Tiệm Tạp Hóa Nhỏ Bên Quốc Tử Giám - Chương 24: Gà hấp khô

Cập nhật lúc: 2026-02-16 14:56:15
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

 

Diêu Như Ý theo cún lên phía , lưng là một ổ mèo con ch.ó con cũng lảo đảo chạy theo, mắt quanh đầy hoang mang, trong lòng gấp hối hận.

Dù là ngày đông gió lạnh thấu da, thành Biện Kinh vẫn vô cùng náo nhiệt.

Mai là ngày Đông Chí, phố xá ngập tràn khí lễ hội. Ống khói ở quán ven sông phì phì bốc trắng xóa, mái hiên treo đầy cờ màu cắt thành các hoa văn cát tường. Càng về phía , dòng càng đông, thỉnh thoảng xe lừa chở than lăn qua con đường đất vàng, bánh xe để hai vệt đen nhanh ch.óng qua giẫm thành bùn nhão.

Ra khỏi con ngõ nhỏ, mùi vị cũng bắt đầu lẫn lộn. Ban đầu, cún giơ mũi ướt hít hít trong trung, đó kêu “gâu” một tiếng, vẫy đuôi lao thẳng về phía cầu Kim Lương. khi đến đầu cầu, nó dí mũi xuống đất ngửi tới ngửi lui, cứ loanh quanh cầu, như thể cũng nên hướng nào.

Diêu Như Ý trong lòng như chảo dầu đang sôi, khom lưng vuốt lông lưng cún . Sau đó dậy đảo mắt quan sát bốn phía, chắc chắn a gia dừng ở chỗ , thấy ? Nàng dọc đường hỏi vài qua đường và các chủ quầy ven đường, ai cũng lắc đầu, dù chợ cầu qua kẻ đông như trẩy hội.

Diêu Như Ý đành xổm xuống xoa đầu cún :

“Em ngửi mùi nữa ?”

Lời còn dứt, gầm cầu chợt vang lên tiếng bánh guồng nước “kẽo kẹt”. Một chiếc thuyền hoa chạm trổ lướt mặt nước, đầu thuyền cong cong từ bóng tối trong hang cầu dần hiện . Cún lập tức dựng tai, phóng vọt đến mép cầu, sủa điên cuồng về phía con thuyền, hai chân còn chồm lên lan can, vẻ như nhảy xuống.

Diêu Như Ý vội nhào lên lan can ngó xuống. Người thuyền tiếng ch.ó sủa liền ngẩng đầu, kẻ mắt tinh hét lớn:

“Đó chẳng là Diêu tiểu nương t.ử ! Mau mau mau, dừng thuyền! Dừng thuyền!”

Đợi thuyền lướt khỏi bóng cầu, mới mũi thuyền đang ba công t.ử áo gấm, quanh họ là một vòng gia nô áo xanh.

Diêu Như Ý liếc nhận , trong ba thiếu niên áo hoa phục đó, một tên mặt luôn cau với đôi mắt tam bạch nhãn. Không nàng nhận cái gã tam bạch nhãn , mà là nhận hai gia nô song sinh lưng , mặt bên trái và của cả hai đều nốt ruồi giống hệt !

Hai tên gia nô đó thực sự quá giống . Họ đến lúc giữa trưa, khi tiệm của nàng chỉ còn vài thẩm tẩu t.ử đang buôn chuyện. Tên đầu tiên đến mua mấy quả trứng , rõ ràng là bước cửa của Quốc T.ử Giám, đầu thì tên y hệt liền đến mua hơn chục xiên xúc xích nướng, khiến Diêu Như Ý suýt tưởng gặp ma.

Hai tên gia nô nhảy dựng lên, suýt hét toáng:

“Diêu học sĩ đang ở thuyền đó! Ông nhất quyết đòi thuyền đến huyện Phong, châu Quế, đạo Lĩnh Nam, ai khuyên cũng chịu về nhà, chúng chỉ đành thuê thuyền chạy tới chạy lui sông Biện, dám xa, giờ chạy hơn mười chuyến !”

Diêu Như Ý nheo mắt kỹ, quả thấy bên cửa sổ thuyền lộ nửa khuôn mặt già nua đầy nếp nhăn, vuông vức. Nàng thở phào nhẹ nhõm, nước mắt kìm nén bấy lâu lập tức tuôn trào, phịch xuống đất, ôm cổ cún mà nức nở, cún liền khó chịu vặn vẹo .

Diêu Như Ý mặc kệ, còn lau nước mắt lên cổ ch.ó nữa.

Thật là dọa c.h.ế.t nàng .

Khi thuyền cập bờ, Diêu Như Ý dẫn đám mèo cún nhỏ nhảy lên thuyền, cuối cùng cũng gặp gia gia.

Nào ngờ lên thuyền, cún liền nhe răng gầm gừ với a gia, suýt nữa nhảy xổ , khiến Diêu Như Ý hoảng hồn ôm c.h.ặ.t đ.ầ.u nó:

“Hiểu lầm hiểu lầm! Ta bảo ngươi tìm chứ bảo ngươi ăn !”

Cún vẫn gừ gừ trong cổ họng đầy hung hăng, cuối cùng sự dỗ dành bằng đủ loại món ăn ngon từ miệng nàng mới chịu tình nguyện mà xuống.

Diêu Như Ý thở phào, cuối cùng mới thể dậy a gia.

Diêu Khải Chiêu đang chiếc ghế thấp trong khoang thuyền, áo quần chỉnh tề, đến sợi tóc cũng loạn, đôi mắt già đục ngầu chằm chằm dòng nước sông cuồn cuộn trôi về phía đông, nét mặt ngây ngốc.

“A gia!” DiêuNhư Ý sờ cánh tay ông, sờ trán, may mắn là vẫn khỏe mạnh, trong lòng khỏi bực tức:

“Con lưng ngài chạy thế!”

Diêu Khải Chiêu đẩy nàng , mặt đầy cảnh giác:

“Ngươi là ai? Kéo gì?” - Rồi đầu hỏi gã thanh niên đang cạnh - chính là Cảnh Hạo:

“Đến ? Đến huyện Phong ?”

“Ngài đến huyện Phong gì cho khổ !” - Cảnh Hạo còn kịp đáp, Diêu Như Ý màng lễ nghi mà ngắt lời, trong lòng sôi trào như lửa đốt, tìm mãi mới thấy mà đẩy , khỏi ấm ức hét to:

“Ta nãy sắp phát điên lên !”

Nàng và a gia sống chung mới hơn một tháng, nhưng mang xác của nguyên chủ thì gánh trách nhiệm . Huống chi trong lòng nàng cũng thương ông tuổi già đơn côi, bản cố gắng mưu sinh, cũng mong ông thể an hưởng tuổi già .

“Con trai và con dâu gửi thư về, ở huyện Phong Thủy đang dịch lớn, bọn chúng trong thành để lo việc lớn. Ta đến đó xem thử.”

Dường như đầu óc của Diêu Khải Chiêu càng lúc càng mơ hồ, ông lặp câu hỏi: “Tới ? Ngồi thuyền tới ?”

Cảnh Hạo vì nấn ná ăn món của nhà họ Thẩm mà mất khá nhiều thời gian, giờ sớm mất kiên nhẫn, thuận miệng dỗ dành: “Tới tới , thuyền cập bến , thêm chút nữa là tới.”

Chương Hành xa xa, khoanh tay tựa lan can, hứng thú một màn kịch náo loạn mắt.

Diêu Khải Chiêu định dậy, vịn cột buồm run rẩy bước lên, miệng vẫn lẩm bẩm: “Phải đây? Bà nhà chỉ còn đứa con trai , khó khăn lắm mới yên bề gia thất, khó khăn lắm mới chọn huyện lệnh Phong Thủy, gặp ôn dịch như ? Ông trời thật chẳng mắt với nhà họ Diêu mà…”

Bàn tay đang định vươn đỡ ông của Diêu Như Ý cứng đờ giữa trung.

Úc Đồng là t.ử tế, thấp giọng giải thích với nàng: “Vừa nãy cứ lặp lặp những lời . Chúng kỹ, cảm thấy hình như ông đang tới đại dịch ở Quế Châu năm nay, mà là trận ôn dịch ở huyện Phong Thủy, Quế Châu từ mười ba năm …”

“Lúc đó chúng thật sự còn cách nào khác. Nếu cưỡng ép trái ý, ngài liền phát cuồng gào hét, sợ sẽ tổn hại đến sức khỏe nên đành thuận theo ông. Vừa sai đến nhà cô nương báo tin, ngờ lỡ mất.”

Diêu Như Ý xong, chỉ cảm thấy cả trái tim đều run rẩy, nàng khẽ khàng cảm tạ ba bọn họ, trong chốc lát gì thêm, chỉ thể dùng ánh mắt chằm chằm gia gia.

Nàng nhớ lúc dọn dẹp kho để mở tiệm, từng lục vài chiếc hòm cất sách cũ của ông, trong đó một bộ quan phục cũ và một phong thư mở. Phong thư mọt đục rỗ, ố vàng, giòn rụm. Vừa nhấc lên, từ giữa phong thư rơi một mảnh giấy.

Nàng cúi xuống nhặt, định nhét trở , thì vô tình liếc thấy một đoạn:

“…Phu thê con tuy thông y thuật, nhưng thể phụ lòng trăm họ trong huyện mà cầu sống riêng. Nay khắp thành đầy dịch bệnh, t.h.i t.h.ể chất đầy đường. Dù ở chỉ còn một phần sống, nhưng nếu cái c.h.ế.t của thể đổi lấy đường sống cho dân, c.h.ế.t cũng hối hận.”

Khi đó nàng ai thư cho ông, thấy việc xem thư khác là thất lễ, nên vội nhét , đóng hòm cẩn thận, dọn về phòng ông, tìm một nơi cất giữ.

Nay nhớ , lẽ đó món đồ cũ bình thường, mà là thư tuyệt mệnh con trai ông gửi về.

Trong đầu nàng cứ văng vẳng câu “c.h.ế.t cũng hối hận” . Khi ngẩng bóng lưng gia gia đang còng xuống, cổ họng nàng bất giác nghẹn .

Giờ phút , ông đó, vẻ mặt kiên định cố chấp, giống một già lú lẫn chút nào. Gió từ bờ gào thét thổi tới, như cuốn mái tóc bạc và sự già nua của ông, xuyên qua năm tháng, thổi thẳng tấm lưng của ông, thổi mái tóc thành dày đen như thủa trai tráng.

Người đang loạng choạng đầu thuyền lên bờ , phảng phất là Diêu Khải Chiêu đang độ tuổi tráng niên năm .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tiem-tap-hoa-nho-ben-quoc-tu-giam/chuong-24-ga-hap-kho.html.]

Rất nhiều chuyện cũ của nhà họ Diêu, dù Diêu Như Ý lục tung ký ức của nguyên chủ cũng rõ ràng. Có lẽ khi đó nguyên chủ còn quá nhỏ, bản cũng chẳng nhớ gì. chỉ từ vài lời lẽ vụn vặt , nàng dường như mường tượng một đời của gia gia: trẻ mất vợ, trung niên mất con, tuổi già cô đơn… Một đời , rốt cuộc chịu đựng bao nhiêu nỗi đau thì mới là đủ?

Ông chịu đựng từng nỗi đau, cuối cùng vượt qua như thế nào? Diêu Như Ý cũng dám nghĩ sâu.

Úc Đồng hiệu cho tùy tùng tiến lên, Diêu Như Ý đang ngẩn ngơ mà đỡ lấy Diêu Khải Chiêu đang rời thuyền, chính cũng bước tới khuyên nhủ nhẹ giọng:

“Tiên sinh đừng vội. Diêu huyện lệnh là phúc đức, nhất định sẽ gặp dữ hóa lành.”

Không ngờ Diêu Khải Chiêu xong khựng bước, nghiêng đầu . Khuôn mặt đầy nếp nhăn hằn sâu là một vẻ bình tĩnh tận cùng đau khổ:

“Ngươi sai . Con trai con dâu e rằng còn. Dịch bệnh hoành hành, triều đình hạ lệnh phong tỏa huyện thành. Phong Thủy cách Biện Kinh nghìn dặm, đợi đến nơi, sợ là… đến mặt cuối cùng cũng chẳng vẫn .”

Úc Đồng cũng khẽ ngây .

Ông lão áo quần xốc xếch mặt, vẻ mặt bình tĩnh, quyết tuyệt và kiên cường đến lạ. Có lẽ năm xưa, ông cũng mang theo nỗi lo gặp cuối , một từ Bắc tới Nam, nghìn dặm xuôi ngược, ngày đêm nghỉ.

“Dù kịp mặt, cũng .”

“Nếu , ai lo liệu hậu sự cho chúng nó?”

“Ta .”

“Phải .”

Ông hất tay , bước chân khập khiễng, từng bước từng bước, về phía .

Y quán của Triệu đại phu ở ngã tư phía nam Cầu Châu , xây bề thế.

Nhà hai tầng hai dãy ngói xám tường gạch xanh, ba gian phòng thông suốt, bày thành cửa hàng. Mấy dãy tủ t.h.u.ố.c dựa sát tường kéo dài tới tận xà nhà. Trong các ngăn kéo gỗ trầm lớn nhỏ đựng đầy các loại d.ư.ợ.c liệu, bên ngoài hơn trăm ngăn nhỏ khắc chữ mực như “Đương quy”, “Thục địa”… Hỏa kế y quán thang thấp, di chuyển linh hoạt như cà kheo, bắt t.h.u.ố.c vô cùng thành thạo.

Phòng bên trái đặt hơn chục chiếc giường tre gỗ đơn sơ, ngăn cách bằng rèm vải thô, chuyên thu nhận bệnh nhân cấp cứu nặng như trúng gió, hôn mê, thương… Nam nữ điều trị riêng, một phòng thể hơn mười .

Trước đây, khi Diêu gia gia trúng gió tiện di chuyển, cũng từng " viện" điều trị tại đây. Dãy phòng bên thì dành cho bệnh nhân cần châm cứu, xông t.h.u.ố.c, bố cục tương tự.

Diêu Như Ý khi ngàn ân vạn tạ ba , liền lấy cớ “mua ít t.h.u.ố.c sống mang theo đến Phong Thủy”, lừa gạt ông nội từ bến Kim Lương tới ý quán của Triệu đại phu. Giờ ông uống xong t.h.u.ố.c an thần mà thầy t.h.u.ố.c kê, đang trong phòng châm cứu xông t.h.u.ố.c, ngủ say.

Dưới chân nàng là một đàn cún mèo lớn nhỏ đang rạp. Chúng theo nàng từ Cầu Kim Lương tới cầu Châu, chạy đến thở hồng hộc lè lưỡi. Có trong hiệu t.h.u.ố.c yêu mèo ch.ó, còn chủ động múc nước giếng cho chúng uống giải khát.

Nàng căng thẳng ghế đẩu, lắng Trần lang trung, thường châm cứu cho gia gia nàng chậm rãi :

“Vừa bắt mạch, mạch tượng của Diêu lão mạnh hơn , sắc mặt cũng hồng hào hơn. Theo thấy, ông nổi giận vì bệnh tình chuyển nặng, ngược là do uống t.h.u.ố.c, châm cứu thời gian qua hiệu quả. Đờm huyết ứ tắc trong não dần khai thông, cũng dần tỉnh táo hơn, ký ức nhớ nhiều hơn. Chỉ là khí huyết lưu thông , trong đầu lẫn lộn ký ức cũ và mới, nên mới vẻ hoang mang lẫn lộn. Đây chính là dấu hiệu , cô nương cần quá lo.”

Diêu Như Ý thở phào một thật dài.

Quả thật gần đây nàng cũng cảm thấy ông tỉnh táo hơn . Ánh mắt khi nàng, thần thái khi chuyện mấy phần giống bình thường, thì là ảo giác của nàng.

“Dạo cô nương chăm sóc lão gia tận tâm! Rất ! Vẫn nên tiếp tục kiên trì điều trị.” – Trần lang trung cầm b.út chấm mực, điều chỉnh đơn t.h.u.ố.c.

“Trước chỉ dùng t.h.u.ố.c hoạt huyết hóa ứ, bổ hư tả thực, giờ thêm chút thạch xương bồ, viễn chí để khai khiếu tỉnh thần, phối với hoàng kỳ, đương quy để bổ khí huyết. Qua vài hôm đến xem hiệu quả thế nào.”

Diêu Như Ý cảm ơn lang trung, hiệu t.h.u.ố.c chờ ông tỉnh , đó mới cùng ông trở về.

Về đến hẻm nhỏ, nàng mới hoảng hốt phát hiện quên đóng cửa sổ tiệm! Bao nhiêu đồ còn bày biện đó!

C.h.ế.t !

Nàng vội vàng rảo bước mấy bước, nhưng khi rõ cảnh tượng mắt, chậm bước chân . Thấy Du thẩm t.ử, Trình nương t.ử đang chuyện bên bàn cửa sổ nhà nàng, mấy đứa nhỏ như Tiểu Tùng, Mạt Lị và Tiểu Thạch Đầu thì đang xổm chơi trò thổi vỏ kẹo cửa, ai thổi hết vỏ kẹo lật ngửa thì thắng.

Các thẩm tẩu t.ử thấy nàng và gia gia cùng về đều vỗ n.g.ự.c nhẹ nhõm, bảo lão Hạng Diêu lão mất tích, định chia tìm, may về báo tìm , nên thêm rắc rối nữa.

Du thẩm t.ử còn đùa: “Ta giúp con bán kha khá đồ đấy, nhớ trả công nhé.”

Nghe , Vưu tẩu t.ử lập tức chen lời, gần mách với Như Ý: “Như Ý , đừng để Du thẩm t.ử gạt nhé! Tỷ vốn giỏi buôn bán, lúc vắng một thư sinh chậm chạp tới hỏi mua cây b.út, hỏi nó từ trúc ở , lông gì, cứng mềm , ngòi thế nào, hỏi tận hai khắc đồng hồ, Du thẩm t.ử tức quá giật b.út bán, dọa bỏ luôn.”

“Gã thư sinh nghèo đó lề mề quá thôi! Cây b.út hai mươi văn cũng đòi thử , thử xong mua thì bán cho ai nữa?” - Du thẩm t.ử lườm tỷ một cái, sang đưa tiền cho Như Ý.

“Chỉ bán mấy quả trứng gà và ba thỏi mực thôi, , tiền ở đây cả!”

Diêu Như Ý khoác tay gia gia, chân thành : “Thời gian qua thật may các thẩm tẩu t.ử chăm sóc, cũng nhờ an ủi mới hôm nay. Mai là Đông chí , mời đến nhà ăn cơm ạ?”

“Ăn gì mới chứ?” – Trình nương t.ử đùa theo

“Không đùi dê thì đến .”

Diêu Như Ý suy nghĩ một chút, mỉm : “Tỷ cứ đến , bí mật thể tiết lộ !”

“Lại còn bộ thần bí!”

Hẹn xong với , ai nấy hỏi thăm bệnh tình của Diêu lão , mới yên tâm tản . Nàng dìu ông nhà. Lạ thật, từ lúc khỏi hiệu t.h.u.ố.c đến giờ, ông còn nhắc đến chuyện huyện Phong Thủy nữa. Có lẽ vì mới ngủ dậy, lang trung Trần dỗ uống chén t.h.u.ố.c đắng như mật, uống xong mơ mơ màng màng, về nhà thì ngoan ngoãn theo nàng về.

Trên đường về, gia đình cún mèo vốn theo họ, nhưng đến cổng thì cún dừng . Diêu Như Ý đầu gọi: “Lại đây nào, Đại Hoàng, nhà !”

Gọi thế mà Đại Hoàng vẫn nhúc nhích, mấy bé cún con và mèo con lao v.út sân. Sân nhà họ Diêu rộng rãi hơn tiểu viện nhà họ Lâm, bầy nhóc con chạy nhảy khắp nơi, mèo kêu ch.ó sủa náo nhiệt một trận.

Diêu Như Ý đắc ý nhướng mày, giờ nàng thể “lấy ch.ó con mèo con con tin ép cún nhà ”.

Con ch.ó lớn lông vàng, mặt vết sẹo, lườm nàng một cái cũng đành lết chân cổng.

Tốn mất một tháng trời, cuối cùng cũng dụ cả ổ ch.ó mèo nhà!

Diêu Như Ý cố nén niềm vui, ngẩng đầu trời, bảo ông chơi ngoài sân với tụi ch.ó mèo, còn thì bếp mẻ bột xúc xích mới, phần thịt băm sáng bán hết .

Nàng lấy thịt gà hầm lên, băm nhuyễn, trộn với mỡ heo cắt hạt lựu, muối tinh, gia vị, trộn đều đến dẻo quánh. Rồi hồ bột năng, thêm nước gừng hành và rượu vàng. Tỷ lệ thịt và bột là 1:3, khuấy theo chiều kim đồng hồ cho đến khi dẻo bóng. Một chậu hỗn hợp xúc xích sáng loáng thành.

Nhanh gọn mà đơn giản.

Chưa nướng mà thơm phức.

 

 

Loading...