Tiệm Tạp Hóa Nhỏ Bên Quốc Tử Giám - Chương 105: Chờ ngày niêm yết danh sách
Cập nhật lúc: 2026-02-16 15:02:15
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/2qORev24qW
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Đó chẳng cha của Lâm đại nhân ? Sao ngài trở về...
"Hí... lộc cộc lộc cộc..."
Trời còn sáng, Diêu Như Ý tiếng xe của Diêu Đắc Thủy cho tỉnh giấc. Nàng ngáp ngắn ngáp dài, đẩy cửa sổ , chỉ thấy Diêu Đắc Thủy đang tự kéo cái xe nhỏ của , lạch bạch chạy đến bên luống rau, vươn cổ để uống nước ở cái chum lớn dùng để tưới rau. Nó uống nước ừng ực.
Chưa đầy một tháng, nó Diêu Như Ý nuôi đến ba mươi cân (15kg), trọng lượng tăng gấp đôi, khung xương cũng dài hơn hai tấc rưỡi ( 8cm), chiều cao vai cũng tăng gần hai tấc ( 6cm). May mà ban đầu nàng và Chu Cử Mộc chừa một vài lỗ mộng, nếu thì cái xe nhỏ của nó dùng nữa .
Không ngờ lừa lớn nhanh như !
Ban đêm nó còn quấy đòi uống sữa nữa. Trước khi ngủ, Diêu Như Ý trộn cho nó một máng bã đậu nành, rải thêm cỏ xanh cắt vụn. Ăn một bữa ăn khuya no nê như , nó thể ngủ một đêm ngon giấc cho đến sáng mới dậy. Tùng bá dậy sớm, đeo xe lên cho nó, nó liền chạy khắp sân tìm nước uống, tiện thể đ.á.n.h thức .
Hơn nữa nó thật sự là lừa thành tinh . Có hai nó đói bụng, chạy đến cửa phòng bếp, đặt cái gáo xuống đất hí hí kêu với nàng, tiếng nối tiếp tiếng , trong giọng còn vẻ tủi như thể đang : Người ơi, lừa đói c.h.ế.t !
Nó ăn nên phân lừa cũng nhiều lên. Diêu Như Ý liền dọn một chỗ ở phía cửa góc, nơi đây ch.ó con ngủ từng ngủ, để dành cho Diêu Đắc Thủy.
Nàng tìm một ít cỏ tranh và cọc tre dựng một cái chuồng lừa đơn giản. Bây giờ Đại Hoàng và lũ con của nó đều ở đây nữa, ổ của Tiểu Bạch và Tiểu Hoàng cũng dời đến mái hiên cửa sân và cửa tiệm tạp hóa. Đại Hoàng thì ngủ ở bên cạnh cổng lớn của Tri Hành Trai. Còn Thiết Bao Kim thì ngủ trong phòng của Diêu gia gia.
Còn Gâu Gâu thì bốn bể là nhà. Trên kệ hàng của tiệm tạp hóa ổ mèo của nó, trong Tri Hành Trai thì giá leo và rổ treo ở khắp nơi, nhiều cái là do học trò tự cho nó. Chưa kể ngay cả nhà Khương học sĩ cũng chuẩn cho nó một cái rổ ngủ. Cứ đến cuối tuần, nó đến cửa nhà Khương học sĩ mà kêu.
Con mèo Ba Tư trong nhà Khương học sĩ sẽ nhảy lên và gạt chốt cửa, nó liền xổm xuống vẫy đuôi, đợi con mèo Ba Tư mở cửa cho nó. Ngày nghỉ nó đều cùng ăn, cùng ngủ với con mèo Ba Tư đó, tình cảm vô cùng .
Chỗ để ổ mèo ổ ch.ó dọn dẹp , bây giờ thích hợp cho Diêu Đắc Thủy ở.
Sau khi nó bắt đầu ăn cỏ thì thích hợp ở trong tiệm nữa, sợ sạch sẽ, cũng dễ mùi cỏ. Chuyển ngoài nó cũng vui vẻ, dù thì trong tiệm hầu hết thời gian đều tối om.
Diêu Đắc Thủy là một con lừa, mà chút sợ bóng tối.
Thời tiết tháng tư càng thêm ấm áp, hai ba ngày mưa một , nhưng còn cảm giác lạnh lẽo nữa, ngược càng ngày càng nóng bức. Cách đây một thời gian, Diêu Như Ý cùng Diêu gia gia đến tiệm nước hoa, tắm rửa sạch sẽ một . Tắm xong nàng thật sự cảm thấy nhẹ hai cân từ đầu đến chân.
Hôm nay dậy Diêu Như Ý cất quần áo lót bông, bằng chiếc áo xuân mỏng nhẹ. Năm nay nàng sắm thêm mấy bộ quần áo mới. Chiếc áo nàng đang mặc vẫn là chiếc áo khoác ngoài màu xanh lá cây của năm ngoái.
Nàng lùi vài bước để cái gương đồng nhỏ bàn thể soi . Bóng trong gương trở nên rõ ràng. Nàng chút quen thuộc, dâng lên những cảm xúc đau xót trong lòng.
Vẫn còn nhớ năm ngoái khi mặc bộ đồ , nàng mới đến thế giới trong sách lâu. Người gầy yếu, sắc mặt cũng . Lúc đó mục tiêu duy nhất của nàng là cố gắng sống sót trong thế giới . Nàng cố gắng kho hai trăm quả trứng mang cửa bán, trong lòng vẫn lo lắng, sợ rằng sẽ bán một quả nào.
Càng lo lắng về việc trả tiền nhà tháng .
Lúc đó mỗi ngày nàng đều dậy sớm để kho trứng, nướng xúc xích, bận rộn đến nỗi đêm về thường ngã là ngủ, ngay cả mơ cũng kịp, trời sáng , cứ thế ngày qua ngày khác.
Dường như kịp nếm trải sự đắng cay trong đó, nàng vượt qua .
hôm nay mặc chiếc áo , cơ thể nàng khỏe mạnh, thịt mặt và eo đều nhiều hơn, chiếc áo vốn rộng thùng thình giờ vặn. Không chỉ về mặt thể chất, nàng còn kiếm hai mặt bằng, cái hũ nhỏ cất tiền nhà kho còn dùng nữa.
Hơn hai mươi quan tiền mà Diêu gia gia đưa cho nàng, nàng đổi thành một thỏi bạc nén, đặt phòng ông như cũ. Nàng cũng học theo Tùng bá, gửi tiền tiệm tiền đổi lấy tờ phiếu và sổ ghi nợ, bây giờ đều cất gọn gàng trong ngăn kéo bí mật bên trong giường.
Nói đến, sổ ghi nợ của nàng tích lũy ba trăm quan . Ngoài còn năm trăm quan là tiền hàng để duy trì hoạt động của hai tiệm. Số tiền hàng tháng , thể sử dụng.
Mỗi ngày thức dậy, Diêu Như Ý đều mở ngăn kéo, tiên hôn lên cuốn sổ ghi nợ dày cộp của , đó cẩn thận khóa . Lòng yên tâm , nàng mới bắt đầu rửa mặt, phía dọn dẹp hai cửa tiệm.
Bây giờ những công việc cụ thể trong tiệm đều do Tùng bá, Tam Tấc Đinh và Tùng Tân lo liệu. Bên Tri Hành Trai còn Cửu Uyển tỷ tỷ, Diêu gia gia cùng với vài học trò như Mạnh Bác Viễn giúp đỡ.
Tiệm tạp hóa phần lớn vẫn do Diêu Như Ý tự trông coi. Nàng thức dậy tiên kiểm tra sổ sách, đó một vòng quanh Tri Hành Trai, ghi những mặt hàng cần bổ sung, tìm hai nhàn rỗi quen để gửi thư cho các cửa hàng buôn bán. Thời gian còn , nàng dạo trong hai tiệm, xem chỗ nào thiếu thì giúp một tay.
Gần đây việc kinh doanh đặc biệt , ngay cả ngoài Quốc T.ử Giám cũng thường xuyên đến ủng hộ khiến Diêu Như Ý chút kịp xoay sở. Hàng hóa luôn trong tình trạng khẩn cấp, bận rộn đến mức thường kéo dài đến đêm khuya, còn kéo cả Lâm Văn An đến cùng tính sổ. May mà tinh thông toán học, nếu Diêu Như Ý e rằng ngay cả thời gian ngủ cũng .
Hôm nay ít hơn thường lệ.
Diêu Như Ý chậm rãi b.úi tóc, nàng sắp xếp từng món hàng trong tiệm tạp hóa thật gọn gàng, mở tấm ván cửa sổ hướng con ngõ, một luồng gió mát mẻ và ẩm ướt của buổi sáng ùa . Sương sớm trong ngõ còn tan hết, con đường đá xanh ẩm ướt, bóng thưa thớt.
Hiếm khi thảnh thơi, Diêu Như Ý đốt một cái lò than nhỏ, tâm trạng để tự nướng một cây xúc xích cho . Đổ bột thịt xuống, trong tiếng dầu xèo xèo, nàng từ từ dùng cặp tre lật mặt, chẳng mấy chốc mùi dầu nóng thơm lừng liền bay lượn trong tiệm nhỏ, dần dần lan tỏa .
Tin đồn ngoài lan truyền khắp nơi rằng hôm nay nhất định sẽ niêm yết danh sách. Rất nhiều học trò và hàng xóm đến cống viện đợi từ khi trời sáng. Chỉ là tin tức từ lâu, nhưng thật sự thật giả thế nào. Từ mấy ngày ngày nào cũng "hôm nay nhất định sẽ dán", kết quả nào cũng thất vọng. Trò chơi "sói đến" diễn diễn nhưng danh sách vẫn thấy .
Để đề phòng "thông trời thấu đất" "mạo danh", ngày niêm yết danh sách cũng giữ bí mật. Ngày nào đột nhiên dán lên cũng ai . niêm yết danh sách một tháng kỳ thi mùa xuân là thông lệ. Cứ đến những ngày đó, gần cống viện luôn gia đinh của các gia đình lớn và nhàn rỗi khác thuê ngủ ngày đêm chân tường hoặc trong các quán gần đó.
Những học trò như họ ngày nào cũng đến đợi thì càng nhiều hơn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tiem-tap-hoa-nho-ben-quoc-tu-giam/chuong-105-cho-ngay-niem-yet-danh-sach.html.]
Diêu Như Ý dựa cửa sổ, thong dong gặm cây xúc xích nướng lớp vỏ ngoài giòn và nứt , thỉnh thoảng khách đến mua canh rau củ hoặc bữa sáng, nàng liền ngậm nửa cây xúc xích, tay chân nhanh nhẹn xoay sở một lúc.
Vừa mới bỏ tiền hộp tiền quầy thấy Lâm Duy Minh, Mạnh Bác Viễn và Trình Thư Quân ba từ nhà Trình nương t.ử ở đầu ngõ .
Họ mua vài gói mỳ ăn liền vị rau mùi mang đến Tri Hành Trai ăn.
Nàng quen thuộc với họ, đến kệ hàng sát tường để lấy những gói giấy dầu xếp gọn gàng. Vừa nhanh nhẹn gói vắt mỳ, họ, tò mò hỏi: "Ủa? Các hôm nay bình tĩnh , phố cống viện hóng hớt nữa ?"
"Không nữa, nữa..." Lâm Duy Minh xua tay, vẻ mặt mệt mỏi như hút hồn. "Mấy ngày ngày nào cũng theo cha cống viện , cứ cả ngày, ngày nào cũng ."
Giọng cũng ủ rũ: "Nhìn từ xa thấy cấm quân tuần tra tới, tim nhảy đến cổ họng; đợi đến khi rõ họ chỉ ngang qua mất hết tinh thần, đành chân tường đếm kiến. Cái tim của thật sự chịu nổi nữa."
Hôm nay sống c.h.ế.t chịu nữa nhưng cha cam lòng. Hôm trở về, Lâm Duy Minh kể những bài văn và ý chính của đề thi cho cha . Cha xong cảm thấy tuy xuất sắc nhưng cũng coi như đàng hoàng, tệ. Vị trí cao thì dám nghĩ nhưng tranh một cái tên trong danh sách lẽ hy vọng. Lâm tư tào liền nảy sinh hy vọng lớn. Sáng nay hẹn Mạnh viên ngoại xem danh sách hộ và .
Mạnh Bác Viễn bên cạnh gãi đầu hehe, lộ vẻ ngượng ngùng: "Ta đoán, mười phần thì chín phần là đỗ . Mọi đều trúng đề, chút ấn tượng nào ?"
Hắn thi ba ngày, trả lời cũng khá nghiêm túc, ngay cả cán b.út cũng c.ắ.n lõm bõm. Khi ngoài cha nóng ruột chạy đến đón, nắm lấy cánh tay hỏi bài thế nào, còn bảo nhanh ch.óng về nhà nhớ những gì mang đến cho Diêu học sĩ xem rốt cuộc hy vọng đỗ .
Khoảnh khắc đó trả lời thế nào. Bởi vì... thi xong ngủ một giấc, trong đầu chỉ còn một mớ hỗn độn. Thức dậy gần như quên cái gì.
Chỉ nhớ rằng cái bánh gạo trong túi thi thật là ngon, còn mấy gói "hạt khô hàng ngày" bên trong hạt dưa, hạt thông cũng tệ... Đặc biệt là cái gối cổ và miếng che mắt thật là đồ , ngủ trong phòng thi thoải mái vô cùng. Ngủ một giấc đến sáng , mà còn binh lính đ.á.n.h thức bằng gậy khi tiếng cồng tiếng chuông vang lên báo hiệu sắp bắt đầu thi.
Hai cha con đó mấy tháng gặp mặt chuyện, giờ phút đối diện với đôi mắt đầy tơ m.á.u vì thức khuya và hy vọng nhưng sáng lạ thường của cha , Mạnh Bác Viễn chỉ cảm thấy cổ họng căng cứng. Nuốt vài ngụm nước bọt, lời thật lòng đó cứ mắc nghẹn trong cổ họng, một chữ cũng thốt .
Cha thấy ánh mắt lảng tránh, lấp lửng, ánh sáng trong mắt ông cũng dần tối sầm , dường như hiểu điều gì đó. Lạ là cha như , nhíu mày bắt đầu c.h.ử.i mắng hoặc vớ lấy cây mây mà đ.á.n.h , chỉ thở dài một thật nặng. Ông giơ bàn tay khớp xương thô to lên, vỗ nhẹ lên vai hai cái: "Cha con cố gắng . Thôi , thôi !"
Sự bình tĩnh và bao dung bất thường gần như còn khiến Mạnh Bác Viễn hồi hộp hơn cả khi đ.á.n.h mắng. Hắn nhất thời sủng ái mà lo sợ, sợ hãi tột độ, đầu óc lơ mơ, theo bản năng giơ tay lên, sờ trán cha .
Cũng sốt, sáng sớm cái gì mà lẩm cẩm . Khiến Mạnh viên ngoại tức đến nỗi đ.á.n.h một cái tay , gầm lên: "Đồ nhóc thối! Cha thấy mày ngứa da ! Mày mới bệnh đó!"
Mạnh Bác Viễn nhe răng nhếch mép xoa xoa mu bàn tay đ.á.n.h đỏ, quệt một ít nước bọt b.ắ.n đầy mặt nhưng cũng thở phào nhẹ nhõm.
cái thái độ mới là cha chứ.
Diêu Như Ý lời của Mạnh Bác Viễn nhịn phá lên. Nàng cong đuôi mắt vẫy tay với . Đợi đến gần hơn, nàng mới hạ giọng với vẻ tinh nghịch: "Mạnh Tứ, ? Cha đây thường lén lút đến Tri Hành Trai đó."
Lần Mạnh Bác Viễn thật sự giật . Mắt trợn tròn: "Cái... cái gì?"
"Thật mà" Diêu Như Ý gật đầu, giọng càng nhỏ hơn: "Gần như ngày nào cũng đến, cứ trốn tấm bình phong, hoặc ở góc phòng . Có một suýt chút nữa đụng , ông còn trốn nhà xí nữa. Chỉ là thấy thôi."
Quá... quá đáng sợ! Mạnh Bác Viễn chỉ cảm thấy một luồng khí lạnh từ lòng bàn chân xông thẳng l*n đ*nh đầu. Vậy thì việc và bạn bè chỉ sách hai khắc (30 phút), chơi bài Âm Dương hai giờ (4 giờ) chẳng cha từ lâu ? Càng đáng sợ hơn là còn lén lút "Ký sự hồ tiên Thổ Phiên báo ơn" cái bàn nhỏ trong phòng !
Hắn xong ba hồi, đang đến đoạn hồ tiên từ Thổ Phiên hóa hình thành một gã đàn ông to lớn bộ râu lởm chởm như kim thép, lông n.g.ự.c rậm rạp như cỏ dại, dọa ân công hồn bay phách lạc, đầu bỏ chạy... Lẽ còn định gấp cho xong, niêm yết danh sách xong thì bán cho gánh hát và rạp xiếc...
Xong , xong ! Cái còn đau khổ hơn cả trượt thi. Mặt tái nhợt, lo lắng bám mép cửa sổ hỏi: "Mấy cái thì thôi. Những thứ đó, cha thấy chứ?"
Trên mặt Diêu Như Ý lộ vẻ ngượng ngùng, ánh mắt lảng tránh: "Cái thì... sợ là... xem hết ." Nàng khuôn mặt trắng bệch của Mạnh Bác Viễn, vội vàng giải thích: "Cách đây vài ngày, cho bằng hữu mượn xem. Họ vội đến học đường, cất mà vứt bàn . Cha thì ở đó ôm cuốn sách xem suốt cả một buổi chiều đó. Sau Tùng bá với , mới chuyện . đừng sợ, Tùng bá , cha xem còn "hề hề" vài tiếng nữa..."
Mạnh Bác Viễn như sét đ.á.n.h ngang tai, thể lảo đảo lùi về phía vài bước, một luồng khí nóng hổ c.h.ế.t xông thẳng lên má. Hắn chỉ cảm thấy như l*t s*ch da để thấy hết .
"Huynh cũng... cũng đừng quá hoảng," Diêu Như Ý thấy vẻ lung lay của . Nàng vội vàng lấy sợi dây đay buộc mấy vắt mỳ gói xong đưa cho họ. Nàng cố gắng an ủi: "Ta thấy tính tình của cha bây giờ đổi nhiều . Ông vẻ... cũng giận."
Mạnh Bác Viễn mếu máo nhận lấy, Diêu Như Ý trấn an. Nàng đầu đưa một phần khác cho Trình Thư Quân nãy giờ lời nào, cũng hỏi han: "Trình đại lang, với tài học của , hẳn là vấn đề gì chứ?"
Khi thi xong, Diêu Như Ý dám hỏi những học trò thi thế nào.
Trình Thư Quân nãy giờ vẫn lặng lẽ bên cạnh xem Diêu Như Ý đùa với hai Lâm, Mạnh. Trước khi thi giải thích cho, tâm trạng bình hơn nhiều. Hắn rõ rơi khỏi cuộc chơi. Không...
Có lẽ cái tình cảm bí mật đó của chìm xuống đáy như một hòn đá nhỏ ném sông lớn cùng với những lời dám , thậm chí còn kịp gợn sóng. Có lẽ bao giờ ở trong cuộc chơi , là quá hèn nhát, trách khác .
Tuy nhiên giờ phút mặt nàng, giọng trong trẻo của nàng, đặc biệt là tiếng "Trình đại lang" mang theo sự tin tưởng và quan tâm, nơi mới lành sẹo trong tim dường như x.é to.ạc một vết thương, một cơn đau âm ỉ, chua xót sưng tấy lan tỏa.
Để che giấu cảm xúc gần như sắp vỡ bờ , chỉ thể nhanh ch.óng cúi mắt xuống. Hàng mi dày đổ một cái bóng nhỏ mắt, khi vươn tay nhận lấy gói giấy dầu, đầu ngón tay lạnh, cổ họng cuộn một mới nặn một tiếng "ừm" nhạt, gần như lạnh lùng.
"Vậy là ." Diêu Như Ý bất kỳ điều gì bất thường. Chỉ nghĩ rằng tính cách vốn trầm tĩnh, cộng thêm ngày niêm yết danh sách đang đến gần, tâm trạng nặng nề hơn cũng là điều bình thường. Dù thì so với Lâm Duy Minh ồn ào và Mạnh Bác Viễn tính tình nhảy nhót, Trình Thư Quân là một "đứa trẻ ngoan" nổi tiếng "thích sách" trong nhóm thiếu niên ở Quốc T.ử Giám.
Ba trả tiền đồng, họ xách mấy gói mỳ rau mùi tỏa mùi hương kỳ lạ Tri Hành Trai đối diện vẫn còn ồn ào tiếng .