Tiệm Tạp Hóa Nhỏ Bên Quốc Tử Giám - Chương 17: Các vị thẩm nương

Cập nhật lúc: 2026-02-16 14:56:08
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

 

“Nương ơi, con cũng ăn.”

Diêu Như Ý tựa bức tường gạch xám ở đầu ngõ, khoác vai chiếc túi vải vụn nhuộm xanh tự may, đang thẫn thờ suy nghĩ.

Chiếc túi đơn giản, chỉ một quai đeo và dây rút miệng. Kỹ thuật thêu thùa của nguyên chủ thì , nhưng Diêu Như Ý chỉ tiếp nhận ký ức một cách mơ hồ, chứ đừng tới mấy kỹ năng tinh xảo , giờ nàng chỉ thể dựa chút ký ức cơ bắp còn sót thể mà xoay xở.

Tuy , bản nàng cũng khâu vá. Không học thì những kỹ năng sinh tồn như khâu vá, đan móc đều là cơ bản. Nàng còn từng học đan móc len để túi nữa cơ. Nhớ hồi đó là học từ bác trai Hà Nam trong phòng bệnh, về đan đến mức nghiện luôn.

Vậy nên khâu một cái túi vải đựng đồ mang theo bên với nàng thì dễ như trở bàn tay.

Vì hôm nay ngoài, nàng bỏ sẵn túi bốn, năm quả trứng và mấy miếng bánh đường đỏ, dự định mang theo để cùng Trình nương t.ử ăn dọc đường cho đỡ đói. Lúc , nàng đang cúi đầu đếm , sợ lấy thiếu.

lúc nàng cúi đầu, phía vang lên một tràng sang sảng, đậm chất mấy “bà thím” trung niên, to gan ngại ai cả.

“Khà khà khà,” “hơ hơ hơ,” “khặc khặc khặc,” “hí hí hí.”

Mấy tiếng còn khá phong phú.

Thì nhiều cùng thế… Diêu Như Ý ngoảnh đầu .

Trình nương t.ử khoác tay Du thẩm t.ử, tay dắt một bé gái cột tóc hai bên, bé gái nắm tay một bé gái mũm mĩm khác. Phía còn hai nữ t.ử nữa, thành hàng dài, rộn ràng kéo về phía nàng.

Dư thẩm t.ử đầu đến mặt nàng, đ.á.n.h giá nàng từ xuống .

Diêu Như Ý quên vai diễn của , vội vàng cúi đầu ngượng ngùng, thiếu điều lấy khăn tay vặn cho đủ bộ.

“Cúi cái gì mà cúi? Ngẩng đầu ưỡn n.g.ự.c lên!” - Nàng cúi đầu, Du thẩm t.ử ưa, vươn bàn tay to như chảo vỗ mạnh lên lưng nàng một cái: “ ! Đấy! Cô nương ngươi lớn lên xinh xắn thế , cúi đầu suốt gì? Dưới đất bạc cho mà cúi xuống nhặt ? Mà nay mở quầy bán trứng ? Ta còn định mua mấy quả ăn thử cơ!”

Diêu Như Ý cố gắng ưỡn lưng, theo bản năng lấy hai quả trứng còn ấm , tiếp tục giữ phong thái dịu dàng: “Hôm nay ngoài nên chuẩn nhiều, vẫn còn đây, thẩm ăn ạ?”

“Ăn chứ, cho một quả.” - Du thẩm t.ử chẳng khách sáo chút nào.

Diêu Như Ý bắt đầu chia trứng, tiên đưa Trình nương t.ử một quả, liếc thấy hai bé gái nắm tay , nàng cúi xuống hỏi: “Các ăn ?”

Cô bé trắng trẻo mũm mĩm liền giơ tay nhận lấy, nở nụ rạng rỡ, líu lô cảm ơn: “Cảm ơn Như Ý tỷ tỷ.” Rồi còn lục trong túi áo nhỏ hoa văn của một viên kẹo mạch nha, dúi tay Như Ý: “Đại bá mới mua cho đấy, tỷ cũng ăn .”

Diêu Như Ý cũng nở nụ dịu dàng, khách sáo, vui vẻ nhận món quà nhỏ: “Cũng cảm ơn nhé.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tiem-tap-hoa-nho-ben-quoc-tu-giam/chuong-17-cac-vi-tham-nuong.html.]

Bé gái còn thì gầy gò, ngước mặt nàng một lúc, vẻ mặt đầy do dự, định đưa tay nhận, thì phụ nữ trung niên gầy giống bé giơ tay ngăn : “Cảm ơn Như Ý nhé, nhưng con bé dày yếu, kén ăn, ăn một miếng bỏ phí thì uổng lắm. Nó thích ăn đồ ngoài .”

Trình nương t.ử liền tranh thủ giới thiệu cho Diêu Như Ý: “Muội ít ngoài, giao tiếp nhiều với chúng , chắc còn lạ lắm nhỉ? Bé tặng kẹo là con gái nhà Lưu chủ bộ, tên là Tiểu Tùng, còn đây là nương bé, cứ gọi là Ngân Châu tẩu t.ử. Bé là Mạt Lị, còn đây là nương bé, em gọi là Vưu tẩu t.ử là .”

“Vưu tẩu t.ử, tỷ ăn ạ.” - Diêu Như Ý thẳng dậy, chuyển quả trứng cho phụ nữ .

Vưu tẩu t.ử còn đang do dự thì Trình nương t.ử giật lấy nhét tay: “Cầm , trong cái ngõ chỉ tỷ là kỹ tính quá mức! Như Ý lòng , tỷ nể mặt ăn thử xem nào! Món trứng ngon thật đấy, tỷ vỏ là , khi cho nồi còn chà sạch, như trứng luộc ngoài chợ, vỏ còn dính cả phân gà.”

“Vậy ăn thử xem.” – Vưu tẩu t.ử đành ngượng ngùng. Thật tẩu vốn kỹ tính, thích sạch sẽ, nhà ai ghé qua là khi khách rửa sạch bàn ghế chén đũa, thậm chí quét cả sàn, nên luôn thấy đồ ngoài sạch.

Như Ý là cùng ngõ, tiện thể hiện sự nghi ngờ khinh ghét mặt, nên tẩu đành miễn cưỡng nhận lấy. Ban đầu tẩu định cầm cho , nhưng vì đang đường phố Mã Hành bắt xe, chuyện, nên Du thẩm t.ử, Trình nương t.ử và Tiểu Tùng đều nhịn mà bóc trứng ăn luôn.

Trứng mà Như Ý mang theo đều là trứng nàng cố tình để trong nồi từ sáng, lau khô vỏ gói bằng khăn tay để túi nhỏ, nên vẫn còn âm ấm. Giờ tay nghề trứng của nàng cũng ngày càng thuần thục. Nước ướp dùng vài , nên càng thêm đậm đà thơm ngát. Mẻ trứng hôm nay, cả vỏ cũng thơm, vỏ nứt mà bể, bóc , hương thơm dậy lên ngào ngạt, từng tia từng tia len thẳng mũi .

Du thẩm t.ử c.ắ.n một nửa quả, phần lòng đào óng ánh lập tức lộ . Bà vốn tính cách ồn ào, giờ càng la to cả nửa con hẻm đều thấy: “Ối giời ơi, còn lòng đào nữa ! Trứng lòng đào ngon thì dễ? Ướp đủ thì nhạt, mà ướp lâu thì trứng sẽ dai. Như Ý , tay nghề ngươi giỏi thật đấy, uổng công Trình nương t.ử khen ngợi.”

Ban đầu cứ tưởng Trình nương t.ử quá, ai ngờ ngon thật. Du thẩm t.ử liền nhét nốt nửa quả còn miệng, trứng đầy miệng mà vị ngon như lan tỏa khắp khoang miệng.

Tiểu Tùng thấy thế liền tăng tốc bóc trứng, mới bóc một nửa c.ắ.n ngay một miếng, lòng đỏ óng ánh chảy qua kẽ ngón tay, bé vội cúi đầu l**m, mắt sáng rực lên, ngẩng mặt lên khen Như Ý: “Như Ý tỷ tỷ, trứng tỷ ngon quá trời luôn ạ! Ngon hơn cả nương nữa! Nương trứng cứ như luộc nước trắng, chán c.h.ế.t.”

Ngân Châu tẩu t.ử giả vờ nghiêm mặt trừng con: “Con gì thế hả?”

Tiểu Tùng lập tức ngoan ngoãn chạy ôm nương, ngọt ngào chữa cháy: “Đại cữu , ai cũng điểm mạnh riêng. Dù nương ướp trứng ngon, nhưng nương món thịt cừu kho tàu là một! Cả tiệm Phàm Lâu với tiệm Thẩm Ký cũng bằng! Con thích món đó nhất luôn á!”

Mọi nhịn , Ngân Châu tẩu t.ử cũng phì , đưa tay nhéo má mềm mịn của con gái: “ là dẻo miệng! Mau ăn , lát nữa khỏi thành bụi bặm, ăn cát cho coi.”

“Eo ơi, bẩn quá !” - Tiểu Tùng lập tức cúi đầu tập trung ăn trứng.

Diêu Như Ý cũng khẽ mỉm .

Vưu tẩu t.ử quả trứng chảy lòng trong tay mấy , lòng cũng d.a.o động.

Trình nương t.ử ăn chậm rãi, vẻ đắc ý: “ là ngon mà mấy tin.”

Vưu tẩu t.ử hương thơm xung quanh dụ dỗ đến ngứa ngáy trong lòng, cuối cùng cưỡng nổi cũng bắt đầu bóc trứng. Vừa bóc xong, tay áo kéo nhẹ. Cúi đầu , con gái Mạt Lị xưa nay chẳng thích trứng ngẩng mặt lên, mắt sáng long lanh tẩu: “Nương ơi, con cũng ăn.”

“Con cũng ăn ?” - Bình thường dù thịt rồng bé cũng chẳng đụng đũa cơ mà! Vưu tẩu t.ử ngạc nhiên bế con lên. Mạt Lị gầy gò, bế bằng một tay cũng thấy nặng. Tẩu để con khuỷu tay, tay đưa trứng lên miệng con: “Thử một miếng xem, thích ăn thì để nương ăn.”

Vưu tẩu t.ử trông chờ, hồi hộp con gái, thấy bé há miệng c.ắ.n một miếng.

 

 

Loading...