Tiệm Tạp Hóa Nhỏ Bên Quốc Tử Giám - Chương 102: Bánh cơm kẹp thịt (tiếp)
Cập nhật lúc: 2026-02-16 15:02:12
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/2qORev24qW
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Khang Hoa ăn xong bát mỳ của một cách vô cùng khó khăn. Hắn đang cẩn thận dùng nước sôi xin để rửa cái bát gốm dùng khăn lau khô thì thấy học trò Quốc T.ử Giám ở đối diện đeo gối mềm cổ, đeo một cái miếng che mắt bằng vải bông lớn lên mắt ngã xuống úp bàn để ngủ.
Cái miếng che mắt của còn thêu hai con mắt mèo tròn xoe, đeo mặt , từ xa giống như đang trợn tròn hai con mắt lớn như cái chuông đồng .
Khang Hoa nhịn mà nhắm mắt . Người học hành giỏi ? Có chắc chắn giành trạng nguyên ? Sao nhiều thứ lặt vặt như ! Hôm khi sân kiểm tra vài , chẳng trách kiểm tra lâu nhất. Ban đầu Khang Hoa còn lý do, bây giờ mới .
Hắn mang theo nhiều thứ như mang những thứ cấm, là đồ ăn và đồ dùng. Mấy binh lính đó tuy bực bội vì quá phiền phức nhưng cũng chỉ thể cho mang .
Trong chớp mắt, đó thoải mái phát tiếng ngáy nhẹ. Khang Hoa hít một sâu. Hắn cái đồng hồ nước lớn đặt ở lối cũng quyết định nhắm mắt nghỉ ngơi.
Nửa tiếng nữa là sẽ phát bài thi buổi chiều.
Hắn cũng nên dưỡng sức .
ôm tay, dựa tấm vách của phòng thi, nhắm mắt liền cảm thấy ánh nắng buổi trưa vô cùng ch.ói mắt. Nó chiếu mí mắt một màu cam đỏ, căn bản thể ngủ .
Chỉ đành mở mắt , học trò Quốc T.ử Giám ở đối diện. Hắn ngủ một giấc ngon lành, miệng hé, nước dãi còn chảy . Trong lòng Khang Hoa khỏi dâng lên một chút uất ức.
Lần cũng sẽ bảo khâu cho một cái miếng che mắt lớn như !
Xì xì, mới ! Năm nay nhất định thi đậu!
Chỉ là... Sao đây ai những thứ nhỉ? Ai cũng khoa cử ba ngày là vất vả nhất, thi xong một đợt thể sứt một lớp da. Dường như vì nên đều mặc định rằng sự vất vả là đương nhiên. Không ai nghĩ xem liệu thể thi thoải mái hơn một chút .
Bây giờ nghĩ liền trở nên đáng ghen tị.
Khang Hoa một lúc, cuối cùng vẫn tức giận lấy vỏ bọc hành lý che mặt .
Đợi đến khi tiếng chuông ngân vang, Khang Hoa từ trong trạng thái mơ màng mở mắt , xoa bóp vai và cổ đau nhức, vô thức liếc sang đối diện. Người đó ngủ một giấc, đẩy cái miếng che mắt kỳ quái lên trán, vươn vai một cách vô cùng tỉnh táo. Hắn cuộn quần áo, gối cổ và miếng che mắt bàn , nhét trong cái túi thi cử.
Cái túi thi cử đó lớn, thể đựng nhiều thứ như ... Khang Hoa lầm bầm một câu.
Đợi đến khi đề thi phát xuống, Khang Hoa còn tâm trí để ý đến đó nữa. Hắn bối rối mài mực và ướt b.út, đó căng thẳng cúi đầu bài. Đợi đến khi giấy nháp đầy, mới thở phào ngẩng đầu lên đ.ấ.m bóp gáy.
Học trò đối diện trò gì nữa nhưng dường như xong. Hắn đang trải bài thi của , dùng một cái quạt nhỏ nhẹ nhàng quạt để mực nhanh khô.
Khang Hoa càng hoảng hốt, vội vàng chuẩn . Nào ngờ mực mài lúc nãy khô gần hết, hốt hoảng trong lòng. Lúc nhỏ nước nhỏ quá nhiều, chỉ đành mài từ đầu.
Hắn thở dài, chỉ đành bình tĩnh , rửa nghiên mài mực từ đầu. Mài mực thể vội, vội vàng độ đậm nhạt sẽ đều, chữ cũng . Hắn chỉ thể cố gắng kìm nén tính nết và từ từ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tiem-tap-hoa-nho-ben-quoc-tu-giam/chuong-102-banh-com-kep-thit-tiep.html.]
Lúc đó dường như nhớ điều gì. Hắn ung dung cầm b.út lên, mở nắp nghiên mực như cái nắp nồi, chấm một chút mực ở bên trong, miết đầu b.út cái thành nghiêng như cái vành nồi, cầm b.út lên từ từ thêm vài câu cuối cùng.
Viết xong hài lòng từ từ dùng quạt quạt. Hắn ngẩng đầu lên, dường như phát hiện Khang Hoa vẫn đang , lập tức cảnh giác một cách bất mãn, dùng tay giữ bài thi của như thể đang phòng Khang Hoa lén bài thi của .
Khang Hoa tức điên, xa như , mặt mỗi phòng thi một tấm gỗ chắn , ai thể thấy gì? Thật là! Lại nghĩ bẩn thỉu như .
Để tránh đáng ghét đó hiểu lầm, đành rút ánh mắt , nhưng cũng đột nhiên nghĩ : , cả ngày hôm nay, thấy mài mực? Chỉ thấy mài một hôm qua, chẳng lẽ mực trong nghiên mực của khô ? Mà mực ủ như cả đêm hôi ?
Khang Hoa thực sự thể hiểu .
Học trò Quốc T.ử Giám năm nay thật tà môn! Rốt cuộc là vị thần linh nào chỉ lối dẫn đường cho họ ? Khang Hoa tức nghẹn trong bụng. Vì tức giận, chữ càng thêm sắc bén hơn bình thường.
Trong ngõ nhỏ Quốc T.ử Giám. Diêu Như Ý đang muối quả mận "Thanh Tam Nguyệt". Đột nhiên, mũi nàng ngứa, vội vàng hắt liên tục.
Chắc chắn là mắng nàng!
Nàng xoa mũi, rửa tay tiếp tục khía vỏ quả mận xanh.
Vừa khía mùi chua k*ch th*ch mà nuốt nước miếng.
Đây là loại mận vận chuyển từ phương Nam đến tên là Thanh Tam Nguyệt. Đang mùa nên loại mận còn cả lá xanh, quả nhỏ, vỏ xanh, ăn một thì chua đến ê răng. nếu muối với cam thảo, ô mai, đường phèn và muối thì sẽ vô cùng giòn, chua và ngọt.
Diêu Như Ý thấy bán dạo đường, lập tức mua về.
Nàng thích ăn món lắm!
Đang thèm thì thấy tiếng Thiết Bao Kim chạy lên chạy xuống trong sân. Nàng thò đầu , là Diêu gia gia ngủ gật vì phơi nắng. Thiết Bao Kim chạy nhà, ngậm một cái chăn nhỏ , dùng miệng đẩy nó đắp cho Diêu gia gia đang ngái ngủ.
Hôm nay là ngày cuối cùng của khoa cử, Diêu Như Ý cố nhịn cái mũi đang ngừng ngứa và nghĩ. Không những học trò Quốc T.ử Giám đó thi như thế nào ? Cái túi thi cử mà nàng chuẩn cho họ hẳn là vẫn hữu ích chứ? Diêu Như Ý hehe, ít nhất thì miếng che mắt và cái gối chữ U ngủ trưa hữu ích!
Nàng đang thẫn thờ thấy con lừa què chân trong tiệm kêu "Hí". Nàng vội vàng lau tay, lấy sữa bò vội vàng mang đến cho con lừa đó uống.
Hôm qua, nàng và Lâm Văn An cùng ôm con lừa đến nhà khám ch.ó mèo của Văn Thập Thất Nương để khám. Con lừa chỉ là đói, bệnh gì lớn, chỉ cần thể ăn là thể sống.
Vì Diêu Như Ý trở thành " lừa" của nó.
Hôm nay cô còn hẹn Chu Cự Mộc và Hà Hương đến. Nàng cho con lừa què chân một cái khung đỡ bánh xe gỗ. Con lừa què chân , nàng nhớ ở thế giới đó những cái xe nhỏ chân dùng cho ch.ó mèo tàn tật, dùng dây vải buộc lưng. Cái khung cũng đơn giản còn cả đồ bảo vệ khớp chân .
Nàng cũng cho con lừa của một cái!
Lời tác giả: Lư Phưởng: Đồ dùng học tập nhiều thì [kính râm]