Tiệm Cầm Đồ Âm Dương - 88

Cập nhật lúc: 2025-03-22 19:27:42
Lượt xem: 2

Giọng Lục Phi trầm thấp, từng chữ rơi xuống, nặng như đá.

"Loại đất này không dung nạp sinh khí. Bất cứ thứ gì chạm vào cũng sẽ bị cướp đi sinh cơ."

Hắn hơi dừng lại, ánh mắt như nhìn xuyên qua màn đêm, sâu hun hút:

“Dù có mang đất ấy đến nơi khác… cũng chỉ kéo theo sự héo rũ và tử khí.”

"Không cách nào cải tạo lại thành đất lành."

Hổ Tử rùng mình.

Cả người hắn lạnh toát. Da đầu tê rần.

Bàn tay vô thức siết chặt, đến mức các khớp ngón tay trắng bệch.

Lục Phi cuối cùng cũng chậm rãi quay đầu, nhìn thẳng vào hắn.

Ánh mắt hắn u ám, bình tĩnh một cách đáng sợ.

Từng chữ cất lên, như một tảng đá lớn nện xuống lòng ngực Hổ Tử, ép đến nghẹt thở:

"Chỉ có loại đất này… mới có thể trấn áp lệ khí của Tiền Quỷ Đói."

"Bởi nó đồng nguyên với quỷ đói."

"Sinh ra từ quỷ đói."

"Hấp thụ tất cả oán niệm của quỷ đói."

"Đặt đồng tiền lên đất ấy… để nó tự mình hấp thu oán khí tồn dư…"

"Đến khi hoàn toàn cạn kiệt…"

"…nó mới có thể trở về một vật c.h.ế.t thực sự."

Căn phòng tĩnh lặng đến nghẹt thở.

Chỉ có ánh đèn dầu leo lắt, đổ xuống nền nhà một cái bóng mờ méo mó.

Hổ Tử nuốt khan.

Đầu lưỡi hắn tê cứng. Giọng nói phát ra run rẩy, ngay cả hắn cũng không nhận ra:

"Vậy… nếu không tìm được đất ấy thì sao?"

Lục Phi khẽ cười.

Nga

Một nụ cười nhạt. Nhưng trong mắt hắn, thứ chuyển động lại là bóng tối sâu không thấy đáy.

Sự lạnh lẽo nghẹt thở tràn ra, như thể có một luồng khí âm u đang len vào từng kẽ hở của không gian.

Hắn không trả lời ngay.

Chỉ lẳng lặng nhìn Hổ Tử.

Nhìn đến mức da đầu hắn tê rần, tim đập dồn dập, hô hấp cứng lại.

Một lúc sau, hắn mới chậm rãi cất lời.

Chỉ bốn chữ.

Nhưng như một lưỡi d.a.o lạnh lẽo, cắm thẳng vào lòng ngực Hổ Tử.

"Thì dùng máu thịt tế quỷ."

Hơi thở của Hổ Tử khựng lại.

Cả người hắn như rơi vào hầm băng.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/tiem-cam-do-am-duong/88.html.]

Xung quanh đột nhiên lặng ngắt như tờ.

Hắn hít mạnh một hơi. Nhưng khí lạnh tràn vào sắc bén như lưỡi dao, cắt rách phổi hắn từ bên trong.

Trong nháy mắt, hắn cảm giác sau lưng có thứ gì đó.

Một đôi mắt vô hình.

Lạnh lẽo.

Âm u.

Nhìn chằm chằm vào hắn.

Bám dính lấy hắn.

Lục Phi đứng dậy, vươn vai một cái.

Thái độ thản nhiên như thể vừa rồi chưa từng nói ra điều gì kinh khủng.

"Có điều…"

Hắn liếc nhìn Hổ Tử, nụ cười đầy ẩn ý:

"Không phải tôi đã nói rồi sao?"

"Chỉ cần biết nó là gì… thì liền có cách hóa giải."

"Tôi có cách."

Hổ Tử nhìn chằm chằm vào hắn, tim vẫn chưa đập lại bình thường.

Lục Phi cười nhẹ, rồi lười biếng phất tay:

"Ngày mai, chúng ta sẽ đến nơi anh mua đồng tiền kia."

Bóng đèn dầu chập chờn.

Bóng tối trong phòng nhấp nhô, như có thứ gì đó ẩn nấp giữa những khoảng trống.

Lục Phi bước đến, vỗ nhẹ lên vai Hổ Tử.

Cái vỗ rất nhẹ. Nhưng khiến Hổ Tử sởn gai ốc.

Giọng hắn kéo dài, mang theo ý vị sâu xa:

"Trời không còn sớm nữa."

"Nghỉ ngơi đi."

"Nếu anh không dưỡng sức…"

"Ngày mai… lấy đâu ra sức đào mộ?"

Hổ Tử cứng đờ.

Trong đầu hắn lúc này, chỉ còn bốn chữ:

"Đào mộ quỷ đói."

Bên ngoài…

Một cơn gió lạnh vô cớ lùa qua.

Làm ngọn đèn dầu chập chờn.

Bóng tối lay động.

Như có thứ gì đó… đang di chuyển trong màn đêm.

Loading...