh nhục mặt bao , tức quá xé luôn bài thi, bỏ thi ! Hắn đến nhà tố cáo, cha nhân lúc nhà liền đuổi đường, còn cắt cả tiền tiêu, c.h.ế.t đói c.h.ế.t rét ngoài . Giờ đang tạm trú chỗ Duy Minh , cũng thể ăn , đúng lúc Diêu tiểu nương t.ử đây bận rộn quá, tới phụ giúp kiếm chút cơm ăn thôi. Nhất thời hết, ca đừng lo, tuyết ngoài trời đang rơi, lạnh lắm, ca cũng mệt , về nhà nghỉ .”

Mạnh Bác Viễn nhẹ hều, nhưng khiến Mạnh Khánh Nguyên trừng to mắt.

Cái gì mà gì to tát?!

Hắn chen lấn qua đám đông, tiên đặt đống que tre lên bàn nhỏ bên bếp, “xoạt xoạt” cắm hết ống tre lớn, đó , từ bàn lấy một chiếc tạp dề vải vụn hoa nhuộm màu gừng, buộc lên vòng eo to bè của , tiện tay cầm lấy một cây b.út lông chuyên để phết nước sốt, cũng bếp nướng, cách Diêu tiểu nương t.ử một xa quy củ, giúp nàng phết nước sốt theo khẩu vị từng đưa cho họ.

Tiện tay còn giơ tay giữ trật tự:

“Đừng chen! Từng một! Đây của , tiếp theo! Huynh mấy que? À, bánh ? Cắt mấy miếng? Một miếng hình tam giác mười hai văn, mà còn chê đắt? Trong bánh bao nhiêu nhân đấy! Lại còn mứt hạnh đào nữa! Huynh đến nhà ăn mua bánh nướng xem, c.ắ.n một miếng thấy nhân ? Đàn ông con trai, vì một hai văn mà lắm lời! Mười văn bán! Không mua thì tiếp theo!”

“Vị , gì? Mua thịt khô ? Thịt dê thịt heo? Không thịt bò , nhà nào ăn thịt bò chứ! Thịt dê bốn mươi tám văn một cân, lấy nửa cân bốn lạng? Muốn vị ngũ hương vị đinh hương? Hai loại trộn ? Được, đợi chút cân cho. Huynh tiếp theo gì? Hai bánh dẻo ? Có hương ? Muốn vị hoa quế? Hai cái bốn mươi văn.” - Thu tiền xong, tiễn khách , Mạnh Bác Viễn còn lắc đầu lẩm bẩm:

“Trông như mới chui từ hầm than mà còn kén chọn, còn đòi mùi thơm nữa!”

Mạnh Khánh Nguyên: “…”

Xong , e rằng cái m.ô.n.g của tứ giữ nổi nữa !

Cha của bọn họ tôn sùng văn nhân, tuy bản thương nhân nhưng lúc nào cũng dạy: “Sau các con nhất định giống cha cái nghề hạ tiện .” Trước còn cấm tiệt hai nhúng tay việc buôn bán của gia đình, thậm chí những ngành nghề khác cũng nghĩ đến. Thà bỏ tiền thuê quản gia chứ nhất quyết dạy con cái chuyện nhà cửa, chỉ luôn đuổi bọn họ phòng học bài.

Mạnh Khánh Nguyên do dự một lúc, cuối cùng vẫn chen qua đám đông, kéo tay áo Mạnh Bác Viễn, hạ giọng hỏi: “Đệ tới đây công, cha ?”

“Cho , bốn que đặt.” Mạnh Bác Viễn đang bận rộn tiếp khách, Mạnh Khánh Nguyên hỏi thế thì trong mắt thoáng qua một tia giễu cợt, nhưng nhanh ch.óng biến mất, trở về vẻ phóng khoáng thường ngày, nhún vai : “Sao ? Ông đuổi thì . À đúng , giờ chắc nên gọi là tam ca nữa! Mạnh đại nhân , từ nay là con độc đinh của nhà . Mạnh viên ngoại nhà sớm gạch tên khỏi gia phả. Đệ còn giục ông sớm, kẻo chậm trễ việc lập hộ khẩu, còn chẳng thèm mang họ Mạnh chứ! Không việc đó xong nhỉ? Mạnh đại nhân, về nhà nhớ tiểu dân hỏi giúp một câu.”

Mạnh Khánh Nguyên như sét đ.á.n.h ngang tai: “Cái gì?”

Chỉ mới mười mấy ngày về, mà em trai còn nữa ?!

Diêu Như Ý bên cạnh hai nhà họ Mạnh chuyện cũng thấy bất đắc dĩ. Nhìn thấy Mạnh Khánh Nguyên ngơ ngác ở đó, nàng liền cẩn thận quan sát Mạnh viên ngoại ca ngợi là “cá chép vượt long môn” . Mặt mũi đoan chính, dáng cao ráo toát lên khí chất thư sinh, đúng là nhân tài hiếm .

Vừa nướng xúc xích, nàng nhẹ giọng khuyên: “Tiểu Mạnh đại nhân, là ngài về nhà , khuyên bảo viên ngoại một phen. Chỉ vì chút chuyện nhỏ mà tin lời một chiều, nỡ đ.á.n.h đuổi con trai ruột ngoài trong đêm tuyết lớn thế , là quá đáng …”

Mạnh Khánh Nguyên giật : “Là đ.á.n.h đuổi ?”

Diêu Như Ý gật đầu, bận rộn kể sơ qua đầu đuôi câu chuyện.

Hôm nay là ngày thi đường ở Quốc T.ử Giám. Theo nàng thấy, kỳ thi giống như kiểm tra định kỳ thời hiện đại, vài ngày nữa sẽ thi tuần tổ chức đồng thời với học viện của thư viện Tịch Ủng, cũng tương tự như kỳ thi liên trường giữa các đại học thời . Vậy nên kỳ thi hôm nay vô cùng quan trọng, giờ tan học cũng muộn hơn thường ngày.

Tầm chiều khi tuyết rơi, nàng và a gia ăn xong món gà hấp, rửa chén bát sạch sẽ, trong bếp cũng hấp xong mẻ bánh lớn. Vì trời đổ tuyết, nàng liền đuổi ông nội, cún và mèo chăn ấm sưởi ấm, chỉ còn Đại Hoàng là chịu , nàng bèn kéo cái ổ rơm cũ lót áo bông rách về chỗ cũ cạnh cửa hông.

Sau khi sắp xếp thỏa cho – cún – mèo, nàng bắt đầu chuẩn nguyên liệu pizza kiểu Trung.

Bánh hấp thời Tống chính là bánh bao trắng thời hiện đại. Nàng bẻ nhỏ bánh hấp trắng tinh hấp chín, ngâm nước, đập hai quả trứng , dùng tay nhào nát đến khi hỗn hợp mềm mịn, màu vàng óng, rắc chút muối, tiếp tục nhào đều, bước giúp đế bánh khi nướng sẽ vị ngon hơn.

Khi hỗn hợp đủ dẻo để nặn thành khối, nàng phết một lớp dầu mỏng lên khuôn bánh phẳng đặt đó, nặn hỗn hợp trứng và bánh thành hình đế pizza, viền bánh dày hơn ở giữa, đó dùng tăm châm lên mặt bánh từng hàng lỗ nhỏ, đậy nắp , nướng lửa nhỏ chừng nửa khắc, đến khi đáy cháy xém.

Diêu Như Ý từng thấy phố bán “bánh nướng lò”, “bánh Hồ”, đều dùng chảo sắt đáy rộng để nướng, nên nàng học theo, nghĩ bụng đều là bánh cả, dùng khuôn bánh nhà đậy nắp lên chắc cũng thể nướng pizza.

Chờ nửa khắc, mở nắp , nàng phết một lớp bột đặc và mứt hạnh đào lên mặt đế bánh.

Cả bột đặc lẫn mứt hạnh đều là hàng nàng mua từ tiệm tương của nhà họ Hà. Lúc chuẩn pizza, nàng cũng phân vân thế phô mai bằng gì, lâu kệ hàng trong tiệm của , cuối cùng chọn hai thứ thế.

Bột trộn từ bột mì xào với mỡ heo, thêm muối, đường và gia vị , giống loại sốt trắng của phương Tây, thể thế phô mai để tạo độ dính và sánh đặc.

Phô mai hạnh nhân hương thơm của hạnh thêm chút vị sữa, ngọt dịu nhẹ nhàng, ăn thôi ngon . Lần đầu tiên Như Ý nếm thử ở xưởng tương của nhà họ Hà, nàng kinh ngạc thốt lên, vị thanh mát mà ngấy.

Còn nhân bánh bên thì bà ngoại nàng ngày dùng hạt bắp, đậu Hà Lan, xúc xích, hành tây, đôi lúc thêm cả ruốc thịt hoặc ớt chuông. Nhu Ý chẳng ưa ớt chuông tẹo nào, luôn năn nỉ bà đừng cho .

Không tìm bắp hành tây, nhưng trong tiệm nàng vẫn còn xúc xích và một loại hành bản địa gọi là “lâu thông”, to tròn như củ hành tây, mùi vị nồng hăng cũng tạm thế .

Như Ý còn chọn thêm nấm hương, hạt dẻ, cà rốt và thịt gà từ gian ngũ cốc trong tiệm. Hạt dẻ đem hấp chín nghiền nhuyễn, các loại rau và thịt gà thì luộc sơ xắt hạt lựu, cố gắng tái hiện vị ngọt mặn xen lẫn và kết cấu hạt hạt đặc trưng của pizza.

Từng lớp nhân xếp lên, cuối cùng quết một lớp phô mai hạnh nhân dày đậy vung lên nướng âm. Chỉ chừng nửa khắc , mở nắp là món bánh bao cải tiến thành pizza thành! Nếu là thời hiện đại, dùng nồi chiên dầu món còn dễ hơn nhiều, cho nhân gì cũng , thành phẩm cả hình lẫn vị chẳng thua gì tiệm pizza tiện lợi vô cùng.

Khi còn trị bệnh thời kỳ cuối, nhà gần như hết sạch tiền, mỗi hóa trị nàng thèm một bữa buông thả. hóa trị xong buồn nôn ăn nhiều, bà ngoại bèn dùng bánh bao cho nàng một miếng pizza nhỏ. Tự ở nhà rẻ, sạch sẽ lãng phí.

 

 

Loading...