Tiệm Cầm Đồ Âm Dương - 209
Cập nhật lúc: 2025-03-29 14:25:18
Lượt xem: 1
“Tìm ra gì chưa, ông chủ Lục?”
Giọng nói của Tô Lập Quốc vang lên ngay sau lưng.
Những người khác cũng vây quanh, dán mắt vào bức tượng, hồi hộp đến mức không dám thở mạnh.
Dương đại sư bị bỏ lại ở rìa, khuôn mặt tái nhợt.
Tận đáy lòng, ông ta hiểu rõ mình đã hết đường xoay sở.
Suýt nữa hại c.h.ế.t cả Tô gia—hiện tại Tô gia còn chưa rảnh tính sổ, nhưng sau khi chuyện này kết thúc, hậu quả thế nào… ông ta không dám nghĩ.
Lục Phi tắt đèn pin, thu điện thoại lại.
Giọng hắn trầm xuống, ánh mắt vẫn nhìn chằm chằm bức tượng:
“Tô tổng, muốn lôi con quỷ này ra, phải đập nát tượng.”
Tô Lập Quốc không hề do dự.
“Không thành vấn đề! Cậu cứ an bài, tôi chắc chắn phối hợp.”
Ông ta lập tức quay sang phân phó:
“Ông Trương, đi gọi người…”
"Tô tổng, đừng vội!"
Giọng Lục Phi vang lên, cắt ngang sự gấp gáp của Tô Lập Quốc.
"Bức tượng này là lớp vỏ bảo vệ của tà vật. Nếu chúng ta tùy tiện phá hủy, nó chắc chắn sẽ nổi điên, liều mạng với tất cả chúng ta."
Không khí chùng xuống.
Mọi ánh mắt đổ dồn vào hắn.
Vậy thì làm sao bây giờ?
“Cách tốt nhất là tìm vật khắc chế nó.”
Giọng nói của Lục Phi bình tĩnh nhưng đầy áp lực.
Nhưng...
Hắn khẽ nheo mắt, ánh nhìn sắc bén quét qua bức tượng.
“Vấn đề là…”
“…hiện tại tôi vẫn chưa thấy rõ được chân thân của nó.”
Tĩnh lặng.
Hơi lạnh từ đâu tràn ra, len lỏi vào từng thớ thịt.
Tô Lập Quốc siết chặt nắm tay.
Tô Minh Hiên nuốt khan.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/tiem-cam-do-am-duong/209.html.]
Những người khác cũng đứng c.h.ế.t trân, không ai dám lên tiếng.
Lục Phi không để ý đến họ, ánh mắt dần trầm xuống.
Nga
Hắn đi đi lại lại trong Phật đường, mỗi bước chân vang lên trên nền đá cẩm thạch—lạnh lẽo, nặng nề.
Nam Dương...
Thứ này... có nguồn gốc từ Nam Dương...
Ở Nam Dương có những loại tà vật nào?
Lục Phi cau mày.
Bóng của hắn lay động dưới ánh đèn .
Trong vô thức, tất cả những người trong phòng đều lặng lẽ bước theo hắn .
Mọi nhịp thở dần đồng nhất.
Mọi bước chân cùng d.a.o động.
Giờ đây, trong mắt họ—
Hắn là niềm hy vọng duy nhất.
"Cái đuôi... khuôn mặt nhọn... mùi tanh..."
Lục Phi lẩm bẩm , lại lẩm bẩm .
Đi một bước lại một bước.
Một lúc sau , trong ánh mắt hắn lóe lên tia sáng kỳ dị.
Có !
Có manh mối rồi !
Nhưng như vậy vẫn chưa đủ !
Cần phải chứng thực lại một lần nữa !
Thứ hắn đang đối mặt không chỉ là một món đồ vật tà khí, mà là cả mạng sống của Tô gia.
Sai một bước, sợ là kẻ c.h.ế.t không chỉ là bọn họ—mà chính hắn cũng sẽ bị liên luỵ.
Lục Phi hít sâu một hơi, đè xuống từng suy đoán đang trào dâng trong đầu.
Hắn cần xác nhận lại.
"Tô tổng, chúng ta ra ngoài rồi nói."
Lục Phi nhìn bức tượng Phật mẫu với gương mặt vặn vẹo, ánh mắt u ám lạnh lẽo.
Thảo luận cách đối phó ngay trước mặt nó?
Nhỡ đâu chọc giận tà vật, đến lúc đó nó liều mạng—thì tất cả sẽ thành công cốc.