Tiệm Cầm Đồ Âm Dương - 210

Cập nhật lúc: 2025-03-29 14:29:26
Lượt xem: 2

"Được, ông chủ Lục, mời!"

Tô Lập Quốc không chút do dự, lập tức xoay người rời khỏi đại sảnh.

Những người khác cũng vội vã di chuyển theo, không ai muốn ở lại đây thêm giây nào.

Nhưng vừa bước ra cửa—

Bọn họ chợt thấy dường như thiếu thiếu .

Định thần lại thì mới phát hiện : Dương đại sư... biến mất rồi.

"Lão già khốn khiếp đó chạy mất rồi à?!"

Lưu Phú Quý rít lên, giọng đầy tức giận.

Tô Minh Hiên bất giác ngẩng đầu, dáo dác nhìn quanh.

Không thấy bóng dáng Dương đại sư đâu cả.

Gương mặt hắn tức khắc tái nhợt, hai tay siết chặt, không biết là sợ hãi hay xấu hổ.

Nhưng Tô Lập Quốc thì khác.

Ông ta chỉ hừ lạnh một tiếng, ánh mắt sắc bén, không mảy may bận tâm.

Dương đại sư trốn?

Không sao cả.

Người Tô gia có rất nhiều cách để xử lý những kẻ mưu hại Tô gia .

Bên trong phòng khách rộng lớn, xa hoa, ánh đèn ấm áp nhưng không thể xua đi cảm giác nặng nề đang bao trùm.

Quản gia tinh ý, lập tức dâng trà nóng cho mọi người, nhưng không ai có tâm trạng để uống.

Lục Phi cũng vậy.

Hắn không rảnh bận tâm đến chén trà trước mặt, ánh mắt sắc bén xoáy thẳng vào Tô Lập Quốc.

"Tô tổng, tôi muốn hỏi một chuyện."

Giọng hắn trầm ổn, lạnh nhạt, nhưng ẩn chứa một tia nghiêm trọng khiến cả căn phòng lặng ngắt.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/tiem-cam-do-am-duong/210.html.]

"Những thành viên trong gia đình ông cầm tinh con gì?"

Câu hỏi đột ngột khiến Tô Lập Quốc nhíu mày, thoáng sững người.

"Cầm tinh? Ý cậu là năm sinh của mọi người à?"

"Đúng vậy , nhưng không phải tất cả," Lục Phi gõ nhẹ ngón tay lên thành ghế, ánh mắt sắc bén như muốn nhìn thấu điều gì đó.

"Tôi cần biết những người có huyết thống trực hệ với ông . Đặc biệt là bốn người đã xảy ra chuyện , cùng ông và Tô công tử."

Tô Lập Quốc nghi hoặc, nhưng vẫn trả lời.

"Mẹ tôi tuổi Ngọ. Anh cả tôi tuổi Thân, chị dâu tuổi Mùi . Còn vợ tôi... cô ấy tuổi Mão."

Nga

Ông ta ngừng lại một chút, rồi nói tiếp:

"Tôi tuổi Dần, Minh Hiên tuổi Tỵ..."

"Đúng rồi, tôi còn có một cô con gái. Con bé cũng tuổi Mão."

Khoảnh khắc câu trả lời hoàn chỉnh—

Lục Phi khẽ híp mắt.

Tâm trí anh xoay chuyển nhanh như điện.

Những mảnh ghép rời rạc từ nãy giờ—bỗng nhiên kết nối thành một bức tranh hoàn chỉnh.

Có đáp án !

Lục Phi trầm ngâm một lúc, sau đó gật đầu chậm rãi.

"Nếu tôi đoán không sai, nếu không kịp thời thu phục tà vật này—nạn nhân tiếp theo chính là con gái ông."

"Cái gì?!"

Tô Lập Quốc kinh hãi, sắc mặt tái mét, phản ứng này đủ để thấy ông ta rất coi trọng cô con gái này.

Tô Minh Hiên cũng hoảng hốt, vô thức quay đầu nhìn ba mình, lộ ra vẻ lo lắng hiếm thấy

"Vì sao?"

Không chỉ Tô Lập Quốc, mà toàn bộ mọi người trong phòng đều tràn ngập nghi hoặc.

Bầu không khí đột nhiên trở nên căng thẳng, tựa như có một bàn tay vô hình siết chặt cổ họng mọi người.

Loading...