Tiệm Cầm Đồ Âm Dương - 94
Cập nhật lúc: 2025-03-23 01:23:23
Lượt xem: 3
Một cơn gió lạnh buốt lướt qua, mang theo hơi đất ẩm nồng và một mùi mục rữa khó tả. Không khí đặc quánh, như thể bao trùm bởi những ký ức xưa cũ bị chôn vùi theo thời gian.
Lục Phi nheo mắt, ánh nhìn sắc bén lướt qua thân cây khô héo.
Gốc đại thụ này cực kỳ đồ sộ, phải hai người trưởng thành dang rộng tay mới có thể ôm trọn. Dưới lớp vỏ xù xì, những khe nứt hằn sâu như vết thương rỉ máu, lan tràn dọc theo thân cây đen kịt. Nó không chỉ là một cái cây đã chết, mà còn như một di vật mang dấu ấn của một thảm kịch nào đó.
Anh trầm giọng nói:
Nga
“Cây phong thủy này hẳn là trấn thụ của cả thôn. Những loại cây lớn thế này thường được xem là vật tụ linh, bảo hộ phong thủy cho dân làng. Nếu nó từng khỏe mạnh, chứng tỏ ngôi làng này từng rất hưng thịnh. Nhưng giờ nó đã chết, chứng tỏ... phong thủy của thôn cũng sụp đổ.”
Lời nói của anh không lớn, nhưng trong không gian tĩnh mịch, lại như một hồi chuông vang vọng.
Hổ Tử nghe xong, không khỏi rùng mình. Hắn nhìn chằm chằm vào thân cây, cảm thấy thứ này không đơn giản chỉ là một cái cây chết.
Hắn nuốt khan, thán phục nói:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/tiem-cam-do-am-duong/94.html.]
“Lục Phi, anh còn hiểu cả phong thủy sao?”
Lục Phi mỉm cười, ánh mắt trầm lắng:
“Cũng chỉ biết sơ qua thôi.”
Lời nói đơn giản, nhưng trong đó ẩn chứa một thứ sâu sắc khó tả.
Từ khi còn nhỏ, hắn đã lớn lên dưới sự dạy dỗ nghiêm khắc của ông nội. Không chỉ là một người già bình thường, ông là người từng trải, đã nhìn thấu những thứ mà người khác cả đời cũng không thể hiểu nổi. Phong thủy, mệnh lý, âm dương, cấm kỵ—tất cả những thứ ấy, ông dạy hắn không chỉ để biết, mà còn để sống sót.
"Làm nghề đối phó với tà vật, nếu không hiểu đủ thứ, sớm muộn cũng có ngày tự đẩy mình vào chỗ chết."
Những lời đó, ông không chỉ nói một lần, mà lặp đi lặp lại như một lời cảnh báo khắc sâu vào tâm trí hắn . Khi còn nhỏ, Lục Phi chỉ coi đó là những lời dọa dẫm của người già. Nhưng khi lớn lên, khi tận mắt chứng kiến những lần mà ông nội xử lý tà vật trong Tà Tự Hào , khi tận mắt chứng kiến những chuyện mà lý trí con người không thể giải thích, hắn mới dần hiểu—mỗi một chữ ông nói đều mang theo huyết lệ của bao thế hệ trước.
Phong thủy không đơn thuần chỉ là "địa thế tốt, đất lành chim đậu". Nó là sự liên kết vô hình giữa con người và thiên địa, giữa sinh mệnh và những thứ không nên tồn tại. Một nơi đất lành có thể dưỡng phúc trạch cho đời sau, nhưng một nơi u ám cũng có thể biến thành vũng lầy hút lấy linh hồn con người. Long mạch đoạn tuyệt, oán khí tụ hội, sát khí nghịch hành… đó không chỉ là những danh từ trừu tượng mà là những thứ có thể quyết định vận mệnh của một con người, thậm chí của cả một dòng tộc.