Tiệm Tạp Hóa Nhỏ Bên Quốc Tử Giám - Chương 1: Than ôi!
Cập nhật lúc: 2026-02-16 14:55:51
Lượt xem: 7
Mùa thu năm Bảo Nguyên thứ tám, trong con hẻm nhỏ cạnh cổng Quốc T.ử Giám.
Trống canh năm dứt, trời còn sáng hẳn, trong hẻm vang lên tiếng học sinh nhà ai đó sách lớn tiếng:
“Than ôi! Nguy cao ! Đường Thục khó , còn khó hơn lên trời xanh!”
“Con tằm từ… từ… từ gì nữa nhỉ?” - Giọng ngắc ngứ một chút, gào lên từ đầu: “Than ôi!” (Bài thơ Thục Đạo Nan – Lý Bạch)
Diêu Như Ý tiếng "than ôi" đ.á.n.h thức, dụi mắt dậy.
Trên xà nhà thấp treo mấy giỏ tre đựng rau củ khô, cửa sổ tre đan dán giấy thô mốc loang lổ. Trong căn phòng nhỏ, từ giường đất, bàn gỗ, tủ thấp đến ngọn đèn dầu, cũng cũ kỹ loang lổ, mang theo vẻ túng thiếu eo hẹp.
Diêu Như Ý căn phòng cổ xưa mộc mạc mặt, dù xuyên mười mấy ngày, mỗi sáng tỉnh dậy cô vẫn ngẩn một lúc.
Lúc mới đến, cô hoảng loạn kịp định thần, thể còn ngộ độc khí than, cả ngày mơ màng buồn nôn. Cô cứ đờ đẫn, thỉnh thoảng một phụ nữ trung niên quấn khăn vải xanh càu nhàu bưng t.h.u.ố.c đưa cơm cho cô. Cô thì hoa mắt ù tai, tay chân mềm nhũn, vài ngày đầu chỉ mặc xoay trở. Dọa cho bà kéo một lão lang trung đeo hòm t.h.u.ố.c đến chữa gấp, bốc t.h.u.ố.c châm cứu, bận rộn cả đêm.
Diêu Như Ý châm đến phát , tiếng nấc nghẹn cô cảm nhận rõ ràng cơn đau thực sự, cũng là lúc cô chấp nhận sự thật rằng xuyên khi c.h.ế.t.
Cũng khó trách cô tiếp thu chậm như , bởi cô xuyên trong một quyển tiểu thuyết. Ngày hôm , cô phẫu thuật xong, đau đớn trằn trọc mãi ngủ , bèn tiện tay mở một cuốn truyện sủng ngọt tên là 《Quán Mì NhỏỞ Biện Kinh》 để g.i.ế.c thời gian, đến giữa chừng thì bất ngờ thấy một cái tên quen quen, nhịn để bình luận: “Trùng tên với cháu gái nổ tung cả bếp , duyên ghê!”
Tiếc là kịp nốt ngoại truyện thì vài hôm cô qua đời vì biến chứng phẫu thuật và suy gan cấp tính.
Vừa mở mắt , cô thực sự trở thành cô cháu gái – “ cháu gái nổ tung căn bếp”.
Dù kiếp của cô ngắn ngủi đầy hai mươi năm, phần lớn thời gian còn là những tháng ngày gắng gượng sống trong bệnh viện, nhưng cô từng nghĩ sẽ xuyên . Đừng đến chuyện phi thực tế , cô còn một bà yêu thương . Vì bà, cô vẫn luôn sống tiếp, dù chỉ thêm một năm, nửa năm, ở bên bà ngày nào ngày đó.
Kết quả giờ thì , chẳng lời nào “rầm” một phát ném cô trong truyện.
Quyển truyênj là một truyện xuyên lấy bối cảnh đời Tống giả tưởng, thuộc thể loại ẩm thực, ăn. Nhân vật chính là một đầu bếp hiện đại tên Thẩm Miểu, xuyên thành vợ cũ ruồng bỏ, gây dựng sự nghiệp bằng quầy bánh nhỏ trong thành Biện Kinh. Diêu Như Ý khi phát bệnh đặc biệt mê thể loại cuộc sống hàng ngày nhẹ nhàng, nuôi mèo nấu cơm như thế, nhất là trong truyện nhiều món ngon mà cô kiêng ăn đụng , chỉ thôi cũng thỏa mãn phần nào.
Cô vốn định g.i.ế.c thời gian, chẳng ngờ đến nỗi xuyên luôn .
Đến nước thì chỉ còn cách cố gắng nhớ chi tiết trong truyện liên quan đến nguyên chủ. Đã đến , cũng tìm cách sống tiếp thôi? Kiếp khó khăn như thế cô còn nghĩ đến c.h.ế.t, giờ thể khỏe mạnh chịu thua ? Bà mà cô yếu đuối thế , chắc chắn sẽ lấy dép ném cô mất!
“Cứ c.h.ế.t đấy, cứ sống lì .”
Đây là câu vàng ngọc của bà cô.
Mà cuốn truyện , thật cũng chẳng liên quan gì đến nguyên chủ, thậm chí còn tính là nhân vật nền, chỉ nhắc đến ông nội của nguyên chủ – Diêu Khải Chiêu một ngắn gọn, chẳng chút thông tin gì về cuộc đời cô . Tệ hơn là ký ức của nguyên chủ để cho cô như máy hủy tài liệu nghiền nát, Diêu Như Ý ghép nối cả chục ngày mới nắm sơ sơ đầu đuôi.
Nguyên chủ Diêu Như Ý, quê ở Tr**ng S*, Hồ Nam, mồ côi cha , sống nương tựa với ông nội.
Là con một, từ nhỏ cha nâng niu. Sau khi cha lượt mất vì bệnh dịch, ông nội càng thương yêu cô hơn, nuôi thành tính cách mong manh như bình sứ. Trong truyện từng nhắc qua việc ông nội Diêu tế t.ửu Quốc T.ử Giám, bắt gặp cháu rể cưới Đặng Thắng trăng hoa với tiểu quan (giống với trai b.a.o) nên tức giận hủy hôn giữa phố, còn đ.ấ.m vỡ hai cái răng của .
Nghe thì hả giận, nhưng là khởi đầu tai họa cho nhà họ Diêu.
Diêu gia gia quan thanh liêm, luôn khước từ quà cáp, xử phạt nghiêm minh trong thi cử, thậm chí đến lạp xưởng do học trò biếu dịp lễ tết cũng nhận. Chính trực như thật chẳng lòng ai. Diêu Như Ý đoán gia gia lẽ đắc tội với ít quan viên hòa bụi trần từ .
Chứ đến mức chỉ vì đ.á.n.h mà đám ngự sử xúm công kích?
Nhà họ Đặng mất mặt, mất đường tiến , liền như ch.ó đ.i.ê.n xông tới c.ắ.n xé, chỉ thuê đám nhàn rỗi tung tin đồn nguyên chủ khắc cha , còn vu cáo nhà họ Diêu trai lạ , gia gia thì dung túng cháu gái tư tình.
Lời đồn như d.a.o, ai bênh vực. Thế nhưng Diêu gia gia vẫn lùi bước, liên tiếp dâng tấu tố cáo nhà họ Đặng, yêu cầu nghiêm trị Đặng Thắng.
Sau cùng, Đặng Thắng – một tên quan tép riu cách chức, Diêu gia gia vì đ.á.n.h mà giáng từ tế t.ửu ngũ phẩm xuống tiến sĩ cửu phẩm. Xem như kết thúc êm xuôi.
Nguyên chủ vốn rụt rè nhút nhát, trong bầu khí ngập lời gièm pha càng như con ốc sên rụt vỏ, chịu gặp ai.
Có lẽ vì áy náy, chuyện Diêu gia gia càng cẩn thận chăm sóc cháu gái. Cô khỏi cửa, ông ngày ngày dậy sớm nấu ăn cho cô. Cô chuyện, ông mỗi ngày để lời nhắn bằng chữ . Bên ngoài thị phi dồn dập, nhưng ông đều gạt hết ngoài cửa, giúp cô cuộc sống bình lặng.
Lúc cô gần như hồi phục thì gặp đúng đợt ân khoa triều đình thêm hàng năm, ông nội Diêu giao đề và giám khảo, trường thi ở ba tháng. Không yên tâm, ông đành gửi cháu cho duy nhất ở Biện Kinh - cháu họ Diêu Quý, tiểu ở phủ Khai Phong.
Nào ngờ nhờ vả dìm nguyên chủ xuống vực sâu một nữa. Nhà Diêu Quý từ lâu oán hận hai ông cháu. Con gái nhà họ, Diêu Vân Nương, ảnh hưởng bởi vụ hủy hôn nên khó gả, khiến họ trút giận lên nguyên chủ.
Không đ.á.n.h mắng nhưng liên tục móc:
“Như Ý , tính cách ngươi cứ âm u kỳ quặc thế , chê cũng chẳng oan.”
“Chẳng con nhà danh môn, cứ vẻ yểu điệu phách.”
“Ông ngươi cũng , đáng lẽ nên âm thầm hủy hôn, ai gây chuyện giữa đường? Dù đ.á.n.h đó xin thì đến mức giáng chức? Ngươi Vân Nương , ngươi liên lụy, từ chối mấy mối đấy! Vậy mà ngươi còn vẻ lạnh lùng, như thể nhà chúng nợ ngươi bằng!”
Về nhà , nguyên chủ càng thêm suy sụp.
Họa vô đơn chí, tháng Diêu gia gia chấm bài, đến bài thi quá dở của vài học sinh lười biếng, tức quá mà ngất lịm. May đưa kịp tới y quán nên c.h.ế.t, nhưng đó khó khăn, đầu óc cũng lẫn lộn.
Bầu trời của nguyên chủ sụp đổ.
Nhìn gia gia liệt nửa , chống gậy khó khăn, thỉnh thoảng còn nhận , cô đau khổ liền mấy ngày. Cuối cùng, vốn nhút nhát như cô c.ắ.n răng đóng c.h.ặ.t cửa, cùng ông đốt than tự vẫn. Tất cả những điều đều là Diêu Như Ý suy đoán từ những mảnh ký ức rời rạc. Vì ngày tự vẫn , trong trí nhớ của nguyên chủ là một trắng, chẳng rốt cuộc xảy chuyện gì.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tiem-tap-hoa-nho-ben-quoc-tu-giam/chuong-1-than-oi.html.]
Chỉ khi Diêu Như Ý tỉnh thì mùi khí than nồng nặc khắp phòng.
Lúc cô tỉnh liền ho khan, nôn ọe ngừng, mềm nhũn. Dù chẳng rõ đang ở , cũng xảy chuyện gì, nhưng cô từng là một chiến binh chiến đấu với u.n.g t.h.ư suốt tám năm, ý chí cầu sinh cực kỳ mạnh mẽ. Vừa tỉnh là tay chân cũng động, lập tức liều mạng bò ngoài, hí thở lấy chút khí, đầu , bỗng thấy trong phòng còn tiếng rên khe khẽ. Cô c.ắ.n răng nhịn thở, bò trở kéo cả ông nội đang ngạt sắp bất tỉnh ngoài.
Sau hồi tưởng , Diêu Như Ý cũng lúc bản lấy sức lực lớn đến thế.
Đang nghĩ ngợi, cánh cửa kêu “két” một tiếng mở . Một phụ nữ trung niên quấn khăn đầu bước .
“Đã khỏe thì dậy vận động gân cốt , bẹp giường cả ngày, còn thể thống gì nữa!” - Người phụ nữ thấy Diêu Như Ý thể dậy, ánh mắt thoáng qua vẻ chán ghét, giọng cũng chẳng mấy hòa nhã.
“Cứ bộ mặt đưa đám như thể cả thiên hạ nợ ngươi bằng! Nếu ngươi chịu sớm dậy lo liệu chẳng đến nước ! Thôi thôi, với cái khúc gỗ như ngươi phí lời vô ích! Nghe đây, hầu hạ hai ông cháu các ngươi nửa tháng là hết lòng , hôm nay về nhà, sống c.h.ế.t mặc bay!”
Người phụ nữ chính là thím họ của nguyên chủ - Ngũ thị. Nửa tháng qua chăm sóc ông cháu nhà họ Diêu đều là bà .
Người cũng lạ, miệng thì độc, câu nào cũng như d.a.o, nhưng mấy ngày Diêu Như Ý và ông nội liệt giường, vẫn sạch sẽ thơm tho, cho thấy bà chăm sóc chu đáo.
Giờ thì thả cho một câu, thấy Diêu Như Ý im lặng phản ứng, bà hừ lạnh một tiếng đóng sầm cửa bỏ .
Nghe tiếng bước chân xa dần, cửa sân mở đóng , Diêu Như Ý khẽ thở phào.
Dù Ngũ thị khó , nhưng cũng chẳng sai, hiện giờ cô đúng là bắt đầu suy tính cho tương lai .
Cô , lục giường lấy một đôi giày thêu, tìm một bộ y phục thường ngày ở cuối giường, lóng ngóng mặc theo bản năng.
Nhà họ Diêu giàu, , là nghèo rớt mồng tơi. Y phục của nguyên chủ là vải bông thường, hôm nay cô mặc một chiếc áo cộc tay chéo cổ màu xanh nước, thêu hoa mai nhạt, phía là váy ngắn màu xanh lam, tóc b.úi song đơn giản, coi như là chỉnh tề.
Bối cảnh truyện là một triều đại phỏng theo nhà Tống, tác giả lúc chắc tra tài liệu đến hoa mắt, hoặc đơn giản là đủ tỉnh táo, nên trong truyện còn trộn cả chế độ và phong tục từ các triều khác.
mà Diêu Như Ý gãi đầu ngượng ngùng, cô thật sự cũng chẳng phân biệt nổi. Việc học gián đoạn vì bệnh từ cấp hai nên tri thức lịch sử cũng đến từ mấy bộ phim cổ trang xem cùng bà, hoặc mấy tiểu thuyết mạng cô g.i.ế.c thời gian khi viện, căn bản chẳng đủ hành trang sống ở nơi .
Cô đẩy cửa bước , đập mắt là một cái sân nhỏ, nhỏ đến mức một cái là thấy hết: bốn gian rưỡi nhà xây thành một hàng thẳng, mái ngói xám hình chữ nhân mục nát. Mặt sân lát đá xanh nứt nẻ khắp nơi, tường gạch bao quanh cao hơn đầu một chút, kẽ gạch mọc đầy rêu và cỏ dại, rõ là lâu ai dọn dẹp.
Phía đông chân tường một giếng nhỏ, giếng thấp và hẹp, nắp gỗ tròn bên đè một cái thùng gỗ buộc dây thừng to.
Ngoài … thì chẳng còn gì nữa.
Trời sáng hẳn, giữa sân một chiếc bàn vuông, hai băng ghế dài. Trên bàn một thau cháo kê loãng, một đĩa dưa muối, và hai cái bánh nướng cháy cạnh. Đây chắc là bữa sáng do Ngũ thị lúc sáng sớm. Bà nấu ăn bình thường, chắc cũng vì chăm hai bệnh quá mệt, còn tâm sức nấu nướng gì, mấy hôm nay Diêu Như Ý đều ăn những món .
Trời còn sớm, ông nội dậy, sân vắng vẻ im lìm.
Gió thu nhẹ lướt qua, chỉ tiếng chim hoàng yến nhà hàng xóm nhảy nhót trong l.ồ.ng, lích chích líu lo.
Nhà họ Diêu hai phòng ở, phòng chính là chỗ Diêu Như Ý ngủ, bên trái là phòng ông nội, Diêu , bên là bếp.
Sau nhà và tường một lối nhỏ, trong góc một cửa nhỏ khóa, cạnh đó là một mái che chứa củi than và một rổ bánh than còn phân nửa. Thời than tổ ong , Diêu Như Ý ngạc nhiên xuống kỹ.
Những miếng than tròn bẹt, đục lỗ, ruột đặc, mỗi viên tầm một hai cân, to nhỏ đều, trông như nặn tay mà thành. Có vẻ còn trộn thêm đất vàng để tăng độ kết dính, nếu giữ hình.
Khá hiện đại đấy chứ. Diêu Như Ý đếm sơ cũng còn hai chục viên. Nhà quan nghèo như mà còn dùng than, chắc than phổ biến ở Biện Kinh .
Thế cũng . Cô ngẩng đầu trời, dù nắng thu còn gắt, nhưng than thì mùa đông mới sống nổi.
Cô vòng sân. Gần tường trái hai căn phòng thấp bé lợp mái sơ sài như nhà dựng trái phép, một căn chứa đủ thứ lặt vặt, căn cất sách vở, thư từ, bài cũ của ông, xếp thành mấy thùng, xem như nhà.
Trước cửa bếp đặt một lu nước lớn, nắp tròn bằng gỗ, bên gác một nửa quả bầu gáo.
Diêu Như Ý đầu về phía giếng nhỏ, đây là nơi cô ưng ý nhất trong cả cái viện . Có giếng nước trong nhà, giặt giũ nấu ăn đều tiện.
Cô quyết định xách nước rửa mặt. Trên bếp vài cây bàn chải lông heo cán gỗ, cắm trong ống tre. Bột đ.á.n.h răng cũng , mở hũ là mùi bạc hà với băng phiến thơm mát.
Người dân Biện Kinh cũng…hiện đại thật.
Rửa mặt xong, Diêu Như Ý dội nước, xuống ăn nửa bát cháo với dưa muối, tuy đói nhưng vẫn còn cảm giác buồn nôn, dám ăn nhiều.
Ăn xong, cô rửa sạch bát đũa, úp lên nia tre phơi khô, cầm chổi quét hết sân, quen dần với cảnh.
càng quét càng tuyệt vọng: củi gần hết, thùng gạo rỗng, trong hầm chỉ còn mấy cây cải thảo và nửa bao bột mỳ…
Làm quan mà nghèo đến thế là hả trời?
Dù là xuyên sách… Diêu Như Ý chống chổi ngẩn , mặt tỉnh bơ mà trong lòng như đứa nhỏ đang giật tóc gào thét: “Tiền hết ?!”
Đang khủng hoảng thì…
“Cộc cộc cộc”
Tiếng đập vòng cửa vang lên liên hồi:
“Diêu Đàn Việt! Mở cửa mau! Đừng trốn trong đó lên tiếng! Tiểu tăng ngài ở nhà! Nợ nần trả là lẽ tự nhiên, ngài dù cũng là nhà quan, chẳng lẽ còn thăng đường đối chất với xuất gia ? Giấy nợ nhà ngài còn để trong chùa đấy, mau mở cửa!”