Tiệm Tạp Hóa Nhỏ Bên Quốc Tử Giám - Chương 118: Thích Chàng
Cập nhật lúc: 2026-02-16 15:02:28
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/3fxZBePryD
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Ta thích
Tháng Sáu định hôn, Tri Hành Trai cũng kịp thành giữa tháng Bảy.
Khi khai trương trở , Diêu Như Ý tha thiết tuyên truyền rầm rộ về hành động quyên góp thiện nguyện của Cảnh, thậm chí còn cho khắc một tấm bia để chiêm ngưỡng. Nàng một tấm biển đề chữ "Văn Hoa Đường" thuê năm sáu tên nhàn rỗi phố xá gõ chiêng đ.á.n.h trống, tuyên truyền sự nghiệp công ích của Cảnh Tướng khắp nơi. Nàng chiếm hết ưu thế, quả nhiên thuận lợi tách khỏi chuyện một cách triệt để.
Ngày khai trương trở , một vài tràng pháo đốt, sách mới do Diêu gia gia cùng Khương học sĩ và Trâu học sĩ biên soạn bày biện chỉnh tề. Gian hàng văn phòng phẩm và quán cũng dọn dẹp mới mẻ. Diêu Như Ý đến kiểm tra từ hừng đông, nàng vòng quanh lên xuống mấy bận, sờ tận tay từng ngóc ngách, vẫn hết sức hài lòng với tay nghề của Chu Cử Mộc.
Quả hổ danh là thợ mộc nàng hành hạ, ... là nàng mài giũa thành tài!
Gác lửng lầu hai mới cơi nới, mỗi phòng đều cầu thang nội bộ thông xuống tầng một. Bên ngoài phòng một hành lang bao quanh, nối liền các phòng với , tiện lợi cho học t.ử . Phía ngoài cũng đặt thêm một cầu thang riêng để lên lầu. Các cầu thang thời thường dốc và hẹp, Diêu Như Ý đều cho lắp đặt thêm tay vịn.
Nhờ cửa hàng văn phòng phẩm, phòng , phòng sách đều trở thành hai tầng. Lầu hai còn mở thêm ba nhã gian mới và một phòng tự học lớn sáng sủa. Nơi lập tức trở nên rộng rãi hơn nhiều.
Trước khi khai trương, Diêu Như Ý suy nghĩ một lát kéo hai dải lụa đỏ băng rôn, nhờ Lâm Văn An đề chữ lên: "Thiếu niên hà phương mộng trích tinh, cảm vãn tang cung xạ ngọc hành." (Tuổi trẻ nếu mộng hái , dám giương cung dâu b.ắ.n Ngọc Hành).
Bởi lẽ kỳ Điện Thí và Chế Khoa đều ngã ngũ, nhưng các học t.ử thi rớt kỳ thi mùa xuân và các học t.ử mới lên đường bắt đầu ba năm khổ luyện.
Nhắc đến Điện Thí, thứ hạng của Trình Thư Quân và Lư Phưởng đổi. Tuy sự hỗ trợ từ vài đề thi của Diêu Như Ý nhưng đề thi Điện Thí là do Quan Gia mới. Vị boss lớn khó lường dường như cũng xem kỹ những đề thi đó của Diêu Như Ý, cố ý tránh các "trọng điểm" mà Lâm Văn An tổng kết trong sách, đề mới mẻ khác thường. Hai họ chỉ phát huy ở mức trung bình khá nhưng may mắn là công sức khổ luyện đó hề uổng phí, thứ hạng Bảng Ất thứ nhất và thứ hai mươi vẫn giữ vững.
Sau khi tham gia Quỳnh Lâm Yến (Tiệc khánh công thi Đình), cả hai thi Chế Khoa nhưng cũng thất bại ở kỳ thi .
Năm tổ chức Chế Khoa thời Thái Tông vài đề, đó là "Gián Khoa": nhằm các tệ đoan trong triều để can gián thẳng thắn; "Chính Khoa": chú trọng thực tiễn; Lại Trị: yêu cầu thông thạo luật lệ và quy trình hành chính; "Dụng Khoa": là nhấn mạnh Kinh Thế Chí Dụng (quản lý xã hội, thực hành các chính sách để ích), cần đưa phương pháp giải quyết các công vụ cụ thể, phức tạp.
Diêu Như Ý xong cảm thấy giống đề thi phỏng vấn thi công chức ở đời . Hơn nữa, vì thi Chế Khoa quá ít, Trình Thư Quân và Lư Phưởng chỉ thể ôn tập bằng những đề thi lưu truyền từ mấy chục năm , thuộc lòng ít điều luật, xem qua nhiều Thánh Dụ và thời sự, nhưng tất cả đều tác dụng.
Đề thi Chế Khoa năm nay do Quan Gia là các bài Toán học liên quan đến chế tạo hỏa khí! Ngoại trừ một đề sách luận (, còn yêu cầu khi dùng câu Tứ Lục Lệ Cú (câu văn biền ngẫu, trang trọng theo thể thức bốn-sáu), đề bài cũng liên quan đến quân mưu tài lược, vận trù (lập kế hoạch trong trướng), những câu hỏi đưa cũng là những vấn đề như thế nào để vận chuyển lương thảo an khi tuyết lớn phong tỏa đường sá.
Lư Phưởng và Trình Thư Quân đều hiểu đề, thất bại t.h.ả.m hại.
Cũng giống như họ, trong các Tân Khoa Tiến Sĩ, Khang Hoa và vài ở Thư viện Tịch Ủng, những bao trọn Tam Giáp ở Giang Nam Tây Đạo cũng đều rớt Chế Khoa, một ai chọn.
Sau Diêu Như Ý Lâm Văn An kể, xếp hạng ba của Chế Khoa là một Tiểu Giám Thừa Bất Nhập Lưu (chức quan nhỏ cấp thấp) ở Thủy Bộ Tư Công Bộ. Do ông cần mẫn trong công vụ, chữ nên mới cấp tiến cử để tham gia kỳ thi ngàn năm một cho vui, ngờ đ.á.n.h trúng đó. Ông còn cảm thấy khó hiểu vì đề thi những thứ ông đều !
"Người đó là quan nhỏ chuyên trách việc tính toán thủy lợi, vẽ bản đồ sông Biện, đốc thúc sửa chữa đê đập, năm qua năm khác đều các công việc lặt vặt liên quan đến tính toán, vì ông cực kỳ tinh thông Toán học, nay Quan Gia điều đến Quân Khí Giám ."
Cả nhà đang hóng mát ăn bữa tối trong sân, Lâm Văn An thản nhiên . Hắn ăn, nhưng tay vẫn ngừng bóc vỏ tôm càng để đầy một bát lớn cho Diêu Như Ý.
Đêm hè oi bức, trong sân nhỏ nhà họ Diêu dựng giường tre. Dưa chuột, dưa lê và đào yên chi từ phương Nam ngâm lạnh trong giếng. Một vò sành bịt kín nổi mặt nước giếng, bên trong là trái cây Diêu Như Ý mới pha hôm nay.
Trời nóng, Diêu Như Ý vẻ ủ rũ khẩu vị. Nàng cảm thấy bữa tối hôm nay khá đơn giản: Tùng Bá chuẩn mì gà xé lạnh, bánh mì kẹp thịt sườn heo sốt, canh đậu phụ đầu cá, tôm càng xào cay, đậu phụ bì trộn. Diêu Như Ý góp thêm trái cây và một hộp cơm nắm.
Diêu gia gia còn nhớ đồ ăn của Thẩm Ký, cuối cùng kìm cơn thèm, tìm một tên nhàn rỗi chạy , còn tối xếp hàng ở Thẩm Ký mua về một thau tôm càng cay thơm lừng.
Lúc là mùa tôm càng béo nhất.
Ừm, mệt mỏi chán ăn vì trời nóng cứ đơn giản ăn đối phó một bữa như .
Không giống Diêu Như Ý, chán ăn của nàng là giảm từ ba bát cơm xuống còn hai bát rưỡi, Lâm Văn An mới là thực sự chán ăn: ăn đến nửa bát mì lạnh, gắp một miếng cơm trộn, nhấp hai ngụm đặt đũa xuống, thời gian còn đều dùng để bóc thịt tôm càng cho Diêu Như Ý.
Diêu Như Ý cầm đũa húp mì lạnh soàn soạt, ăn một miếng mì, cầm đũa trong tay bưng bát lên húp một ngụm nước dùng, đặt bát xuống, gắp một đũa lớn đậu phụ bì nhét miệng, nuốt xuống ăn một miếng mì thật lớn, đang nhai nhóp nhép còn tiện tay gắp một miếng sushi thịt xông khói chấm một chút mù tạt, đó nhét cả miếng miệng, nhắm mắt tận hưởng cảm giác cay xè từ khoang miệng xộc thẳng l*n đ*nh đầu, ngon đến mức nàng chỉ giậm chân.
Cảm giác cay xộc thẳng lên mũi dịu , nàng tiếp tục ăn uống theo vòng lặp .
Khi bát mì của nàng sắp cạn, Lâm Văn An chỉ bóc xong một bát thịt tôm càng đẩy đến mặt nàng, mà còn dậy đến bên giếng, vớt vò sành lên, rót một ly trái cây mát lạnh đặt bên tay nàng.
Quay xuống, lấy tăm, tỉ mỉ gỡ thịt tôm càng cho nàng.
"Đa tạ Lâm Đại Nhân." Diêu Như Ý ngẩng mặt lên, ngọt ngào với tiếp tục vui vẻ cúi đầu ăn thịt tôm càng. Vừa đúng lúc những món thích nhất nàng luôn để dành ăn cuối cùng, Lâm Văn An từ lúc nào nhận thói quen của nàng, lặng lẽ canh lúc nàng ăn xong một vòng thì kịp bóc xong cho nàng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tiem-tap-hoa-nho-ben-quoc-tu-giam/chuong-118-thich-chang.html.]
Lâm Văn An lau vết dầu đỏ dính ngón tay, cũng đáp nàng một nụ nhạt.
Đối diện, Diêu Khải Chiêu, Lâm Trục, Nguyệt Nguyệt đang cùng bàn: "..."
Ba đều vẻ mặt giống hệt , mím môi, thõng mí mắt, cảm xúc. Bữa cơm còn ăn bao nhiêu, sắp no vì hai họ đưa tình !
Tùng Bá, Tùng Tân và Tam Tấc Đinh chịu cùng bàn ăn thông minh hơn nhiều, họ bày một cái bàn nhỏ ở hành lang, từ lúc nào lưng cầm bát ăn, thà đối diện với Diêu Đắc Thủy, Đại Hoàng và Gâu Gâu ăn còn hơn cảnh Nhị Lang và thê t.ử tương lai tương lai của ngài ân ái như chốn .
Kể từ khi định hôn, Diêu Như Ý trở nên tự nhiên hơn.
Sau khi định hôn, hai gia đình thể qua chính thức, Lâm Văn An là vị hôn phu thể chạy thoát của nàng! Cuối cùng nàng cũng thể công khai hẹn hò với đàn ông của !
Trong thời gian , nắm tay, khoác cánh tay, ghé tai thì thầm với là chuyện thường. Diêu gia gia thấy gai mắt, nhưng cũng đành chịu. Lục Lễ chỉ còn thiếu rước dâu, hai đứa trẻ là tiểu phu thê về mặt lễ pháp, danh phận định, quấn quýt một chút cũng là lẽ thường tình.
Không những lý do để ngăn cản mà còn ngăn cản .
Sau , Diêu Khải Chiêu tiểu cô nương và Lâm Văn An quấn quýt rời mười hai canh giờ, bỗng nhớ năm xưa khi theo đuổi nãi nãi của Như Ý hình như cũng những chuyện giữ lễ lắm. Hai nhà là hàng xóm, mỗi sáng ông thức dậy đều dựa chân tường chung của hai nhà sách.
Khi tiếng sách của ông vang lên, nãi nãi của Như Ý liền ôm rổ kim chỉ chân tường .
Thỉnh thoảng, ông còn lấy hết can đảm bám tường để bắt chuyện với bà. Dần dần quen , ông tình kiềm chế còn vài bài thơ tình sướt mướt ném qua tường. Không ngờ bàn tay chìa qua bên tường xương xẩu thô ráp đầy chai sạn, còn hung hãn xé tan hết giấy.
Ngước mắt mới phát hiện, bám tường nãi nãi của Như Ý mà là... cha của bà.
Diêu Khải Chiêu nghĩ đến đó, khóe môi khẽ cong lên một nụ thở dài một tiếng.
Năm đó, ông suýt cha vợ cầm đòn gánh đuổi đ.á.n.h ba con phố.
Sau đoạn tường đó cắm chi chít mảnh ngói vỡ, là phòng trộm nhưng lẽ là phòng ông.
Ai da, ông cũng nhớ lão thê . Đợi Như Ý và Văn An thành , khi họ cùng về Đàm Châu tế bái cha Như Ý, ông cũng sẽ cùng, nhân tiện sửa sang mộ phần cho lão thê, cái cây đó một chút.
Vùng Kinh Hồ nổi tiếng với quả dương mai và kim quất, vợ ông khi còn sống thích ăn dương mai nhất. Sau khi bà qua đời vì bệnh, Diêu Khải Chiêu đặc biệt trồng một cây dương mai bên mộ bà. Sau thỉnh thoảng thư từ với họ hàng trong tộc, họ cây đó lớn cao sum suê, mỗi năm đều trĩu quả tròn và to. Nếu hái kịp sẽ ít chim ch.óc, sóc, nhím và thậm chí cả bầy khỉ kéo đến thăm viếng cái cây đó.
Người trong tộc vốn thư để than phiền, chê những sinh vật đó mổ ăn dương mai, bẻ cành, để phân, dọn dẹp phiền phức. Diêu Khải Chiêu nhận thư cảm thấy an ủi trong lòng, ít nhất vợ ông vẫn thể ăn dương mai, những sinh linh trong núi thường xuyên lui tới bầu bạn, bà cũng sẽ cô đơn.
Khi ông già cũng khuyên ông tái hôn, nhưng Diêu Khải Chiêu tính tình ương ngạnh, khi cưới vợ từng hứa với bà: cả đời ông nạp , thu nha , nâng đỡ ca kỹ, giao du với gái lầu xanh, hai sẽ cùng sống trọn đời. Sau , dù vợ còn cõi đời, ông vẫn cố chấp giữ lời hứa của hai .
Vì nhớ đến lão thê, Diêu Khải Chiêu liền nhắm mắt ngơ hành vi giữ lễ tiết của Như Ý và Văn An, bởi vì ông chợt nhận , nhân sinh quá ngắn ngủi, mà cũng... quá dài.
Những ngày tháng thể bên nên trân trọng.
Vừa đúng lúc Tri Hành Trai mở cửa trở , ông bắt đầu oai phong lẫm liệt dắt Thiết Bao Kim mỗi ngày, đỡ ở nhà đối diện với hai đứa trẻ quấn quýt khiến ông mí mắt giật liên hồi, khó chịu vô cùng.
Vì lẽ đó, khi Lâm Trục hỏi cần phá tường , Diêu gia gia liền kiên quyết từ chối.
Có một bức tường vẫn còn , nếu tường, chẳng lẽ ông thấy hai đứa trẻ quấn quýt lúc nơi ? Không , vì lợi ích của ông, bức tường vẫn giữ .
Lâm Văn An bây giờ mỗi ngày khi ngoài thượng triều đều cửa hàng tạp hóa tìm Diêu Như Ý, đặc biệt nhẹ nhàng từ biệt với nàng, dù chỉ là một câu: "Ta đây" cũng cam tâm tình nguyện. Đôi khi hai còn trốn kệ hàng để "chuyện riêng", khi mặt và môi đều ửng đỏ.
Hai , Nguyệt Nguyệt cũng chịu nổi nữa. Lợi dụng lúc Lâm Văn An điểm danh ở nha môn, nàng lén kéo Diêu Như Ý lẩm bẩm: "Thật ngờ, A của một mặt dịu dàng như nước đến , giật ."
Vừa nàng run rẩy, cố gắng xoa xoa da gà cánh tay.
Diêu Như Ý lập tức hăng hái, vội vàng nhà bếp cắt dưa lê ngâm lạnh trong giếng, mang một đĩa hạt dưa, khoanh chân xuống, hào hứng hỏi: "Vậy a của đây như thế nào? Hồi nhỏ ?"
Chú thích: Vì hai định hôn, cũng coi như là một nửa vợ chồng nên đổi xưng hô thành – nàng nhé!
Nguyệt Nguyệt thấy Như Ý c.ắ.n hạt dưa , khỏi bật . Nàng khẽ ho một tiếng, cũng nhanh ch.óng khoanh chân , nâng đĩa hạt dưa lên, hạ giọng : "Ta kể cho tỷ , tỷ đừng để a nhé, tàn nhẫn với lắm. Hồi nhỏ ham chơi chịu luyện chữ, dạy kiên nhẫn còn gõ đầu bằng b.út cơ!"
Diêu Như Ý lập tức thề thốt: "Muội yên tâm, trời đất !"