Tiệm Tạp Hóa Nhỏ Bên Quốc Tử Giám - Chương 124: Phiên ngoại 1: Nhật ký trông trẻ của Đại Hoàng

Cập nhật lúc: 2026-02-16 15:02:34
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

 

Đây chính là cuộc đời ch.ó bình thường của , thích.

Vào năm thứ ba ở nhà họ Diêu, cái nhận nuôi cùng với lứa ch.ó con của cũng m.a.n.g t.h.a.i . Nàng m.a.n.g t.h.a.i lứa đầu, kinh nghiệm gì. Đang ăn cơm ngon lành, nàng đột nhiên nôn khan, lập tức sợ hãi, còn lẩm bẩm: "Lạ thật, ăn vô... Tiêu tiêu , chắc chắn là bệnh nặng!"

, nàng năm qua tháng nọ đều khẩu vị , ăn một bữa còn nhiều hơn , một ngày thể ăn năm bữa, nhưng chẳng mập lên bao nhiêu. Con thật đúng là loài động vật lãng phí thức ăn mà.

Người đàn ông luôn bên cạnh nàng hôm đó nhà, săn (ý chỉ ).

Lúc nàng nôn xong xuôi, sợ hãi, vội vã tìm ở mấy nhà đầu ngõ khám bệnh. Ta lắc lắc cái đuôi, lười biếng vươn vai cũng rảo bước theo.

"Vưu tẩu t.ử ... là... là mạch hỷ ?"

Nàng bước từ ngôi nhà luôn phảng phất mùi cỏ (thuốc), lúc đó nàng mới m.a.n.g t.h.a.i con , tay nhẹ nhàng xoa bụng, vẻ mặt thể tin . Ta liếc bộ dạng ngốc nghếch của nàng, cũng lắc lắc đầu.

Thật , sớm hơn nàng.

Ta ngửi thấy mùi của nàng đổi từ lâu .

Ta vui lắm. Cái loài thật kỳ lạ. Họ giống loài ch.ó chúng , mùa nghỉ ngơi và mùa đ.ộ.n.g d.ụ.c rõ ràng... Con , "đ.ộ.n.g d.ụ.c" mỗi đêm!

Ta đây là một con ch.ó hoang lang thang khắp nơi, từng ai nuôi, vốn loài "đ.ộ.n.g d.ụ.c" như thế nào.

Làm chuyện ? Ta là một con ch.ó tận tâm mà.

Mặc dù lũ ch.ó con của lớn, nhưng khi đêm xuống, vẫn dẫn chúng tuần tra trong sân, dạy chúng ham chơi lơ là, bảo vệ địa bàn và con trong địa bàn mỗi ngày.

Từ cổng sân, chúng dán sát chân tường vài vòng, ngửi xem mùi lạ, mùi lạ nào đáng ngờ , bắt vài con chuột to gan lớn mật, và đ.á.n.h dấu lãnh thổ ở góc tường.

Xong xuôi những việc mới thể an tâm xuống.

Vì thế những âm thanh đó, những mùi vị đó... những động tĩnh khi nàng và đàn ông của nàng "đ.ộ.n.g d.ụ.c", thường xuyên thấy và ngửi thấy.

Không , tai và mũi sinh nhạy bén như , cách nào ?

siêng năng như , mà mãi đến năm mới mang thai, thực sự hiểu nổi. Có thấy đàn ông ở nhà, liền gần ngửi . Hơi thở của gì khác thường, vô dụng thế?

Hắn cúi đầu , tưởng thèm ăn liền dậy lấy cho một miếng chim cút khô, tiện tay gãi cằm . Ta nheo mắt .

Ừm, cảm ơn. Gãi thật sướng, miếng chim cút cũng ngon nữa.

Ta nhai miếng chim cút khô thơm phức, vẫn thể hiểu: Sao vô dụng thế nhỉ?

Điều khó hiểu hơn nữa là, thời gian con m.a.n.g t.h.a.i dài đến mức thể ch.ó chờ c.h.ế.t! Ta chờ mãi chờ mãi, từ mùa xuân hoa liễu bay lả tả, chờ đến mùa hè ve kêu inh ỏi, bụng nàng mới nhô ; từ cuối hè nóng bức, chờ đến Tết Trung Thu hoa quế thơm lừng, cái bụng mới tròn xoe lên; chờ đến đầu đông gió bấc thổi mạnh, vạn vật khô héo... Cuối cùng nàng cũng sắp sinh lứa con đầu lòng của .

Trời ơi ngày càng lạnh. Nàng vẻ sợ hãi, thường xuyên ôm khẽ hỏi hồi đó sinh ch.ó con đau . Đương nhiên là đau , may mà lứa của chỉ ba con, nhanh lắm.

Ta liền sủa khẽ hai tiếng với nàng, dùng mũi húc húc tay nàng.

Nàng dường như hiểu đang : Đừng sợ, đây. Vẻ mặt nàng dịu xuống, xoa đầu , cúi xuống ôm : "Đại Hoàng, em thật . Sao em đến ? Cún ngoan, cún ngoan của ..." Nàng xoa đến mức lông rối cả , nhưng trong lòng vui lắm.

Không kìm rên hừ hừ thành tiếng.

Con thật bám ch.ó mà, còn khéo léo lời ngon tiếng ngọt, đôi khi thật đỡ nổi.

Mặc dù , nhưng cùng với gió Bắc thổi ngày càng mạnh, trời lạnh cóng, cũng bắt đầu bồn chồn. Ngẩng đầu hít hà khí khô lạnh buốt giá nghĩ, chắc là sắp tuyết rơi .

Thật ch.ó lo lắng mà, aizz... Con thật giữ gìn gì cả, đ.ộ.n.g d.ụ.c đúng lúc, m.a.n.g t.h.a.i kéo dài như nên mới sinh lứa con đầu lòng mùa đông.

Tháng củ mật, ngày đông giá rét, ch.ó con mới sinh khó nuôi bao! Trước khi gặp nàng, sống lang thang bên ngoài cũng từng sinh một lứa. Lứa đó sinh đầu thu, chăm sóc lũ ch.ó con của lớn lên khỏe mạnh, mọc răng và cai sữa , nhưng khi đông chúng liền c.h.ế.t cóng, c.h.ế.t đói mất mấy đứa.

Cuối cùng, trong lứa sáu ch.ó con đó... cũng chỉ nuôi lớn hai đứa.

Sau đó chọn hai gia đình trông đáng tin cậy và giàu ngậm gáy ch.ó con mang chúng đến. Cách một thời gian, còn xem, thấy chúng vẫn sống mới yên tâm bỏ .

May mắn con khác ch.ó. Họ sống tập trung thành bầy, còn giúp đỡ lẫn để sinh sống, cũng sẽ nhiều mùi đàn ông trong địa bàn mà c.ắ.n xé .

Nàng và đàn ông của nàng cùng với mấy khác trong sân nhỏ đều là những thợ săn giỏi. Mùa đông năm nay cũng như những năm , họ ngoài mỗi ngày, đều thể phiên mang về "đá đen" (than) để đốt lửa, thịt và các loại "cỏ" (rau củ) thể ăn.

Bên ngoài nước đóng băng nhưng trong nhà ấm áp, ngay cả nền gạch sát tường cũng đầy nóng.

Ta dần dần yên tâm.

Sau khi tuyết bắt đầu rơi, liền túc trực rời ở cửa phòng nàng.

Ta ngửi thấy một chút mùi m.á.u nàng. Nàng còn nàng sắp sinh con .

Ban đầu phân chia căn nhà lớn hơn đối diện chéo nhà họ Diêu thành địa bàn của , ngày ngày tuần. Giờ kịp nữa đành cử lũ ch.ó con .

Người đàn ông của nàng cũng săn nữa, cùng túc trực rời bên cạnh nàng.

Chỉ là ở trong nhà, ở ngoài sân.

Con sinh con hình như khó khăn hơn ch.ó nhiều. Nàng đau đớn suốt cả đêm. Ta ở bên ngoài r*n r* ngừng, cùng với ông lão hung dữ cuống quýt cào tường.

Cuối cùng, thấy tiếng to của đứa trẻ. Ừm, khỏe, nhưng... chỉ một đứa? Ta cố gắng ngửi khí, quả nhiên chỉ một mùi mới từng ngửi thấy đây.

Ta càng thêm thắc mắc: Mang t.h.a.i lâu như , mà chỉ sinh một đứa?

Nhân lúc đàn ông bất chấp ngăn cản xông phòng sinh, cũng ngưỡng cửa, vươn cổ . Mùi m.á.u và mồ hôi trong phòng tan hết nhưng thở nàng đều đặn, vẻ như mệt quá mà ngủ . Ta liền gác cằm lên ngưỡng cửa, yên lặng.

Một lát , tai dựng lên.

Người đàn ông đang . Âm thanh nén trong cổ họng, một tiếng nấc nghẹn khẽ, tai lẽ thấy nhưng rõ ràng, ngay cả giọt nước mắt lăn qua má đọng cằm, cuối cùng "tách" một tiếng nhẹ nhàng rơi xuống mu bàn tay nàng, cũng thấy.

Hắn buồn lắm.

Rất lâu còn thấy từ từ gục xuống mép giường, nhẹ nhàng v**t v* tay nàng, giọng trầm thấp khàn khàn: "Không sinh nữa... Chúng chỉ cần một nữ nhi thôi, là đủ ."

Ta nghiêng đầu thể tin , là... quả nhiên chỉ một đứa?

Trước đây bôn ba ngoài đường chỉ lo tìm thức ăn, giành địa bàn, vất vả cầu sinh, từng chứng kiến cận cảnh việc sinh nở và duy trì nòi giống của con như thế . Giờ đây mới hóa con một lứa chỉ sinh một con.

lông!

Mặt trời lặn mọc, chừng ba mươi như , con của cuối cùng cũng sống và nhảy nhót . Khẩu vị của nàng thực hồi phục khi sinh, giờ đây ăn gì cũng ngon miệng, nuôi đứa con độc nhất vô nhị lông mà nàng vất vả sinh tròn lẳn, mập mạp.

đàn ông vẫn săn.

Con của , xin "nghỉ dài hạn", những ngày đều ở nhà giúp chăm sóc con .

Nghỉ dài hạn là gì hiểu.

đàn ông săn, thịt và cỏ trong nhà vẫn ăn hết, ngay cả đá đen cũng khác mang đến tận cửa. Mặc dù hiểu tại nhưng vì thức ăn và nước uống dồi dào, liền an tâm .

ở nhà họ Diêu ba năm nhưng mỗi khi mùa đông đến, vẫn lo lắng gì ăn. Có lẽ là vì những ngày tháng tìm thức ăn trong tuyết lớn khiến khó quên quá.

Con của , nàng yêu thương đứa con nhỏ lông đó vô cùng. Sau khi thể , cơ thể hồi phục kha khá, nàng liền đặc biệt bỏ con giỏ mây ôm cho xem, còn đắc ý khoe khoang với : "Đại Hoàng, con gái , sinh xinh ! Đẹp nhất luôn! Chắc chắn là tiểu cô nương xinh nhất trần đời! Em mũi miệng , giống Lâm Văn An , nhưng đôi mắt to giống ! Có to ? Không uổng công ăn bao nhiêu là nho, chọn chỗ để lớn đấy!"

Ta vươn đầu qua một cái. Mắt thì to thật nhưng trơn tuột, mũm mĩm. Ta con chỉ mọc lông đầu, nhưng đứa nhỏ ngay cả lông đỉnh đầu cũng lơ thơ.

Hơi thất vọng. Không lông, mõm cũng đủ dài.

Xấu.

Tuy nhiên... Ta gần ngửi kỹ một hồi, ghi nhớ thật chắc mùi sữa tanh đó.

Đã là đứa con mà con của vất vả sinh , dù cũng bảo vệ nó.

Đứa nhỏ lúc đầu chỉ , thì b.ú, b.ú xong thì ngủ, ngủ dậy khiến con của mệt mỏi đến hai mắt thâm quầng. May mà đàn ông của nàng động tĩnh là sẽ thức dậy. Sau , đứa nhỏ rên hừ hừ trong mũi, liền lập tức dậy, nhẹ nhàng bế con dỗ bế bếp nấu sữa bò, dùng cái bầu hồ lô nấu nước sôi đổ sữa để cho b.ú, giống như cách từng cho con lừa què trong nhà ăn.

Nhờ con của cần nửa đêm thức dậy cho b.ú, thể ngủ ngon.

Chỉ là đàn ông cũng vì thế mà thâm quầng hai mắt. Hắn ôm cục bông mềm nhũn đó, tay cầm hồ lô cho b.ú, đầu cứ gật gù xuống. Ta thực sự sợ c.h.ế.t vì mệt, liền lén lút theo ngay bên chân , bốn chân chổng lên trời phơi bụng, "Gâu" một tiếng với .

Hắn sững sờ một lúc nhịn , cúi xuống xoa lông : "Đại Hoàng, cảm ơn ngươi quan tâm. Tri Hành của chúng mà, uống sữa ch.ó . Hơn nữa..." Cậu liếc bụng , "Ngươi cũng sữa mà."

Con ăn sữa bò mà ăn sữa ch.ó?

Con đó kén ăn thật.

Thôi , tiếc quá. Ta buồn bã dậy, còn cho con b.ú nữa.

Ngày tháng lững thững trôi qua. Bên tường, cây hồng đó hai năm nay đàn ông sợ bón bằng phân lừa cây c.h.ế.t, năm nay xòe cả một mảng bóng râm đậm đặc, mọc .

Khi ve sầu cũng bắt đầu kêu inh ỏi, đứa nhỏ cuối cùng cũng cai sữa , chuyển sang ăn cháo gạo lỏng, sữa bò, và rau củ nghiền nhuyễn.

Ta ngửi một cái, khinh thường nôn một tiếng, ngon gì cả.

Nói cũng lạ, ăn những thứ bột nhão đó một thời gian, đứa nhỏ to thêm một vòng, thậm chí bò. Con của dựng một cái giường tre rộng lớn trong sân, xung quanh quây rào tre dày đặc, bên trong lót đệm mềm, đệm trải chiếu trúc mát lạnh, chuyên dùng cho đứa nhỏ bò lổm ngổm loạn xạ.

Con bận, nàng và đàn ông thường xuyên ngoài săn, những khác thì chăm sóc căn nhà lớn chéo đối diện luôn nhiều . Trong nhà thường chỉ còn mấy con mèo ch.ó và một ông lão hung dữ.

Ta liền thường xuyên nhảy chơi với nó.

Đứa nhỏ râu (ý là khôn ngoan như ch.ó), chừng mực, thường xuyên đập cái đầu tròn hàng rào tre. Mặc dù con của cẩn thận buộc vải bông xung quanh hàng rào tre, nhưng nó chỉ đ.â.m đụng và bò loạn, mà còn cái gì ăn cái gì ăn . Ta thường sốc khi thấy nó luôn mở cái miệng mọc bốn cái răng nhỏ như hạt gạo, c.ắ.n bất cứ thứ gì bắt : c.ắ.n hàng rào, c.ắ.n dây buộc vải bông, c.ắ.n nắm đ.ấ.m của chính , c.ắ.n bàn chân của chính , thậm chí còn nhét cái đầu giữa hai thanh tre.

Ta chỉ thể liên tục dùng đầu húc nó trở . Nó ch** n**c dãi, xoay bò về hướng khác, chuẩn c.ắ.n cái gì đó khác.

Ta cái m.ô.n.g và tay chân mập mạp của nó khua khoắng nhanh nhẹn, chút lo lắng.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tiem-tap-hoa-nho-ben-quoc-tu-giam/chuong-124-phien-ngoai-1-nhat-ky-trong-tre-cua-dai-hoang.html.]

Con của chẳng lẽ sinh một đứa ngốc?

Sao khó dạy hơn cả ch.ó con ?

Nhìn mấy chỏm lông tơ mềm mại lưa thưa đỉnh đầu nó, trong lòng vẫn bận tâm: Nuôi lâu như vẫn lưa thưa mọc lông?

Aizzz, thật ch.ó buồn rầu mà.

Sau nó vịn hàng rào , bắt đầu dùng chân tay ngắn cũn lúng túng trèo lên , cho đến khi sấp lưng , hai cánh tay béo tròn siết c.h.ặ.t cổ , nước dãi nóng hổi chảy ròng ròng xuống ch.óp mũi .

Khoảnh khắc đó mới nhận đứa bé lông cũng khá , mềm mại, bụ bẫm.

Ta cọ cọ nó, nó liền khúc khích.

Xấu thì thật, nhưng mềm mại ấm áp.

Ta vững vàng cõng nó, chậm rãi dạo trong sân. Ta chậm, nó vui. Vì nó vẫn , cũng , chỉ ê a kêu. Ta thể đôi chân của nó, và cũng thể hiểu nó lải nhải cái gì.

Đôi khi nó to mà báo , ai dỗ khiến cuống cuồng. Ta liền ngậm lấy cái chăn vải hoa nhỏ của nó chạy đến, dùng mũi nhẹ nhàng húc một cái, nó liền nhân tiện xuống. Đắp chăn xong, xuống bên cạnh, nó lập tức xoay áp sát , thút thít ngủ say.

Ta ngẩng đầu liếc những xung quanh đang há hốc mồm, khịt mũi khinh thường.

Những từng nuôi con đều ngu ngốc như .

Nuôi con thể cứ ôm ấp bế bồng ngậm trong miệng chứ? Phải để nó tự ngủ mới .

Con của dở dở , xoa xoa đầu sang đàn ông của nàng: "Xong , Tri Hành nhận Đại Hoàng ruột !"

Tri Hành, cái âm điệu . Ta ý nghĩa gì, nhưng , đây là tên của đứa nhỏ , giống như cái tên "Đại Hoàng" gọi , ghi nhớ .

Sau đứa nhỏ càng thích theo hơn. Ta cách một thời gian dẫn đến một nơi cho mèo và ch.ó, ăn mấy viên t.h.u.ố.c đắng. Con của là để tẩy giun. Ta ngửi , bất mãn sủa một tiếng. Ta rõ ràng sạch sẽ, ngày nào cũng l**m chân và lông, giun ở ?

Tuy nhiên kể từ khi nàng mang thai, nhà tắm rửa cho chúng càng thường xuyên hơn. Ta vốn cũng thích nước, chỉ ước ngày nào cũng tắm.

Trong nhà chỉ mèo sợ nước, thấy xách xô nước là nó tóe lên chạy mất tăm.

Ngày tháng trôi qua từng ngày, mấy chỏm lông tơ đầu đứa nhỏ dần dày lên một chút, cũng đen hơn một chút. Con của dùng móng vuốt (ngón tay) gom mấy sợi lông tơ ít ỏi đỉnh đầu nó thành một nhúm, dùng dây thun đỏ buộc c.h.ặ.t , trông như một cọng hành tăm nhỏ dựng .

Khi nó chập chững tập , nhúm tóc nhỏ đó cũng lắc lư theo, dễ thương vô cùng.

Không từ lúc nào còn chê nó nữa.

Nó cũng bắt đầu . Ta dạy nó tiếng ch.ó, nó sẽ nghiêm túc gâu gâu sủa.

Con của cũng đang dạy nó tiếng , thường ôm nó chỉ đồ vật trong sân tên từng cái một: "Đây là Hồng Bình", "Đây là Thính Mộc", "Kia là Tiểu Bạch Tiểu Hoàng", "Gâu Gâu", "Diêu Đắc Thủy", "Đây là Đại Hoàng..."

Nó cúi đầu theo ngón tay thấy , cái miệng nhỏ liền toe toét , đạp chân, dang hai cánh tay nhỏ định nhào xuống đất tìm . Con liền đặt nó xuống khỏi vòng tay. Nó loạng choạng chạy về phía , thấy nó sắp ngã, vội vàng tiến lên hai bước đón, nó liền nhào ôm chầm lấy cổ , hưng phấn ê a ngừng.

Ta thoải mái lắc lư đuôi.

Con cách đó vài bước, dịu dàng và đứa con của nàng.

Đột nhiên một ngày, con bé : "Đà Hoàng!" (Phát âm sai của Đại Hoàng)

Ta và bên cạnh đều sững sờ. Nàng to rõ gọi một tiếng: "Đà! Hoàng!"

Câu tiếng đầu tiên mà nàng học , là Đại Hoàng!

Con của đầy vẻ ghen tị, xổm xuống mặt nó, véo tay nhỏ nó ai oán: "Nương dạy con gọi nương, con mãi học ? Đại Hoàng ngược học nhanh thế! Ngoan nào, gọi nương một tiếng, gọi nương—"

Đứa nhỏ nhăn trán, khuôn mặt tròn hiện lên vẻ suy tư sâu sắc, một lúc lâu, đột nhiên nghiêm túc bật một chữ: "Lang?" (láng – gần giống với niáng (nương)

Mọi và ch.ó đều phá lên.

Không chỉ học , đứa nhỏ còn nhiều thứ học nữa. Nó vẫn tự tiểu, mỗi ngày m.ô.n.g đều đóng một miếng vải, tiểu xong là giặt, đôi khi còn ướt cả chăn đệm.

Có một dạo, ba bốn sợi dây phơi căng ngang trong sân nhỏ, lủng lẳng treo đầy tã lót nhỏ của nó. Trong khí, con ngửi thấy nhưng thì ngửi thấy mùi nước tiểu của nó.

Thối lắm.

Ta liền dạy nó cách tiểu, dùng cát vùi .

Chó con học cách ẩn giấu dấu vết, mới tránh thiên địch chứ.

Khi con của phát hiện luôn xổm mặt đứa nhỏ mẫu cách tiểu dạy nó dùng tay cào đất vùi nước tiểu khi xong, nàng đến mức ngã khỏi ghế dựa, đất vẫn ngừng như thể sắp nghẹt thở .

Ta nghi ngờ đầu nàng. Chẳng lẽ nàng mắc bệnh cấp tính gì ? Còn định bụng nên ngoài c.ắ.n vài cọng thảo d.ư.ợ.c về cho nàng ăn ?

Mãi đến khi nàng đủ mới lau nước mắt với : "Đại Hoàng, con lớn lên một chút, tự nhiên sẽ tiểu thôi. Đừng lo."

Ta nửa hiểu nửa nghiêng đầu. Thôi .

Một năm nữa trôi qua, chậu Hồng Nhất Xuyến ở góc sân nở tàn. Đứa nhỏ thể vững vàng, thể những câu dài, cũng dần còn tè dầm nữa, dùng cái bô gỗ nhỏ của .

còn là đứa nhỏ ngốc nghếch trong ký ức của nữa. Con đàn ông của nàng đều thông minh, dạy thơ một hai là thuộc, ngay cả ông lão hung dữ cũng luôn ôm nó, yêu thương : "Tri Hành nhà thông minh như Văn An, nhưng tính tình dễ thương như Như Ý, chỉ chọn những thứ để theo gen, quả là thông minh từ trong bụng ."

Ông lão hung dữ khuôn mặt vuông như cái bàn thương đứa nhỏ thể tả. Đứa nhỏ nhổ râu ông, ông : "Nhổ lắm, Tri Hành nhà tay khỏe thật!"

Đứa nhỏ tè lên ông, ông : "Tri Hành thể tè một bãi lớn như , giỏi quá!"

Đứa nhỏ với ông, nước dãi chảy đầy mặt ông, ôm cổ ông ngọt ngào gọi: "Thái Gia Gia".

Ông thể tại chỗ sợ mất mặt.

Ông luôn thích cõng đứa nhỏ lưng, cổ, còn trẹo cổ.

dù trẹo cổ ông vẫn vui vẻ, cả rạng rỡ, trông vẻ trẻ hơn mấy năm . Ông ăn nhiều hơn, mỗi ngày đều dậy sớm tập xoay tay, xoay eo, xoay hông, chân cẳng cũng khỏe hơn , luôn lẩm bẩm : "Ta sống thêm vài năm nữa, Tri Hành nhà lớn lên."

Ta hiên nhà, đuôi khẽ quét chiếu mây, há miệng lè lưỡi, nheo mắt mặt trời. Sân nhỏ chìm ánh sáng ban mai mờ ảo, sân là những bộ quần áo bông phơi phẳng phiu ấm áp.

Trên tường sân là dây bìm bìm mới trồng, mới leo lên một vài sợi.

Mặt trời mọc lặn, bốn mùa luân chuyển, ở trong sân nhỏ năm qua năm nọ.

Con của đàn ông của nàng vẫn thích quấn quýt bên . Đôi khi hai chỉ cạnh ghế tre, tay trong tay, mây trôi nước chảy gì cả, cũng cảm thấy dễ chịu.

Đứa nhỏ cũng cao lên từng năm. Mấy sợi lông tơ đầu nó trở nên đen nhánh, bóng mượt, thể buộc thành hai b.úi tròn nhỏ . Cục thịt nhỏ mềm mại sấp lưng ch** n**c dãi năm nào lớn .

Ta thể cõng nó nữa.

Ông lão hung dữ càng hung dữ hơn. Ta thường thấy tiếng mắng mỏ đầy khí lực của ông từ căn nhà lớn đối diện vọng đến trong gió. Ta rung rung đầu tai, ngáp dài một cái đổi sang một tư thế thoải mái hơn để tắm nắng.

Con của dựa bên đàn ông của nàng thì thầm tai : "Giờ ngoài đều học trò thì như nước chảy, còn Diêu học sĩ thì như sắt thép gỉ. Học trò Quốc T.ử Giám mà từng Diêu học sĩ dùng thước đ.á.n.h qua thì gọi là từng học ở Quốc T.ử Giám."

Thời gian công bằng với cả và ch.ó. Ngay cả ông lão đồ ăn ngon trong nhà cũng bắt đầu chống gậy, nhưng ông vẫn cố chấp dậy sớm mỗi ngày nấu cơm cho cả nhà.

Nhóm lửa, vo gạo, cắt rau, tiếng cộc cộc vang lên.

Xì xèo, đồ ăn cho chảo.

Những âm thanh chảo chạm bếp đó chính là chuông báo buổi sáng trong sân nhỏ. Mỗi ngày thấy những âm thanh liền vươn chân dậy xem. Ông cũng là một bụng, luôn tranh thủ lúc thịt cho chảo nêm muối dầu để riêng mấy đĩa thịt thơm phức cho mèo ch.ó trong nhà.

Ông còn luôn cho ăn lòng đỏ trứng. Ta là một con ch.ó già nhưng lông vẫn rụng như con ch.ó đen lớn ở đầu ngõ, mà còn bóng mượt, đó là nhờ ơn ông .

Ông chỉ giỏi đồ ăn cho , mà còn giỏi đồ ăn cho ch.ó nữa.

Con của thương ông, thường đến cửa bếp khuyên: "Tùng bá, ngài nghỉ tay , để con cho."

Ông luôn ngẩng đầu, tay xúc chảo càng mạnh mẽ hơn, khàn khàn đáp : "Nghỉ gì? Ta vẫn , con đừng quản nữa, chỉ thích đồ ăn nóng cho thôi."

Cả và ch.ó đều bó tay với ông .

Đứa nhỏ còn cao bằng mặt bàn bắt đầu trường nữ học . Nghe là do một phụ nữ tên Phùng Thất Nương mở, ở gần Quốc T.ử Giám, qua nhiều con phố xe ngựa ồn ào, tấp nập.

Mặc dù lái xe ngựa đưa nhưng vẫn yên tâm, luôn tranh thủ lúc ai để ý, ngậm lấy cặp sách của nó, nhảy lên xe theo.

Nó cúi đầu thấy , mắt to cong thành hình trăng khuyết, bàn tay nhỏ lén lút gãi gãi tai .

Trường nữ học nhiều học sinh, chỉ ba năm cô bé nhỏ, mặc áo áo vải thô trắng giản dị, trông như mấy cây mầm non rụt rè. Con của là vì đây đàn ông mới sách, phụ nữ thì , nên đời cho rằng nên cho con gái học, do đó vắng vẻ.

Con thật kỳ lạ. Ta hiểu tại con sách, cũng hiểu tại việc phân chia ai ai . Chó đực ch.ó cái đều là ch.ó, đàn ông phụ nữ, chẳng đều là ?

thì đứa nhỏ thích sách.

ngay ngắn, n.g.ự.c ưỡn thẳng, khi giảng, đôi mắt đen láy luôn chăm chú dõi theo Phùng . Nó ghi nhớ , những câu chữ cô giáo dạy, nó theo vài thể thuộc. Phùng là một phụ nữ ánh mắt dịu dàng, trông còn trẻ nữa, nhưng con của nàng là nữ hộ độc lập tách từ gia tộc, tự b.úi tóc (ngụ ý quyết định lấy chồng), quyết tâm cả đời dạy con gái hiểu lý lẽ, lấy chồng nữa.

Giọng nàng to nhưng trong trẻo như suối chảy ngoài nhà tre. Nàng cầm sách một câu, tụi con nhỏ bên liền đồng thanh theo.

Ta ngay cửa căn nhà tre nơi họ sách. Ánh mặt trời xuyên qua những bụi tre, sàng lọc thành những vệt vàng vụn vỡ nhảy múa ấm áp phủ lên lưng .

Trong nhà tre, thấy những giọng trẻ con trong trẻo, vang vọng:

"Tri chi vi tri chi..." (Biết thì ...)

Ta ngáp một cái, gối đầu lên hai chân đan , trong tiếng xào xạc của gió thổi qua ngọn tre, trong tiếng trẻ con bài giòn tan, ngủ một giấc thật ngon.

Vậy thì kể đến đây thôi, đợi chuông reo, đón đứa nhỏ tan học .

Đây chính là cuộc đời ch.ó bình thường của , thích.

 

 

Loading...