Tiệm Cơm Nhỏ Trong Ngõ Hẻm Thập Niên - Chương 22

Cập nhật lúc: 2026-01-03 05:32:54
Lượt xem: 5

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/6faokMMrVx

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

"Bây giờ ca đông quá, phần lớn chẳng tin tức gì, chỉ thể nhà chờ việc. Hồng Phi cũng là con em xưởng Cơ Khí, thấy chướng mắt nên gọi họ chợ trông sạp hàng, phụ giúp lặt vặt coi như điểm danh , ít nhất còn hơn là ở nhà."

 

Nghiêm Hồng Phi ý , nhưng chợ đồ cũ cũng chẳng cửa hàng chính thống gì, vận đen thì đụng Đội bảo vệ, một công việc tạm bợ như chẳng thể nào khiến đám thanh niên như ruồi nhặng mất đầu cảm thấy yên .

 

"Giờ thất nghiệp nhiều quá, ở cũng loạn. Con em trong xưởng còn kìm kẹp, dám bậy quá, chứ mấy chỗ phức tạp thanh niên chờ việc tụ tập, ngày nào cũng vác gậy gộc đ.á.n.h , đồn công an với bệnh viện ít ."

 

Thịnh Lăng Đông đạp xe đến cửa ngõ Dệt, Tống Minh Du vội vàng gọi : "Đây , căn đầu tiên ngay mặt đường ."

 

Nàng nhanh nhẹn nhảy xuống xe, mở khóa cổng. Thịnh Lăng Đông đỗ xe ba gác bên đường, xách túi đồ theo nàng. Trong quán rõ ràng đang giai đoạn chuẩn khai trương, bàn ghế xếp đống, bên cạnh còn dựng một cái bảng đen nhỏ.

 

Ánh Trăng Dẫn Lối

Thịnh Lăng Đông tò mò mấy chữ "Cơm suất món kho" bảng, giúp Tống Minh Du xếp bát đĩa mới mua lên kệ, hỏi: "Đây là món mới , bao giờ."

 

"Cảm ơn . Không món mới , chắc gọi là... cơm bình dân thì đúng hơn?" Có giúp đỡ, Tống Minh Du thấy tốc độ dọn dẹp nhanh hơn hẳn. Nàng cảm ơn giải thích đơn giản, "Một suất xào nấu thì nhiều quá đắt, cơm suất món kho là lấy một phần thức ăn đủ cho một rưới lên cơm, như thế cơm đậm đà, ăn rẻ hơn tiệm cơm quốc doanh."

 

"Lúc nãy cô bảo mở quán cơm, còn tưởng giống mấy tiệm cơm quốc doanh, một món một hai đồng, dân thường ăn một bữa khi còn xếp hàng."

 

Tống Minh Du lắc đầu: "Anh cũng đấy, mấy quán ăn đó tuy bán đắt nhưng vẫn chịu chi, nào là ăn sinh nhật, đãi khách, hễ cần giữ thể diện là đều kéo tiệm cơm quốc doanh. mà cũng thế thì chỉ đường c.h.ế.t, cứ cơm bình dân , đợi tiếng tăm từ từ thêm món ."

 

Hồi bé nàng thích ăn cơm bình dân, một cái bếp lò, một ông đầu bếp, máy hút mùi cuốn theo khói bếp núc, mùi thơm cứ xộc thẳng mũi. Lúc nàng còn chầu chực bên cạnh bếp, vươn cổ xem bên trong rốt cuộc món gì ngon.

 

Sau phiêu bạt lên thành phố lớn, chẳng còn tìm cái khí khói lửa nữa. Cơm hộp đóng gói tinh xảo đến mấy cũng chỉ là đồ ăn chế biến sẵn khó nuốt, nguội ngắt nguội ngơ, đến nước canh cũng nồng nặc mùi công nghiệp.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/tiem-com-nho-trong-ngo-hem-thap-nien/chuong-22.html.]

 

Đây cũng là lý do Tống Minh Du quyết định dùng cơm suất món kho món "đinh" đầu tiên khi mở quán.

 

Làm hàng ăn quan trọng nhất là tiếng lành đồn xa. Nàng ăn buôn bán với hàng xóm láng giềng, khác sợ nàng thế nào nàng quan tâm, lưng xì xầm nàng ghê gớm cứng đầu càng đỡ cho nàng khối phiền toái, nhưng hương vị thì khác.

 

Hương vị là thứ dối. Một tiệm cơm nhỏ đượm mùi khói lửa gia đình mới thể cắm rễ lâu dài ở nơi , yêu thích, trở thành chỗ dựa cho cuộc sống của nàng ở thập niên 80.

 

Cơm bình dân?

 

Từ còn khá mới mẻ. Thịnh Lăng Đông Tống Minh Du thao thao bất tuyệt, thêm cái khác về cô gái . Anh giúp bê cái bếp lò xe ba gác xuống, đặt khu vực bếp theo ý Tống Minh Du.

 

Sau khi sắp xếp xong xuôi thứ, mới phủi tay, thẳng dậy với nàng: "Cô tính toán thấu đáo thật đấy, buôn bán chắc chắn sẽ tệ ."

 

Tống Minh Du tưởng đây chỉ là lời xã giao khi kết thúc giao dịch, nàng cũng tít mắt đáp : "Vậy xin mượn lời vàng ngọc của nhé."

 

Tiền nong sòng phẳng xong xuôi, Tống Minh Du tự thấy hôm nay chỉ mua một đống đồ giá hời, còn Thịnh Lăng Đông giao hàng tận nơi giúp khuân vác, quả là vớ món hời lớn. Nàng định mời uống chai nước ngọt, nhưng Thịnh Lăng Đông bảo bên chợ còn việc , lái xe ba gác mất.

 

Chỉ là khi dặn dò: "Lần cô cần gì cứ đến sạp hàng đầu tiên bên tay chợ đồ cũ, Hồng Phi thì cũng Đồng Dũng ở đó, cô cứ bảo tìm , đừng một khu bên nữa."

 

 

 

 

Loading...