Tiệm Tạp Hóa Nhỏ Bên Quốc Tử Giám - Chương 20: Làm tủ
Cập nhật lúc: 2026-02-16 14:56:11
Lượt xem: 1
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Ôi, ngôi nhà nghèo khổ, và cả nàng cũng nghèo nốt.
Trình nương t.ử ghé sát nhỏ với Diêu Như Ý:
“Cuối tháng Chạp năm ngoái đặt ghế dài ở nhà , kết cấu c.h.ặ.t chẽ, giá cả cũng hợp lý. Muội cứ xem thử , ưng ý thì đặt, nếu thì với tìm nhà khác.”
Diêu Như Ý gật đầu, bước tiệm mộc thì thấy đang xổm gõ gỗ, bèn bước lên hỏi giá tủ. Chu Cử Mộc phủ đầy mùn cưa, dậy xoa tay, ấp úng mãi nên lời.
Vợ là Hà Hương thì lanh lợi hơn nhiều. Vừa ý của Như Ý liền dậy khỏi ghế dựa, lau tay tạp dề, mời ân c.ầ.n s.ai Chu Cử Mộc nhà pha . Nghe Như Ý xong, Hà Hương liền :
“Nếu tiểu nương t.ử tiện, ngày mai với trượng phu sẽ đến tận nơi đo đạc kích thước cho chuẩn, đến lúc đó sẽ báo giá cụ thể. Nếu ưng ý cũng , một xu bạc cũng thu của ngài. Cô nương thấy thế nào?”
Thế thì còn gì bằng, thì cũng rõ, vẽ sơ đồ thì sợ thiếu sót chỗ chỗ .
Diêu Như Ý liền đồng ý, hẹn sáng mai đến đo.
Ra khỏi tiệm mộc, đường gặp Du thẩm t.ử, Vưu tẩu t.ử cùng con gái, mua xong kim chỉ vải vóc, cả nhóm sang khu bán gia cầm trứng gà. Mới tiếng gà bay vịt chạy, mùi tanh nồng khắp nơi. Những bán hàng đa phần là dân quê ven thành, vai vắt khăn, tay cầm dây cỏ cột chân gia cầm, miệng rao ầm trời.
Vưu tẩu t.ử tinh mắt, chỉ một đàn ông mặt đen sì, :
“Đó chẳng Hồng Thập Bát ? Năm ngoái mua gà mái già của , đáng tin lắm, gà nuôi béo , hầm canh nổi lên lớp mỡ vàng ươm, thơm lắm.”
Mọi liền kéo đến xem. Trong giỏ trúc của Hồng Thập Bát chất đầy trứng gà vỏ xanh, quả nào cũng tròn căng. Phía còn bảy tám cái l.ồ.ng tre, gà vịt sống chen chúc kêu loạn.
Diêu Như Ý bước lên hỏi giá, mấy thẩm tẩu t.ử cũng phụ và mặc cả. Cuối cùng, họ thỏa thuận cứ mỗi ba ngày Hồng Thập Bát sẽ đến Quốc T.ử Giám giao trứng một , mỗi giao bốn trăm quả, tổng giá còn rẻ hơn các cửa hàng nhỏ trong thành đến hai thành.
Sau dùng trứng của Hồng Thập Bát, trứng ba văn tiền một quả, vốn chỉ tới một văn. Diêu Như Ý âm thầm tính toán ngừng.
Sau đó, cả nhóm tìm Lưu bà t.ử bán táo giác, Vương nương t.ử ruột heo khô, hỏi thăm tình hình giá cả, Như Ý cũng nắm đại khái. Họ hẹn cách liên lạc, cần hàng chỉ cần để lời nhắn tại quán của ông Trương ngoài cửa Chu Tước. Quán sát bên hào thành, mấy bán rong tới nghỉ chân, quen cả với chưởng quầy lẫn tiểu nhị, để lời nhắn là đảm bảo ngay.
Còn bán chổi sọt, giấy dâu lửa nhóm, bô tiểu chậu rửa, gãi lưng, dầu bôi tóc nước hoa phấn son, chiếu cỏ len tơ khăn lụa vải gói... Diêu Như Ý cũng lượt tìm nguồn hàng chất lượng, hỏi kỹ giá cả.
Thêm mấy hôm bán đồ ăn nữa, tích góp chút vốn, đợi xong tủ kệ là thể nhập hàng hàng loạt.
Đi cả buổi theo chân Như Ý, cuối cùng mấy thẩm tẩu t.ử cũng hiểu tính toán của nàng, chợt tỉnh ngộ:
“Ra là định mở tiệm tạp hóa ở hẻm nhỏ? Ý tưởng đấy!”
“Thật là chuyện !” – Vưu tẩu t.ử vỗ tay.
“Đỡ chạy tận hai dặm để mua cái kim.”
Du thẩm t.ử nhai bánh dầu :
“ , cả gạo dầu tương giấm, chúng tiện hơn nhiều!”
Trình nương t.ử và Ngân Châu tẩu t.ử cũng vội chen :
“Còn lược, gương đồng, hoa cài đầu mới nhất nữa nhé!”
Hai cô bé Mạt Lị và Tiểu Tùng thì nhảy cẫng lên hô:
“Như Ý tỷ! Còn b.úp bê lụa, kẹo hồ lô, kẹo mận nữa!”
Người một câu, chen một lời, cả nhóm hào hứng thảo luận xem nên nhập gì về tiệm, còn mong đợi hơn cả Diêu Như Ý.
Như Ý cũng ghi nhớ từng món , những thứ hàng xóm mua vốn dĩ đều trong kế hoạch của nàng, là đồ thường thấy ở tiệm tạp hóa, nhập hàng khó.
Đến khi dạo xong, trời gần hoàng hôn.
Mặt trời nghiêng về tây, lặn giữa lũy thành, giống như một lòng đỏ trứng lớn, gió thu thổi tới, lăn về phía tây.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tiem-tap-hoa-nho-ben-quoc-tu-giam/chuong-20-lam-tu.html.]
Đến giờ đón Diêu gia gia , về thôi.
Mọi ôm gói lớn gói nhỏ lên xe dài, Như Ý đến hiệu t.h.u.ố.c của Triệu đại phu đón gia gia, về nhà vội vàng dọn dẹp sơ qua nghỉ.
Hôm , trời còn mờ xanh, sương thu ẩm lạnh lặng lẽ lướt qua ngõ nhỏ, theo gió còn vẳng tiếng sách quen thuộc nhưng vẫn ngắt quãng. , đứa nhỏ nhà ai đó cuối cùng cũng từ “Than ôi…” đến “nước Hoàng Hà từ trời đổ xuống”, thật đáng mừng.
Diêu Như Ý quấn chăn dày, tay ôm c.h.ặ.t góc chăn, mơ thấy đang núi tiền đồng lạnh lẽo đếm tiền, đếm đến mức chuột rút cả tay cũng hết, thì tiếng lắp bắp như gà mổ thóc vỡ mộng.
Nàng đầu bù tóc rối như tổ chim, từ giường dậy, ngơ ngẩn khung cửa sổ mọc thêm một vệt mốc, ngáp một cái thật dài.
Ôi, ngôi nhà nghèo khổ, và cả nàng cũng nghèo nốt.
Tỉnh .
Rửa mặt đồ, hấp bánh màn thầu, kéo gia gia dậy. Lau mặt thật sạch cho ông bằng khăn lớn, hai ông cháu cùng ánh sớm mùa thu lành lạnh, tập bài quyền tiền của “Bát Đoạn Cẩm”, khi đó gọi là Bảo Sinh Đạo Pháp Quyền, chỉ năm động tác giống với “Bát Đoạn Cẩm” , còn mấy chiêu cần luyện hô hấp.
Cường độ cao, thích hợp cho gia gia và nàng luyện tập.
Luyện xong một lượt Bát Đoạn Cẩm, thêm một bài thể d.ụ.c cổ xưa nữa. Diêu Khải Chiêu tập đến mù mờ đầu óc, vung tay hỏi:
“Bảo Sinh Quyền chiêu ?”
“Ngài cứ luyện !” – Như Ý vung tay như cối xay gió.
Dù hiểu, nhưng ông cũng lời, hì hục vung tay theo nàng.
Nhìn a gia cau mày nhăn trán, cố gắng chịu đựng hổ để theo, Diêu Như Ý luyện nhịn .
Hôm nay nàng mở bán hàng, ở nhà chờ vợ chồng Chu Cử Mộc đến.
Ai ngờ lát trời đổ mưa to, Như Ý vội vàng chạy khắp sân thu quần áo, còn hé cửa hông . Cún dắt con về, ăn hết sạch đồ trong khay, ba cún con với một mèo nhỏ sát bên , ngủ yên mái hiên khô ráo.
Vừa thở phào thì cún đang ngủ đột nhiên bật dậy ngó quanh khiến nàng sợ hãi đóng cửa .
Mũi cún nhạy thật, thôi đừng dọa chúng, kẻo mưa mà chạy .
Trời mưa như thủng trời, Diêu Như Ý đang lo vợ chồng Chu Cử Mộc còn đến , thì thấy tiếng xe la từ đầu ngõ.
Nàng vội cầm ô, dép mộc chạy đón, nếu lính canh sẽ cho họ .
Sau đó nàng liền tỉ mỉ trao đổi với vợ chồng Chu Cử Mộc về kiểu dáng giá kệ, tủ hàng mong . Mọi thứ đều mô phỏng từ tiệm tạp hóa của bà ngoại nàng khi xưa:
Đầu tiên phá bức tường giữa hai gian chứa đồ lộn xộn của nhà họ Diêu, tạo thành một gian phòng thông thoáng rộng rãi.
Các kệ đơn mặt kê sát tường, tầng thể điều chỉnh. Hàng nặng như thùng gỗ, chậu gỗ đặt ; phía để đồ nhẹ như nồi niêu bát đũa.
Kệ bên trái đặt mì ăn liền các vị; kệ bên đặt đồ dùng hằng ngày: bàn chải, t.h.u.ố.c đ.á.n.h răng, dầu gội, lược, gương, hoa cài đầu v.v.
Tầng cùng để hàng dự trữ; tầng giữa và để hàng bán.
Giữa phòng đặt hai kệ đôi hai mặt: một để nước tương dầu muối các loại, một để xà phòng, kim chỉ, bàn chải.
Bên cửa một tủ mở cao nửa , sâu một chút, đặt hai chum sành to: mùa hè để nước mát, mùa đông nấu canh ngọt. Gắn đinh bên cạnh, dùng dây thừng treo nhiều ống tre lên, ai uống rượu thì tháo xuống, tính giá theo bát.
Cửa sổ mở rộng đến nửa tường, đóng một tấm gỗ to quầy bán hàng hẻm. Hai bên khung treo móc nhỏ treo đồ chơi: chuồn chuồn tre, chong ch.óng, diều, cửu liên . Bên đặt lò nướng xúc xích, nồi trứng , bình kẹo, mứt, hạt, hồ lô...
Làm thêm vài bộ bàn ghế gỗ đơn giản đặt cửa sổ cho khách vội chỗ ăn.
Diêu Như Ý còn bảo Chu Cử Mộc dùng gỗ thừa vài tấm bảng phân khu nhỏ, khắc chữ “thực phẩm”, “đồ dùng hàng ngày”, “ t.h.u.ố.c”… Làm thêm khung gỗ thể nhãn giá, dễ giấy ghi giá.
Người ở Quốc T.ử Giám đa phần chữ, niêm yết giá rõ ràng càng thuận tiện.
Sau khi bàn hết các chi tiết thì bắt đầu tính tiền.