Tiệm Cầm Đồ Âm Dương - 76
Cập nhật lúc: 2025-03-22 14:02:37
Lượt xem: 0
Hổ Tử nghe vậy, tim đập mạnh, khẩn trương lục lọi túi áo, móc ra một gói thuốc, giọng vội vã:
"Có có! Loại tôi hay hút, không phải hàng xịn, nhưng cũng là có lòng rồi."
Lục Phi nhận lấy, liếc mắt nhìn, rồi gật đầu.
Sau đó, hắn lấy ra một túi tro hương, cẩn thận rắc thành một vòng tròn lớn bao quanh tám chén thức ăn.
Hổ Tử nhíu mày, cảm giác da đầu càng lúc càng tê dại. Cơn ớn lạnh lần thứ hai bò dọc theo sống lưng hắn.
"Lục Phi, đây lại là gì?"
Lục Phi chậm rãi đáp, giọng điệu bình thản nhưng lại mang theo một sự nghiêm túc kỳ lạ:
"Không phải tôi đã nói sao , những món ăn này đều là thứ mà quỷ thích. Điều đó đồng nghĩa với việc không chỉ có một con quỷ muốn ăn, mà rất nhiều cô hồn dã quỷ sẽ bị thu hút. Nếu không vẽ một đường ranh giới ngăn cách, bọn chúng sẽ ào đến tranh giành, xô đẩy, thậm chí lao vào cắn xé lẫn nhau để giành lấy thức ăn. Khi đó, không chỉ âm khí cuộn trào, tạo thành một cảnh tượng hỗn loạn đáng sợ, mà còn có khả năng kéo theo những oán hồn mạnh mẽ hơn, biến nơi này thành một bãi chiến trường của quỷ giới, hoàn toàn vượt ngoài tầm kiểm soát."
Hổ Tử lập tức tái mặt.
Qua lời Lục Phi nói , Hổ Tử cũng có thể hiều được cái gọi là "khó kiểm soát" thực sự đáng sợ đến mức nào !
Trong đầu hắn, một cảnh tượng kinh hoàng hiện lên. Những cô hồn dã quỷ chen chúc, gương mặt méo mó, đôi mắt đỏ ngầu trừng trừng nhìn chằm chằm vào thức ăn. Những bàn tay gầy guộc vươn ra, móng tay đen sì như móc câu cắm phập vào da thịt kẻ khác. Tiếng gào thét, rít gào vang vọng. Giữa sự hỗn loạn ấy, những oán hồn mạnh mẽ hơn xuất hiện, với hình dạng vặn vẹo đầy ác ý, không chỉ muốn đồ ăn, mà còn thèm khát sinh khí.
Không khí xung quanh dần trở nên u ám, nhiệt độ hạ xuống lạnh đến mức rét buốt tận xương tủy.
Trước mắt hắn, bóng tối dường như đang chuyển động.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/tiem-cam-do-am-duong/76.html.]
Từ trong khoảng không vô định, những bàn tay khô quắt, gầy guộc, đen sì bất chợt vươn ra.
Móng tay dài ngoằng, đen kịt, như thể bị thấm đẫm tà khí.
Nga
Chúng tranh nhau chộp lấy đồ cúng, giằng xé, phát ra những âm thanh ken két ghê rợn.
Bất giác, Hổ Tử hít vào một hơi lạnh buốt, cố xua đi ảo giác kinh khủng trong đầu.
Lục Phi vẫn đứng yên, ánh mắt sắc bén nhìn chằm chằm vào bàn cúng.
Kim giờ và kim phút chầm chậm trôi qua, cuối cùng chạm đến con số 12.
Đúng khoảnh khắc đó—
Một luồng gió lạnh thốc qua, mạnh hơn hẳn gió đêm bình thường.
Ngọn nến trên bàn lập tức run rẩy.
Bóng đổ trên tường méo mó, vặn vẹo.
Không gian tĩnh lặng đến nghẹt thở.
Tất cả đã sẵn sàng.
Chỉ còn chờ nó... đến.