Tiệm Cầm Đồ Âm Dương - 60
Cập nhật lúc: 2025-03-20 20:09:55
Lượt xem: 3
Lục Phi không ngờ, tin đồn về hắn lại lan nhanh đến vậy.
Mới chỉ một ngày sau, cửa tiệm cầm đồ của hắn đã bị đẩy bật ra một cách dữ dội.
RẦM!
Cánh cửa va mạnh vào tường, tạo nên một âm thanh chói tai, làm cả gian phòng rung lên một thoáng. Không khí vốn yên tĩnh bỗng trở nên căng thẳng, như thể có thứ gì đó vô hình theo luồng gió lạnh tràn vào.
Một bóng người cao gầy lao thẳng vào bên trong. Hắn ta thở dốc, từng ngụm hơi nặng nề như bị chèn ép đến mức không thể hít sâu. Mồ hôi tuôn xuống như mưa, ướt đẫm cổ áo, nhưng sắc mặt lại trắng bệch đến đáng sợ.
Giọng nói khàn đặc cất lên, vỡ vụn như thể cổ họng đã bị cào rách bởi kinh hoàng và tuyệt vọng:
“Lục Phi! Cứu tôi! Mau cứu tôi với!”
Lục Phi đặt quyển sổ trên tay xuống, ánh mắt lạnh nhạt lướt qua kẻ vừa xông vào. Một cảm giác kỳ lạ dâng lên trong lòng.
Hắn nhìn chằm chằm kẻ vừa xông vào, trong lòng có chút quen thuộc, nhưng khuôn mặt đối phương tiều tụy đến mức hắn không thể nhận ra ngay lập tức.
Dưới ánh đèn mờ nhạt, kẻ đối diện gầy đến mức trơ xương, cơ thể như chỉ còn là một bộ khung yếu ớt bị da bọc hờ hững. Hai má trũng sâu, quầng mắt đen kịt, đôi môi khô nứt, làn da tái nhợt như thể đã bị rút sạch sinh khí.
Hắn nhíu mày, chậm rãi hỏi:
“Anh là…?”
Người kia lảo đảo tiến thêm một bước, giọng gào lên đầy tuyệt vọng:
Nga
“Là tôi! Hổ Tử đây!”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/tiem-cam-do-am-duong/60.html.]
Một tiếng nổ vang lên trong đầu Lục Phi.
Hổ Tử? Không thể nào…
Hổ Tử—làm sao hắn có thể không nhận ra ?
Hổ Tử là nhân viên của một tiệm đồ cổ trong phố đồ cổ , bề ngoài cao lớn, vạm vỡ, bả vai rộng như gấu, cánh tay rắn chắc như đá tảng. Khi đi lại giữa đám đông, gã luôn là kẻ mở đường, khiến người khác phải dè chừng bởi khí thế mạnh mẽ.
Nhưng giờ đây, đứng trước mặt hắn không phải một người đàn ông cường tráng, mà là một kẻ tiều tụy đến mức đáng sợ, như thể chỉ còn là một cái xác biết đi.
Hốc mắt hõm sâu, tròng mắt nổi đầy tơ máu. Đôi tay run rẩy như không thể kiểm soát. Móng tay bấu chặt vào mép quầy, khớp xương lộ rõ dưới làn da tái nhợt.
Không giống như một người bệnh, mà giống một kẻ đã bị thứ gì đó hút khô sinh khí, bị vắt cạn từng giọt sức sống.
Không khí trong tiệm trở nên quỷ dị.
Bên ngoài, một cơn gió rít qua khe cửa, mang theo hơi ẩm nồng nặc mùi tanh.
Lục Phi cảm thấy không ổn.
Hổ Tử đã gặp phải thứ gì?
“Nghe nói anh có thể thu phục tà vật, đúng không?”
Giọng nói của Hổ Tử không lớn, nhưng lộ rõ sự hoảng loạn và bất an.
Gã run rẩy thọc tay vào túi áo, rút ra một đồng tiền cũ kỹ rồi ném phịch lên quầy, như thể vừa vứt bỏ một vật gì đó cực kỳ nguy hiểm.
“Anh mau xem giúp tôi! Thứ này… có phải tà vật không?”