Tiệm Tạp Hóa Nhỏ Bên Quốc Tử Giám - Chương 18: Đi chợ phiên

Cập nhật lúc: 2026-02-16 14:56:09
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

 

Như Ý định món gì nữa đây?

Mới c.ắ.n một miếng kịp nuốt, mùi thơm nồng của trứng khiến Mạt Lị siêu lòng. Bàn tay nhỏ lập tức giữ c.h.ặ.t lấy cổ tay của Vưu tẩu t.ử, chịu buông, liền ăn miếng thứ hai. Một quả trứng cũng lớn lắm, chẳng mấy chốc, ánh mắt sửng sốt của Vưu tẩu t.ử, Mạt Lị ăn sạch cả quả.

Phần lòng đỏ mà cứ móc mới chịu ăn, giờ cũng ăn hết sạch, chẳng chừa chút nào, ăn xong còn l**m môi, bộ dạng thèm thuồng .

Trình nương t.ử còn đắc ý hơn cả Diêu Như Ý: “Nhìn xem, Mạt Lị ăn ngon thế ! Mạt Lị, ngon ?”

Mạt Lị gật đầu lia lịa: “Ngon ạ! Mai con còn ăn nữa!”

Tiểu Tùng cũng reo lên: “Con cũng thế!”

Vưu tẩu t.ử mừng rỡ ôm con gái lên, thơm một cái rút khăn lau miệng cho bé, dịu dàng : “Được , mai nương sẽ đến nhà Như Ý tỷ tỷ mua.”

Nói xong sang Như Ý:

“Như Ý , phiền mai nhiều thêm chút, nhớ để phần cho nhé. Ta chăm con bé ngủ, mai dậy sớm nổi. Một lát nữa về nhà sẽ mang tiền tới , nhớ để dành năm quả cho nhà .”

Du thẩm t.ử cũng nhanh miệng tiếp lời:

“Nhà lấy hai mươi quả. Nhị lang nhà ở Đại Lý Tự, dạo bận một vụ án lớn, bận đến mức ăn cơm, mấy quả trứng ăn đỡ vài miếng, còn thể chia cho đồng liêu.”

Còn về lão đầu nhà bà? Bà từng nghĩ tới việc để phần cho ông. Dù cái ông trời đ.á.n.h miếng ngon nào mà giành cho chim của ông ? Không xứng ăn đồ ngon! Ăn vỏ cây cho !

Ngân Châu tẩu t.ử cũng góp lời: “Nhà cũng lấy hai mươi quả, còn đem cho nhà cữu cữu nữa.”

Chỉ Trình nương t.ử khoác tay Như Ý, : “Ta dậy sớm , mai tự đến mua.”

Việc ăn tới ! Diêu Như Ý cong mắt , vui vẻ đồng ý.

Cả nhóm , tiếp tục tiến về phố Mã Hành, ánh nắng mùa thu rọi xuống khiến ai nấy đều thấy ấm áp dễ chịu.

Họ trả tiền bước lên “xe buýt liên tỉnh phiên bản Tống triều”. Đó là loại xe dài mui trần do sáu con ngựa kéo, một chiếc xe thể chở hơn mười , ba văn một chỗ. Mọi chỗ tiếp tục trò chuyện.

Du thẩm t.ử giống hệt đài phát thanh trong hẻm, lời nhiều dứt, suốt dọc đường thao thao bất tuyệt.

Trước tiên là kể về một vị tiến sĩ họ Chu ở Quốc T.ử Giám, thích chiếm tiện nghi, keo kiệt vô cùng, tới nhà học sinh tố cáo tiện thể nhận lấy chút lễ vật đền bù, cả ngày sống bằng mấy món thịt cá lừa , cần tiêu đồng nào. Du thẩm t.ử khẩy:

“Bảo giờ tuổi vẫn lấy vợ, ai mà chịu gả cho loại ?”

Lại kể chuyện nhà họ Mạnh, cha ngày ngày đ.á.n.h con, nương là Quan thị thì ngày ngày đ.á.n.h chồng, cả nhà gà bay ch.ó sủa, náo nhiệt lắm. Sau cùng còn đến nhà họ Lâm. Như Ý cứ tưởng là nhà họ Lâm bên vách nhà , ai ngờ trong hẻm còn một nhà Lâm khác, đối diện với tiệm may nhà họ Trình, là nhà của Lâm ty tào đang ở phủ Khai Phong.

Du thẩm t.ử kể về vợ của Lâm ty tào - Anh thị, bà sinh năm đứa con trai, giờ hơn bốn mươi đang m.a.n.g t.h.a.i đứa thứ sáu. Lâm ty tào cuống đến mức cầu thần bái Phật khắp nơi, cầu cho vợ sinh nở bình an, hy vọng thể sinh một nữ nhi. Du thẩm t.ử chắc như đinh đóng cột:

cái bụng bà nhọn hoắt, từ lúc bầu thì mũi to hẳn , mặt nổi đầy mụn, sợ rằng là con trai nữa cho coi! cho tỷ , nữ nhi mới là bảo bối, m.a.n.g t.h.a.i nữ nhi thì da mặt trơn láng như trứng gà bóc .”

Vưu tẩu t.ử che miệng khẽ bằng khăn tay:

“Nếu thật sự sinh Lâm lục lang, khéo Lâm ty tào ngất tại chỗ?”

Năm xưa khi sinh Lâm ngũ lang, Lâm ty tào căng thẳng đến mức ngoài phòng sinh như con lừa kéo cối. Bà đỡ hớn hở bế đứa trẻ béo tròn báo tin mừng: “Chúc mừng đại nhân, nương con đều bình an!” - Ông mặt tái mét, cố cứng rắn bước tới vén khăn tã, quả nhiên là con trai!

Tức thì “gá” một tiếng, hai mắt trắng dã ngất xỉu luôn.

Nghe đến đây, Diêu Như Ý cũng nhịn mà bật .

Tuy thời cổ cũng tư tưởng nhiều con nhiều phúc, nhưng cũng xét cảnh. Nhà họ Lâm chỉ mấy phòng nhỏ, cả nhà chỉ dựa bổng lộc của một viên quan thất phẩm như Lâm ty tào mà sống, năm đứa con trai hồi nhỏ thì nghịch như khỉ, lớn vẫn gây chuyện, đứa nào dáng lớn, năm đứa suốt ngày nhảy nhót ngừng, Lâm ty tào thật sự chịu nổi. Nhìn sang nhà khác con gái mềm mại, ngoan ngoãn, ông thèm đến rơi nước mắt.

Ban đầu hai vợ chồng cũng định sinh thêm con nữa, tuổi tác cũng còn nhỏ, ai ngờ Anh thị dính bầu nữa.

Xe lắc lư khỏi thành, Diêu Như Ý kẹp giữa các thẩm t.ử tẩu t.ử, chuyện mà say mê, chỉ tiếc hạt dưa để nhâm nhi, lâu lâu lời tếu táo của Du thẩm t.ử chọc thôi.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tiem-tap-hoa-nho-ben-quoc-tu-giam/chuong-18-di-cho-phien.html.]

Lúc , ánh nắng mùa thu tuy chút ch.ói chang nhưng khiến cảm thấy như đang dã ngoại mùa thu.

Dẫu dã ngoại là một hoạt động tập thể mà nhiều năm qua nàng chỉ thể , thể tham gia. Trước nàng thường quầy hàng nhỏ, học sinh trong trường tổ chức dã ngoại mùa thu, giơ cờ đỏ, mặc đồng phục lớp, xếp thành hàng dài ngang qua mặt, khiến nàng hâm mộ buồn tủi.

Mặt trời dần lên cao, âm thanh náo nhiệt từ khu chợ vọng đến, họ cuối cùng cũng đến chợ phiên lớn.

Ra khỏi cổng thành về phía nam vài dặm, hai bên đường dựng đầy các sạp tre lợp vải bạt.

Âm thanh ồn ào như sóng trào.

Người bán bánh hấp mở vung hấp, trắng bốc lên ngùn ngụt, mang theo mùi thơm dầu mỡ tỏa khắp đám đông. Người bán thịt nướng đẩy xe, tìm chỗ trống dừng , lấy xẻng sắt cạo “xoèn xoẹt” chảo gang, miệng rao:

“Thịt cừu nướng nóng hổi đây——”

Còn các phu khuân vác và kẻ nhàn rỗi thì xổm chân tường, cầm bát sứ thô húp xì xụp canh lục phủ ngũ tạng dê, ăn ngó nghiêng qua , chờ việc .

Vừa bước khu chợ, chen , đông như kiến, mùi gì cũng . Trình nương t.ử và Du thẩm t.ử vội kẹp Như Ý giữa, tay nắm c.h.ặ.t lấy cánh tay nàng, sợ nàng lạc.

Vưu tẩu t.ử và Ngân Châu ôm c.h.ặ.t hai đứa bé trong lòng, lớn thì lo lắng, trẻ con thì phấn khích thôi. Mạt Lị vươn cánh tay nhỏ bé với lấy b.úp bê đất tô màu treo gánh hàng rong, suýt nữa vùng khỏi vòng tay :

“Nương ơi, con cái đó, con !”

Tiểu Tùng thì lén liếc nương một cái, thấy nương ôm mệt lắm nên dám mè nheo, chỉ kéo tay áo nương nhẹ nhàng:

“Nương ơi, con cũng một cái…”

Trình nương t.ử :

“Các cứ đưa con mua , với Như Ý tới lò gốm nhà họ Hàn một chuyến, còn mua kim chỉ nữa.”

Du thẩm t.ử thì nhắm trúng một ông lão bán hoành thánh chim cút, :

“Ta dính bụi ở cái đống tro , cứ đây ăn bát canh nóng cho sướng. Hai lo việc xong, tìm .”

Nói xong uốn cái eo tròn trịa, chen chiếc dù giấy dầu mà ông lão dựng, còn gọi thêm hai cái bánh rán vàng óng trong rổ, vững ngân nga chờ đồ ăn. Thật Du thẩm t.ử chẳng cần mua gì, ngoài một chuyến chỉ để tiêu khiển mà thôi.

Thế là tách thành ba hướng. Trình nương t.ử kéo Diêu Như Ý len lỏi qua đám đông, tới đường trạm dịch men theo tường thành về phía tây một đoạn, liền thấy một bãi đất trống đầy những túp lều vá víu, dựng lên mấy cái lò khổng lồ. Một lò đang mở, nóng cuộn lửa phả , thợ lò m*nh tr*n mặt đỏ rần, mồ hôi đầm đìa, đang dùng móc sắt lôi mấy cái bát đất nung đỏ au khỏi giá lò.

Trước cửa lò một ông lão thợ gốm tóc tai bù xù, dáng vẻ dơ dáy, trời cuối thu mà chỉ mặc mỗi cái áo cụt tay, n.g.ự.c trần phơi làn da đen nhẻm như sắt, cơ bắp cuồn cuộn, đang húp xì xụp canh bánh thịt dê.

Thấy đến ông cũng chẳng lên, mãi đến khi Trình nương t.ử gọi:

“Lão Hàn, khách đến.”

Ông mới ngẩng đầu:

“Nung món gì?”

Diêu Như Ý vội lấy bản vẽ bằng mực . Ngoài toán học, nàng còn chút năng khiếu vẽ tranh, tuy từng học bài bản, nhưng những năm viện chán quá, nàng tự học theo các video của một uploader trang mạng nào đó.

Tuy vẽ xuất sắc, nhưng đủ dễ hiểu.

Lão Hàn nheo mắt bản vẽ:

“Ồ, là loại lò nướng hai mắt ? Trên còn thêm giá đỡ và chảo đất? chân đỡ mà dùng đất nung thì dễ gãy lắm, dùng đồng hoặc sắt rèn, giá thành sẽ cao hơn.”

Cũng hợp lý thôi. Diêu Như Ý liền cẩn thận rõ kích thước và yêu cầu.

Trình nương t.ử ở bên thì hết sức thắc mắc:

“Mấy cái khuôn nướng cái rãnh dài lõm xuống, cái là sáu khuôn tròn nhỏ, cái là chảo tròn phẳng, còn cái nồi chia chín ngăn sâu nữa, Như Ý định món ăn gì thế?”

 

 

Loading...