Tiệm Tạp Hóa Nhỏ Bên Quốc Tử Giám - Chương 19: Bếp nướng xúc xích
Cập nhật lúc: 2026-02-16 14:56:10
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Miệng của đàn ông lời lừa gạt
Trình nương t.ử tinh ý, còn phát hiện cái lò than mà Diêu Như Ý vẽ giống với loại họ thường dùng hàng ngày.
Lão Hàn cũng . Ông đặt cái bát xuống đất, l**m l**m răng:
“Cô nương đây chắc từng đốt bánh than bao giờ? Lò gì mà sâu ? Bánh than chỉ to cỡ thôi mà.”
Ông dùng tay động tác chỉ hình tròn dẹp:
“Lò sâu quá thì tốn than khó giữ nhiệt.”
Lão liếc Diêu Như Ý, thấy nàng da trắng, mặt mũi non nớt, chắc cũng nghĩ nàng là tiểu thư nhà giàu từng đụng đến việc nhóm lửa.
Lão Hàn bắt đầu kể về bánh than ở Hà Đông, Sơn Tây nọ , Diêu Như Ý xong thì thầm nghĩ, quả nhiên giống như nàng đoán: dân thành Biện Kinh thời , nhà ai chút tiền đều dùng than ! Chẳng qua lúc bánh than vẫn còn đủ loại hình dạng, kích cỡ. Người dân thường vì tiết kiệm nên sẽ mua than vụn về trộn bùn tự nén thành bánh, nên đa phần đều là hình tròn dẹt, nặn bằng tay. Vì thế, lò than trong nhà họ sẽ miệng lò nông và rộng, giống như các loại lò hình trụ tròn của thời hiện đại.
Diêu Như Ý nghĩ một lúc vẫn quyết định theo kích cỡ bản định sẵn.
Dù thì nàng cũng tính sẽ tự than viên.
Khi còn nhỏ, khi bà ngoại lên thị trấn mở quầy tạp hóa, hai bà cháu vẫn sống ở vùng núi quanh co. Không giống ở thị trấn dùng bếp gas, dân trong thôn vẫn còn đốt lò than. Bà ngoại nàng vì tiết kiệm tiền sẽ dùng khuôn để ép bánh than, trộn đất và than vụn với , đó đmuội phơi khô ngoài sân và sân . Bà ngoại keo kiệt, thường trộn quá nhiều đất, khiến than viên khi đốt cháy chỉ cần kẹp bằng gắp là vụn ngay, dọn dẹp cực kỳ vất vả, nhưng tiết kiệm khá nhiều tiền.
Hồi đó chạy xe ba bánh bán bánh than dạo qua thôn, một viên bán tới 5 hào, trong khi tự chỉ mất 2 hào chi phí.
Cháu gái bà ngoại keo kiệt dạy dỗ tất nhiên cũng thành tiết kiệm. Diêu Như Ý cũng là vì tiết kiệm tiền. Làm bánh than khó, năm nào nàng cũng giúp bà ngoại trộn than với đất, cảm thấy cần kỹ thuật gì cao siêu cả.
Mùa đông sắp đến, Trung Nguyên đông sẽ tuyết lớn.
Tích trữ củi lửa, than củi, bánh than là việc nhất định khi đông về.
Chỉ tiếc là trong tay nàng bây giờ chẳng dư dả gì. Hai mươi mấy quan của ông nội nàng, nhất định để dành trả nợ cho chùa Hưng Quốc, còn tiền nàng thể dùng thực sự chỉ hơn một quan mới kiếm mấy hôm nay nhờ bán trứng và mì nước. Ngoài tiền lò, nàng còn đặt đóng tủ quầy hàng. Tiền thể xé đôi mà tiêu.
Vì nàng dè dặt hỏi giá.
Lão Hàn xổm đất than vắn thở dài:
“Một cái lò, thêm bốn cái khay, một cái nồi, lấy cô nương bốn trăm sáu mươi văn thôi. Cô nương , thứ nàng đặt nung riêng từng cái, chiếm nhiều chỗ trong lò lắm! Nhất là đồ hình vuông khó nung nhất, cháy hỏng , lỗ tới mức cái quần mà mặc. Nếu vì cô do khách quen dẫn tới, lấy tám trăm văn đó!”
Lão Hàn tỏ vẻ đau khổ vô cùng, như thể với cái giá ông lỗ to lắm .
Mắc quá! Diêu Như Ý sờ túi tiền trong , tính sơ sơ, ngân sách lò nhiều lắm chỉ ba trăm văn, như nàng mới còn ít tiền để mua trứng. cũng lý, nung cũng là việc công phu mà...
Ai ngờ Trình nương t.ử khoanh tay hừ một tiếng lạnh lùng:
“Lão Hàn, đừng tưởng còn nhỏ hiểu chuyện mà lừa! Lò đất mắc nỗi gì? Một lò nung mấy trăm món, mấy cái khay chiếm bao nhiêu chỗ? Sao khi nung mấy cái bình mai to của nhà khác thì ông than chật lò? Bớt bày vẽ , hai trăm văn một bộ, tặng thêm sáu cái chén dĩa coi như quà khuyến mãi! Không thì chúng sang lò nhà họ Trương!”
Lão Hàn la lên oan uổng, kéo tay Trình nương t.ử rối rít, một lỗ vốn, một than nghèo kể khổ, hai kéo co ngừng. Diêu Như Ý ngơ ngác chứng kiến hai mặc cả thăm dò giá tới lui, cuối cùng chốt giá: hai trăm sáu mươi sáu văn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tiem-tap-hoa-nho-ben-quoc-tu-giam/chuong-19-bep-nuong-xuc-xich.html.]
Quá… quá lợi hại luôn! Diêu Như Ý vội :
“Không cần tặng dĩa , tặng cho hai cái chậu sành sâu ba tấc tư là .” - Nàng định dùng khuôn ép bánh than.
Lão Hàn than vãn một tràng cũng lay chuyển Trình nương t.ử, cuối cùng miễn cưỡng gật đầu đồng ý.
Trình nương t.ử mới hài lòng.
Sau khi giao tiền cọc, ký giấy, hẹn năm ngày giao hàng, lão Hàn vẫn còn lẽo đẽo theo , than vãn ai oán:
“Chao ôi, vụ ăn thật kiếm đồng nào, coi như kết bạn với cô nương thôi. Tiểu cô nương nếu dùng , ai hỏi thì nhớ giới thiệu giúp một tiếng nhé!”
Diêu Như Ý thấy ông áo rách da đen, chân trần mang dép, thấy lò nung trông tồi tàn, nghĩ bụng cũng là kiếm tiền cực khổ, còn mặc cả dữ … , nàng cũng sắp hết gạo ăn , thật sự tiết kiệm từng đồng, haiz.
Trình nương t.ử kéo tay nàng nhanh hơn, ghé tai thì thầm:
“Đừng tin ổng lóc kể lể! Ông mỗi tháng kiếm bảy, tám chục quan, còn hơn lương tháng của Phùng Tế t.ửu ở Quốc T.ử Giám nữa đó! Muội nghĩ , đồ đất nung thì vốn chỉ ba món: tiền than, tiền đất, tiền công. Đất sét trăm cân chỉ mấy chục văn, loại nhất cũng chỉ vài trăm. Cái lò đặt tốn mấy cân đất? Than thì một lò nung cả trăm ngàn món, chia thì đồ của chẳng chiếm bao nhiêu. Còn công , một thợ một ngày bốn, năm trăm văn, tính hàng khó, nhiều lắm thì công cũng chỉ năm mươi văn, lão Hàn còn lời hai trăm văn nữa đấy!”
Nói xong kéo Diêu Như Ý thẳng.
“Muội xót ông thì chi bằng xót cho . Ông năm ngoái mới mua đại trạch ở chợ Châu Kiều, trong nhà nuôi ba bà đó! Lão cố ý ăn mặc rách rưới, đàn ông mà, miệng lời lừa gạt! lão Hàn tay nghề giỏi thật, hồi còn trẻ theo thầy từ lò quan, kỹ thuật luyện đất ai bì kịp, đồ nung của ông dù lửa to thế nào cũng nứt. Không thì với cái vẻ gian manh đó, đời nào dẫn tới đây!”
Diêu Như Ý: “…” Được khai sáng .
Nàng cũng âm thầm tự kiểm điểm. Quả thật nhiều mặt nàng kiến thức gì, bệnh tật tước cơ hội trải nghiệm cuộc sống và học của nàng. Bệnh viện dường như chỉ dạy nàng cách đối mặt với sinh ly t.ử biệt.
Giờ thì cuối cùng cơ hội học thêm điều mới.
Thật bao. Ở thời đại , dù còn bà ngoại bên cạnh khiến nàng buồn, nhưng dường như nàng thể giống bình thường khỏe mạnh, tự do thoải mái trải nghiệm cuộc sống. Diêu Như Ý bỗng thấy vui vẻ trở , khoác tay Trình nương t.ử, chút ỷ mà dựa sát :
“Tẩu tẩu, cảm ơn tậu dạy , hôm nay nhờ tậu, thì tiền vất vả kiếm mấy hôm nay chắc dụ mất sạch .”
Trình nương t.ử dịu dàng vỗ nhẹ tay nàng, động viên:
“Muội còn nhỏ, tính tình thiện lương là chuyện , dần dần sẽ thôi, đừng sợ, gì cứ tìm mấy thẩm t.ử tẩu t.ử láng giềng hỏi, đừng gồng gánh một .”
Diêu Như Ý mắt cay xè, gật đầu mạnh một cái.
Đặt xong lò nướng, nàng liền theo Trình nương t.ử mua chỉ thêu và tìm thợ mộc.
Tiệm thợ mộc ở ngoại thành bảng hiệu, chỉ là một cửa tiệm nhỏ khuất trong góc. Người thợ trong đó còn trẻ, tên là Chu Cử Mộc. Hắn là mang theo gia đình chạy nạn từ phía Bắc mấy năm khi chiến sự liên miên, mang theo cả hòm đồ nghề Lỗ Ban. Có lẽ vì cửa tiệm thuê ở vị trí quá vắng, còn trẻ tuổi, nên cửa hàng nhiều khách.
Trước tiệm chất đầy thùng gỗ, chậu gỗ, bàn ghế thành phẩm. Bên trong thì ngổn ngang mùn cưa, mảnh gỗ, đủ loại nguyên liệu. Dù hôm nay là ngày họp chợ, cửa tiệm vẫn vắng tanh.
Không khách, Chu Cử Mộc liền tranh thủ phục vụ nương t.ử nhà - Hà Hương. Hắn đặt ghế tre ngoài sân nắng ấm cho nàng , rót nóng, bóc đầy một đĩa hạt thông và đậu phộng, bỏ hạt táo, nhà lấy thêm hai cuốn thoại bản đặt cạnh nàng.
Thấy nàng thoải mái đung đưa trong ánh nắng, uống , ăn vặt, sách, mới xuống tiếp tục đục đẽo chân ghế.