Tiệm Tạp Hóa Nhỏ Bên Quốc Tử Giám - Chương 11: Lời nói như dao
Cập nhật lúc: 2026-02-16 14:56:02
Lượt xem: 1
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Cửa nhà quá hẹp, sớm mở tiệm mới
Vừa định bắt chuyện với lão binh gác hẻm, thì một làn hương thơm ngào ngạt từ trong ngõ nhỏ lướt tới, thứ mùi dầu mỡ thơm phức tựa như một sợi tơ, lôi kéo Ngũ thị và Vân Nương khiến hai tự chủ mà đầu sâu trong ngõ.
giờ học, đám học sinh từ học xá phía nam túa nhanh ch.óng lấp đầy cả ngõ. Ngũ thị ngẩng lên , chỉ thấy cửa nhà họ Diêu khói trắng bốc lên mù mịt, vây thành một bức tường, khỏi cần , mùi mì thơm ngào ngạt đó chính là từ đó bay . Không ít học sinh trẻ, thậm chí kịp đeo cặp sách chạy thẳng về phía làn nóng .
“Nương, thơm quá.” - Diêu Vân Nương nhịn kéo tay áo mẫu .
Vì Ngũ thị dậy sớm khỏi nhà nên nàng chỉ kịp ăn bát cháo táo đỏ, giờ hương thơm hun cho bụng sôi réo rắt.
Nàng mười sáu mười bảy tuổi, đang tuổi lớn, ăn khỏe, dáng dấp thanh mảnh, khuôn mặt thon dài, ánh mắt sáng ngời, qua là chiều chuộng từ nhỏ. Da dẻ trắng mịn hồng hào, đầu b.úi hai b.úi tóc cài trâm bạc cẩn ngọc trai, cổ đeo một chiếc khóa trường mệnh bằng bạc nặng trĩu. Giờ hương thơm quyến rũ, nàng khẽ kiễng chân, cổ vươn dài, xuyên qua đám về phía nước: “Nương, hình như thật sự là đường tỷ.”
Ngũ thị buồn để tâm tới đứa con gái đang thèm thuồng của , mà gõ cửa sổ, chào lão binh gác hẻm.
“Lại đến nữa ?” – Lão giữ hẻm đang bưng bát mì ăn, đầu tóc rối bù, vẻ mặt ngái ngủ một đêm ngủ băng ghế dài, phàn nàn lẩm bẩm, khoát tay ý cho qua cửa, mắt chẳng buồn .
Ngũ thị lập tức kéo tay Diêu Vân Nương, nén kinh ngạc trong lòng, nhanh bước đến nhà họ Diêu.
Từ xa thấy rõ: Trước cửa nhà đúng là bếp lò, mái hiên kê ba chiếc bàn thấp, mấy chiếc ghế nhỏ lộn xộn đầy .
Tiếng chuông buổi sáng của Quốc T.ử Giám vang lên, học sinh đang ăn vội vàng lau miệng chạy . Mấy đến muộn thì cuống cuồng chạy tới.
Chớp mắt, ba chiếc bàn và đám đông quầy liền thưa rõ rệt. Hai học trò quen mặt tối qua cũng vội uống cạn nước mì, kịp nuốt, xách cặp sách lao về Quốc T.ử Giám.
Học sinh tới từ xa hô to gọi trứng, chạy tới chỉ kịp giật lấy, dúi tiền phi như bay.
Vừa tiễn mấy mua vội cuối cùng, Diêu Như Ý đang cúi đầu nhét tiền túi vải, mắt bỗng phủ hai bóng mảnh khảnh.
Ngẩng lên liền thấy mặt của Ngũ thị và Diêu Vân Nương, khuôn mặt đều dài và nhọn.
Ngũ thị thì vẻ đang đ.á.n.h giá, dò xét với ánh mắt nghi ngờ và khắt khe. Còn Diêu Vân Nương vui vẻ cất tiếng: “Tỷ tỷ chào buổi sáng.”
Diêu Như Ý thoáng sững khi đối mặt với hai họ, nhưng nhanh liền cúi đầu, giả bộ như nguyên chủ, giọng lí nhí: “Thẩm… … chào buổi sáng.”
Ngũ thị liếc xéo, thấy nàng trở dáng vẻ cũ, lập tức tức tối: “Tốt lắm, là ngươi cũng bản lĩnh đấy nhỉ? Trước mặt thì cố tình giả bộ rụt rè ?”
Diêu Như Ý lập tức cúi đầu, rút tay trong tay áo, âm thầm véo đùi một cái đau điếng, nước mắt rưng rưng ngay lập tức.
Nàng tội nghiệp : “Thẩm cứ mắng , … thấy sợ thẩm nên dám gì.”
Nói đến đây, hiểu nàng bỗng nhớ đến tuổi thơ của , thuở còn sống ở nhà dì, xếp ở nhà kho gần chuồng gà và nhà xí, quạt, giường chỉ là mấy cái rương ghép . Gắp miếng thịt sẽ đũa chặn , kẹp tay gãy xương ai đoái hoài, gọi bố thì mười chỉ nhận một “Đừng gây chuyện.”
Những vết thương tưởng chừng lành, bất chợt va chạm với ký ức tự ti của nguyên chủ, thế là dòng nước mắt vốn ban đầu chỉ là diễn kịch, giờ bỗng hóa thành thật, tuôn rơi dứt.
Mọi đều chê nguyên chủ vô dụng, nhưng thế gian muôn vàn , hoạt bát thì cũng hướng nội, vì tính cách khác biệt mà xem thường ?
Diêu Như Ý thật lòng thấu hiểu nguyên chủ. Nàng từng mồ côi , cũng từng sống nhờ nhà khác nhiều năm. Khác chăng là nàng còn bà ngoại, một bà tiên trong nhân gian dang tay ôm lấy nàng khỏi bùn lầy.
Còn nguyên chủ Như Ý ở thế giới , tuy gia gia yêu thương, nhưng ông là trưởng thành trong khuôn khổ lễ giáo, ngày ngày giảng dạy, thể quan tâm kịp những nỗi lòng mỏng manh của cháu gái.
Ký ức của nguyên chủ là ấm ức và cô đơn kéo dài…
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tiem-tap-hoa-nho-ben-quoc-tu-giam/chuong-11-loi-noi-nhu-dao.html.]
“Khóc lóc cái gì? Lẽ nào mong manh đến mức chịu nổi một câu nặng lời ?” – Ngũ thị cau .
Diêu Như Ý lau mặt mấy sạch, dứt khoát để nước mắt mặc sức tuôn, ngẩng đầu, gương mặt đầy nước Ngũ thị khiến bà càng giận tím mặt.
Ngày xưa cũng , mới vài câu là ! Làm như bà là ác phụ bằng. cảnh nàng niềm nở với ngoài, chỉ riêng với bà là dè chừng như sợ hổ dữ, chẳng khác nào tố cáo bà bắt nạt nàng.
Ngũ thị trong lòng càng bực: “Ta dạy ngươi chẳng vì cho ngươi ?”
Diêu Vân Nương bên cạnh lúng túng rút khăn tay dúi cho tỷ tỷ: “Tỷ lau mặt ” kéo áo nương: “Nương, đừng nữa.”
Diêu Như Ý nghẹn ngào, : “Thẩm, con con vụng về, con các chán ghét con. con cũng chỉ lớn hơn Vân Nương một tuổi thôi. Chuyện hôn ước, vì con mà liên lụy, con hổ thẹn vô cùng. Trước thím mắng, con dám cãi. con cũng là , lời như d.a.o, đau?”
“Giờ gia gia bệnh, con thì thế nào cũng , nhưng a gia thể chăm. Con việc bán buôn các mất mặt, nhưng con cũng hết cách, nhà tiền còn nợ, thì đành thôi…”
Ngũ thị ngẩn , bà từng nghĩ như thế. Dù ở Đại Tống thương nhân cũng thi khoa cử như thường, bà cũng là con nhà buôn, gì mà mất mặt? Huống chi chồng bà chỉ là một tiểu quan. Không lẽ… thật sự do bà quá khắt khe khiến một đứa trẻ nông nỗi ?
Không, liên quan gì đến bà? Chẳng là vì vụ hủy hôn đấy ? Ngũ thị nhanh ch.óng gạt bỏ cảm giác tội .
Mà đúng lúc , Diêu Như Ý càng càng lớn, thương nguyên chủ, thương bản .
Ngũ thị lập tức cuống lên, thế thì danh tiếng bà tổn hại thì ? Vội kéo nàng sân, bảo con gái: “Vân Nương, mau đóng cửa! Ngươi đừng gào nữa, đáng thế ?”
Diêu Như Ý ráng kiềm chế, chỉ khẽ lắc đầu, trả lời.
Ngũ thị triệt để buông bỏ nghi ngờ, vài nỗi bất an và nghi ngờ trong lòng cũng biến mất, bộ dạng hèn nhát của nàng vẫn giống hệt !
“A gia nhà vẫn dậy?” – Ngũ thị liếc về phía cửa phòng.
Diêu Như Ý gật đầu, dùng tay áo lau mặt.
Ngũ thị cũng rầy nữa, đặt giỏ trứng gà xuống, cứng giọng : “Thôi, trứng cho a gia bồi bổ, thư của nhà họ Lâm cũng đây.” - Nói dúi thư lòng nàng, kéo Vân Nương .
Vân Nương ngoái nàng, thôi, cuối cùng lặng lẽ theo rời .
Nghe tiếng bước chân xa dần, Diêu Như Ý mới thở phào, tựa cửa nghỉ ngơi.
Nàng đau lòng, mệt. khi tay vô tình chạm túi vải nặng trĩu bên , tiếng tiền leng keng thì tinh thần nàng bừng tỉnh!
Dọn quầy , đóng cửa , nàng liền xổm xuống đếm tiền. Đếm xong khỏi cần , mặt nàng sáng bừng như hoa nở!
Trứng , mì ăn liền bán hết, nhưng chỉ thôi nàng bán 35 phần mì, hơn 100 quả trứng, lời hơn tám trăm văn! So với hôm qua đúng là phát tài!
Có điều ba bộ bàn ghế chẳng đủ chỗ , hoặc xổm ăn, nhiều thấy đông quá bỏ .
Trước cửa chật hẹp, nàng nhất định sớm mở tiệm.
Ôm túi tiền, nàng quyết tâm, tối nay dọn hai gian nhà kho, tiện thể nhờ Trình nương t.ử tìm thợ mộc.
Trước từng chợ cùng Trình nương t.ử, thấy tỷ rõ chỗ nào hàng thật giá . Một phụ nữ tự nuôi con, nhất định khéo lo toan mới sống nổi.
Đang nghĩ ngợi, trong phòng gia gia vang lên tiếng động, nàng vội vắt khăn lau nước mắt, nở nụ rạng rỡ, ôm túi tiền, tung tăng chạy tới gõ cửa:
“A gia dậy ? Con ? A gia đoán xem hôm nay con lời bao nhiêu? Nghe xong a gia giật té ngửa cho coi! À, còn thư của ngài nữa ạ!”