Tiệm Tạp Hóa Nhỏ Bên Quốc Tử Giám - Chương 10: Hương mì gói

Cập nhật lúc: 2026-02-16 14:56:00
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

 

“Ngươi chỉ cần xem ăn ?”

Hồi nhỏ, Mạnh Bá Viễn cũng từng buồn bã vì sự thiên vị của cha, nhưng giờ quen , lúc chẳng hốt hoảng cũng chẳng tủi , chỉ bĩu môi. Hắn thừa tính cha , trận đòn kiểu gì cũng tránh khỏi, chỉ ngờ nó tới nhanh .

Dây mây quất vù vù, quất thẳng lên lưng , đau đến nỗi mặt từ trắng chuyển sang tái xanh, nhưng vẫn nghiến răng chịu đựng, sống lưng thẳng tắp, kêu một tiếng.

Trời dần tối, Mạnh phu nhân – Quan thị, khi cùng hai nàng dâu nhà dạo chợ đêm mua mớ vải mới, vui vẻ ôm về nhà. Vừa bước cửa thì tiếng ầm ĩ ngoài sân. Bà vội nhét đống vải tay khác, xách váy chạy xem.

Vừa thấy con trai ruột đ.á.n.h đến rách da chảy m.á.u, bà giận điên . Một bước xông lên chắn mặt, quát:

“Muốn đ.á.n.h thì đ.á.n.h cả luôn ! Đánh c.h.ế.t mẫu t.ử là ông hài lòng chứ gì! Con nó về nhà, hỏi han rõ ràng gì đ.á.n.h đập mắng mỏ, ông để nó một câu chứ!”

“Chẳng lẽ Chu còn oan cho nó chắc? Nó vô dụng, học dốt còn chịu siêng năng. Bỏ bao nhiêu tâm huyết, tiền bạc cho nó học, thế mà lớp còn dám ngủ gật! Còn thầy mắng đến tận nhà! Thể diện nó giẫm nát !”

Quan thị là Thục Châu, tính tình nóng nảy, thế thì lông mày dựng , bật dậy cãi:

“Tối qua nó học tới tận sáng mới ngủ, sáng nay lấy tinh thần mà học với chả hành? Vả , vẫn ‘ba mươi mới Quốc T.ử Giám, năm mươi mới thi tiến sĩ’. Trong Quốc T.ử Giám còn năm mươi tám tuổi vẫn học kìa! Tứ lang mới tí tuổi, ông gấp cái gì? Hay sợ sống nổi tới lúc nó thi đỗ?”

“Không siêng lúc trẻ, chẳng lẽ đợi tới năm mươi mới siêng? Cũng là do bà chiều hư nó!”

Cha Mạnh cứng miệng, nhưng mắt cứ lấm lét nét mặt vợ. Thấy bà càng lúc càng tức, ông cũng dần nhỏ , dây mây cũng từ từ thu về lưng.

“Ông vớ vẩn cái gì đấy! Dạy con là việc của riêng ? sinh con cho nhà họ Mạnh ông, giờ của ? Được thôi! Nếu ông cần nó thì cho nó mang họ Quan! Mai đưa nó về Thục Châu, để nó phụng dưỡng cha cũng coi như là hiếu đạo!”

“Bà… bà vô lý!”

“Hừ! Ông mới vô lý! Hồi trẻ ông học chẳng gì, mảnh bằng nào ? Giờ còn bày đặt dạy con! Nói thì giờ ông cũng thi ! Mới bốn mươi mấy tuổi, thi vẫn kịp mà! Mai chuẩn hai lượng bạc tìm Lưu chủ sự, xem thể cho ông học ! Để coi ông cha mà giỏi hơn Tứ lang nhà !”

Mạnh Bá Viễn quỳ đất cúi đầu, giả vờ ngoan ngoãn, thực đang nhịn trẹo miệng. Hắn c.ắ.n tay mới phá lên.

A nương uy vũ!

Quan thị càng càng giận, càng c.h.ử.i càng hăng, chống nạnh chỉ mặt cha Mạnh mà mắng tơi bời. Cha Mạnh đỡ nổi, lau mặt bà mắng cho ướt nhẹp, định bỏ chạy thì bà túm tai kéo sân .

Mạnh Bá Viễn lắng tai mãi, đến khi cha mắng chạy xa, rõ nữa, mới ôm bụng thở dài trời:

A nương lo mắng cha quá quên mất ! Đói quá trời luôn. May mà hồi nãy còn ăn hai quả trứng .

Hắn bật dậy, rón rén thò đầu quanh. Thấy cha mất, xưởng khắc gỗ phía cũng qua , yên tĩnh như tờ. gian nhà tây còn sáng đèn, trong đó thầy thợ khắc chữ – Dịch lão sư phụ đang cặm cụi chạm khắc tấm ván tùng.

Bên cạnh còn đồ nhỏ của ông tầm mười bốn mười lăm tuổi phụ việc. Thấy Mạnh Bá Viễn lén lút ló đầu , nháy mắt trộm, xoay che tầm mắt sư phụ, đưa tay lưng hiệu cho chạy .

“A Dực, cảm ơn nha!” - Mạnh Bá Viễn toe, chắp tay cảm tạ, co giò chuồn lẹ.

Mạnh Bá Viễn tâm hồn rộng rãi, trốn về phòng cái là ngủ thẳng cẳng. Lúc mơ mơ màng màng còn nghĩ: giờ mà bát mì thịt dê nóng hổi thơm lừng ăn ngủ tiếp thì tuyệt mấy…

Ngủ một mạch tới tận sáng, ngoài cửa sổ bỗng vang lên tiếng còi trúc. Mở cửa sổ , thấy Lâm Duy Minh đang nhảy nhót vẫy tay ngoài tường, gào như khỉ.

Hắn vội mặc quần áo, rửa mặt qua loa, xách hộp sách, nhét bánh nướng nướng cùng mấy đồng bạc dúi tay, còn quên xoa đầu cún đen giữ cửa tên Bạch Tuế nhà khen vài câu:

“Ngoan lắm, ch.ó ngoan!” - Rồi vội vã chạy gặp Lâm Duy Minh.

“Sao hôm nay tới sớm ?” - Mạnh Bá Viễn ngạc nhiên. Bình thường tới nhà gọi Lâm Duy Minh dậy.

“Hôm qua thề là chăm chỉ học hành!” – Lâm Duy Minh vẻ mặt nghiêm túc.

Mạnh Bá Viễn trợn trắng mắt: “Mấy câu đó ngươi ba trăm . Ta coi thử ngươi kiên trì mấy ngày.”

“Sao ngươi dội gáo nước lạnh ?”

“Cần dội ? Không nào là ngươi tự buông xuôi!”

“Lần khác!”

“Ngươi hôm qua đốt giấy cúng tổ ?”

“Hả?”

“Lừa quỷ đó!”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tiem-tap-hoa-nho-ben-quoc-tu-giam/chuong-10-huong-mi-goi.html.]

Hai đứa cãi quẹo qua góc đường thì thấy cửa nhà Diêu Như Ý đông nghẹt , ồn ào náo nhiệt.

Mùi thơm trứng quen thuộc theo gió thoảng tới, ngoài còn một hương thơm khác mạnh mẽ lấn át, lan khắp cả hẻm.

“Diêu tiểu nương t.ử sớm mở hàng ?” – Mạnh Bá Viễn rướn cổ

“Còn bày cả bàn ghế nữa… Ủa, mùi mì ăn liền ?”

Từ năm sáu năm , tiệm Thẩm Ký mắt món “mì ăn liền” chỉ cần pha nước sôi là dùng mưa gió ở Biện Kinh. Giờ ngoài Thẩm Ký, nhiều tiệm khác cũng mì ăn liền, mỗi tiệm công thức nước sốt riêng: Thẩm Ký nổi tiếng với vị kho và dưa cải, Lục gia ở Châu Kiều mì sợi d.a.o cắt ngon, còn tiệm “Thang Sư Phụ” thì nổi bật với vị gà hầm.

Mạnh Bá Viễn đây nghiện mì ăn liền, thời gian ăn nhiều quá nhiệt miệng, lưỡi lở to bằng hạt đậu, ăn uống gì cũng đau. Mẹ mắng đổ muối miệng , khiến nhảy dựng khắp nhà. Sau đó cả nhà cấm ăn mì nữa, đến giờ cũng lâu ăn .

Lúc ngửi thấy mùi, nước bọt trào nhịn .

Lâm Duy Minh cũng ngửi thấy!

Trước cửa nhà Diêu Như Ý thêm hai bếp than, ba cái bàn thấp và vài cái ghế nhỏ. Khói trắng bốc lên nghi ngút. Một bếp nấu nồi sành to chứa đầy nước sốt, trứng sẫm màu chất như núi, sôi ùng ục.

Bếp còn để đun nước, phía đặt ấm gốm lớn.

Càng tới gần, càng đông, hai gần như chen .

Đã mấy học trò ăn ngay tại bàn cửa. Có mặc lụa trắng, mặt trắng tròn, chẳng giữ gìn sách vở, tiện tay lấy cuốn sách trong hộp đè lên bát mì, tay thì gắp mì hớt hải.

Trong làn khói mờ, Diêu Như Ý buộc khăn hoa, tay áo xắn cao, để lộ cánh tay thon thon, má hồng rực vì lửa, mũi toát mồ hôi, bận tối mắt. Lúc thì vớt trứng, lúc hỏi chọn nước sốt nào, tay ngừng múc mì, đưa bát, thu tiền.

Vừa lúc hỏi:

“Diêu tiểu nương t.ử, một bát mì thêm trứng giá bao nhiêu?”

Nàng tay vẫn ngừng, đầu đáp:

“Mì ăn liền giá giống , mỗi bánh 12 văn, nước sốt 1 văn, nước nóng 1 văn, trứng 3 văn, tổng cộng 17 văn.”

Người nọ gọi một phần vị kho, nàng nhanh nhẹn lấy bát, cho bánh, múc nước sốt, thêm trứng, chỉ tay:

“Công t.ử tự rót nước nóng nhé.”

Vừa dứt lời, gọi:

“Diêu tiểu nương t.ử, hết nước nóng !”

“Chờ chút! Tới liền!” – Diêu Như Ý chạy nhà, bưng ấm mới còn nghi ngút khói, đặt lên bếp than, bưng ấm cạn trong.

Chẳng bao lâu, ấm mới sôi, nước hất nắp phát tiếng “tút tút”. Lâm Duy Minh thấy thầm khen thông minh.

Trước hiên nhà nào cũng rãnh nước lợp đá xanh, chỉ rộng hơn bốn thước, thể bày hết đồ ngoài hẻm. Cô nàng chuẩn sẵn nhiều ấm nước sôi trong bếp, cần là lấy đun , tiết kiệm chỗ mà nhanh.

Một học trò rót xong, xuống, mở nắp bát, hương thơm ngào ngạt bay , lập tức cúi đầu ăn ngay. Nước sốt màu nâu đỏ nóng hổi, thổi ăn, nhưng vẫn ngừng đũa.

Thơm quá! Mạnh Bá Viễn nuốt nước bọt. Tối qua bụng đói ngủ, mơ cũng là mơ thấy mì thịt dê. Sáng dậy còn thấy chảy đầy nước dãi lên gối. Hắn đẩy Lâm Duy Minh:

“Còn sớm mà, cần vô học. Mình cũng ăn một bát ?”

Lâm Duy Minh ngó trời: còn sớm thật… nhưng… đau lòng:

“Ta dậy sớm để học bài! Giờ ngươi dụ ăn mì? Vậy dậy sớm chi nữa?”

“Ngươi chỉ cần xem ăn ?”

“Trong sách tự mì thơm, trứng , nhưng cần khí tiết, ăn!”

“Ta mời.”

“… Ăn.”

Chẳng bao lâu, bàn cửa nhà Diêu Như Ý kín . Hai bưng bát bệt ngay bậc cửa mà ăn. Ánh nắng sáng thu nghiêng qua mái ngói đen bóng như phủ dầu, trời xanh trong vắt như nướng qua một , giòn giòn thơm thơm.

Cùng lúc đó, Ngũ thị tay cầm thư, tay xách rổ tre đựng mấy chục quả trứng, dẫn theo con gái là Vân Nương, cũng đến đầu hẻm Quốc T.ử Giám…

 

 

Loading...